Về miền ký ức 3

TG : Cao Nguyen
Phần ba

Tối trăng mùng mười treo lơ lửng, lão nằm trên chiếc võng hai đầu buộc vào hai cây mít góc sân, Quang què nằm chèo queo trên chiếc chõng tre. Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào còn đuổi nhau rồng rắn, chơi trò chơi công an bắt gián điệp, chơi trốn tìm trong những đêm hè trăng sáng. Mà nay đã lên chức ông hết cả rồi. Lão chợt hỏi:
_ Bây giờ mà mày vẫn còn có chiếc võng sợi đay thể này à? Quý quá. Mày mua ở đâu đấy?
_ Bây giờ có ai làm võng sợi đay nữa đâu. Năm trước, tình cờ đi công chuyện, tao đến nhà ông cụ thấy có chiếc võng đay treo trong nhà. Tao hỏi, cụ bảo trước đây nhà chuyên làm võng bán. Nhưng mấy chục năm nay bỏ nghề rồi. Ông cụ buồn rỗi tự trồng đay, rồi tỉ mẩn bện chiếc võng này. Tao thích quá, bảo ông cụ để lại cho nhưng cụ bảo cụ cho, chứ nhất quyết không chịu nhận tiền. Cụ bảo rồi cụ bện chiếc khác. Tao áy náy quá . Ông cụ bảo nếu ai cũng như tao thì nhà ông cụ đã không mất nghề. Ít bữa sau tao sang biếu cụ ít sâm Hàn Quốc của đứa con gái gửi về. Rồi thỉnh thoảng tao lại sang thăm ông cụ. Tao thành chỗ thân quen với gia đình ông cụ.
Lão ngậm ngùi:
_Mày có nhớ ngày xưa tao với mày, thằng Hùng béo hay đùa nghịch ở chiếc võng nhà tao không ?
_ Nhớ chứ. Hai thằng nằm lên võng , quấn chặt hai mép võng, một thằng ở dưới quay tít mù. May là cột nhà mày toàn là gỗ lim to tướng nên chắc chắn.
_ Hì hì. Có lần mày đang quay võng bị đứt dây, tao với thằng Hùng ngã văng ra mà không sao, thằng nào thằng nấy xanh mặt.
Giọng Quang nghèn nghẹn:
_ Thằng Hùng hy sinh thế mà đã 40 mươi năm rồi nhỉ. Nó hy sinh lúc còn trẻ quá. Mới có hai mươi tuổi đầu.
_ Ừ. Mặt trận Vị Xuyên năm ấy thật khốc liệt. Mày cùng trung đoàn với nó thì phải ?
_ Tao lính thông tin trung đoàn, sợ nhất bọn bắn tỉa bên nó. May mắn vẫn lành lặn trở về.
Trời đang trăng thanh gió mát, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến. Rồi mưa rơi như trút.
Làng ngập nước trong ánh chớp lòa và tiếng sấm sét rền vang. Đồng nước trắng mênh mông. Tiếng ếch nhái, ễnh ương kêu ộp oạp. Và côn trùng eo ỉ. Đồng quê đang tấu lên bản nhạc buồn buồn.
Nằm trong nhà, hai thằng nhớ đến những đêm mưa khi xưa. Đợi mưa tạnh, đốt vỏ lốp xe hỏng xin ở cửa hàng sửa chữa xe đạp, mấy thằng ì ọp trên đồng bắt ếch, bắt cá rô rạch. Bỗng nhiên lão bật cười:
_ Quang còn nhớ buổi tối sau trận mưa to, tao với mày cùng thằng Hùng đi bắt ếch không? Hùng béo ì ạch đốt lốp soi, tao với mày cầm nơm. Hai thằng mình chộp được đầy giỏ ếch. Sau lấy nơm úp được bao nhiêu cá diếc, cá chép, cá trê. Giỏ to hơn đựng cá cũng đầy lặc lè. Bữa đấy bắt được nhiều thật.
Ếch ngày ấy chỉ nấu mấy món đơn giản như ếch rang, ếch xào mướp, ếch nấu măng. Cá thì hầu như chỉ kho tương, hầm ” om” với sung.
Quang tiếp lời:
_ Hì hì. Bữa đó, thằng Hùng nhìn thấy đôi ếch, nó đưa tôi cái lốp đang cháy, vội vàng chộp lấy. Bị ngã xoài xuống ruộng nhưng tay vẫn nắm chặt đôi ếch, người ướt như chuột lột. Tôi khoái món cá om sung lắm. Ngày xưa mẹ tôi làm cá sạch sẽ. Cho vào nồi đồng, loại nồi thân to miệng nhỏ, rồi cho sung, tương thêm vào, ướp một lúc. Sau đó đun sôi, đốt rơm cạnh bếp, đặt nồi cá lên, quấn rơm xung quanh nồi, rắc thêm trấu, ủ tro nóng ngập kín kín nồi. Ủ từ trưa đến chiều, bắc ra. Mùi cá kho thơm lừng, xắn quả sung ruột hồng hồng, ăn miếng cá vừa ngọt, vừa bùi, chỉ nhìn thôi đã thấy chảy nước miếng.
Lão tiếp theo bạn:
_ Tôi cũng vậy. Nghe ông tả mà nước miếng cũng đang chảy ra đây này. Dễ mấy chục năm rồi không được ăn món cá om đó.
Quang ngồi bật dậy:
_ Được rồi! Mai tao sẽ làm món đó . Chẳng biết ở chợ có món cá diếc đồng không. Nhà tao vẫn còn giữ chiếc nồi đồng trứ danh đó.

*****

Nằm mãi không ngủ được, tiếng chim “Bắt cô trói cột” cứ văng vẳng nơi đâu. Lão bỗng nhớ tới thằng Hoàn, mà lâu lắm rồi không gặp. Lão hỏi Quang:
_Thằng Hoàn có hay về quê không ông? Dễ mấy chục năm rồi không gặp nó. Không hiểu dạo này nó sống chết thế nào?
Ông Quang hỏi lại:
_Hoàn trắng hay Hoàn đen?
Lão trả lời:
_Hoàn trắng, cái thằng ngoại tình rồi bỏ vợ ấy.
Ông Quang thủng thẳng:
_À. Hoàn trắng ấy à. Vài năm lão ấy cũng về thăm quê một lần. Thường thì
về quê vào dịp hội làng vào ngày mùng sáu tháng giêng, chỉ một mình. Ba con gái của lão ấy, đứa nào cũng bận và đơn giản, chúng không thích về quê. Mỗi lần về quê gã chỉ vào nhà tôi. Lão ấy cũng khổ tâm lắm. Lão ấy bảo:
_Không phải không nhớ quê, không nhớ họ hàng mà vì không còn mặt mũi nào trở lại nơi này…nơi có nhiều kỷ niệm chẳng hay ho gì.
Ông lạ gì em Loan là vợ thằng Hoàn.
Lão trả lời:
_Vâng. Loan là một cô giáo trường làng xinh xắn, đẹp người đẹp nết. Ngày xưa tôi cũng chết mê chết mệt cô ấy, nhưng nhát gái, không dám tỏ tình.
Ông Quang cười phá lên:
_Ha ha ha. Đẹp người đẹp nết như cô ấy thì khối chàng si mê, chứ đâu chỉ có mình ông.
Rồi ông Quang chép miệng:
_Hồng nhan bạc phận. Thế nào cô ấy lại đồng ý lấy tay Hoàn. Âu cũng là duyên số.
_Tay Hoàn cũng khá trai, lại bẻm mép, hai người cũng đẹp đôi đấy chứ! Sao ông lại bảo là hồng nhan bạc mệnh.
_Ờ! Sự đời nó là thế. Cô Loan về làm dâu nhà Hoàn, hết lòng vì gia đình, hiền lành mộc mạc chăm sóc mẹ chồng liệt giường đằng đẵng 5 năm trời, trong khi Hoàn đi công tác xa, cả năm mới về được mười lăm ngày phép và mấy ngày Tết. Nhưng Hoàn đã ngoại tình với đồng nghiệp và có con riêng, cô gái ấy bắt ông phải cưới, “nếu không ông sẽ mất tất cả.”
Ông về nhà ly hôn vợ với lý do ” không sinh đẻ “. Em gái ông can ngăn, phân tích đúng sai, nói gì cũng không cản được ông. Ai cũng ngao ngán với lý do vô lý ấy, nhưng ông đã quyết, mẹ ông cũng đã mất rồi. Cô ấy đã nuốt nước mắt đau khổ ký vào tờ giấy ly hôn và ra khỏi ngôi nhà đó với hai bàn tay trắng. Mặc cho họ hàng, người thân, kể cả người làng trên xóm dưới đều bất bình thay cho một cô giáo sống rất hiếu đạo, tài sắc vẹn toàn…
Nhưng sự đời cũng có nhân có quả.
Cô vợ sau của Hoàn ngoại tình, cắm sừng trước mặt gã, cô ta không nhận nuôi con, giao cả cho Hoàn. Hoàn trở thành gà trống nuôi con khi hai con gái, đứa lớn 5 tuổi, đứa nhỏ mới 2 tuổi hơn.
Trong khi đó, Loan, cô vợ cũ của Hoàn, cô giáo, vẫn đi về một mình. Hoàn đưa hai con về quê, gặp cô, hắn ta ngạo mạn đề nghị ” tái hôn”. Loan vẫn tiếp chuyện hắn, tha thứ cho hắn, coi hắn là bạn, cô cười rất tươi, hỏi han cuộc sống hiện tại của Hoàn … Với bản tính hiền lành, Loan nói:
_ Cảm ơn tấm lòng anh đã dành cho tôi, nếu ngày mùng mười tháng tám âm lịch này anh có rảnh, mời anh về dự đám cưới của tôi nhé !
_ Em lấy ai ?
_ Chồng sắp cưới của tôi là anh Trung, cũng là bạn anh đấy mà.
_ Ồ, thằng Trung cụt sao ?
_ Vâng, một chân và một tay anh ấy đã để lại chiến trường Campuchia rồi, anh biết rõ điều đó mà.
Hoàn tái mặt đứng lên, bước chân ra cửa và cao giọng:
_ Rồi cô sẽ hối hận !

Hoàn sống chung với một cô gái chạy bàn cho quán nhậu, hắn nhắm mắt bịt tai nghe người ta đàm tiếu sau lưng đủ chuyện về cô vợ hờ, nhưng… các con của Hoàn có người đưa rước đến trường mỗi ngày. Hoàn có thêm một đứa con gái nữa. Thế là Hoàn có ba con gái … Khi con gái thứ ba được 9 tuổi, cô vợ hờ bị tai nạn giao thông và qua đời. Từ đó, Hoàn phải lo cho các con, không còn thời gian để bước tiếp vào một cuộc tình nào nữa.
Hoàn nghe tin vợ cũ ở quê “sinh thêm con gái xinh như mẹ nó ngày xưa “.
Cứ thế, cứ thế … gặp ai ở quê tới chơi, Hoàn cũng hay hỏi thăm ” tình hình ở quê ấy mà!”
Ông Quang giọng chùng xuống:
_ Ôi cuộc đời, có luật nhân quả thật. Nghĩ cũng tội cho thằng Hoàn. Càng về cuối đời, hắn càng day dứt. Hoàn tâm sự với tôi:
_Tôi biết cuộc đời này tôi đã sai lầm, đã phụ người ta. Tôi muốn quên, nhưng càng muốn quên thì tôi lại càng nhớ về quá khứ ông ạ. Tôi nhớ về quãng thời gian đầu khi tôi là một chàng trai được mọi người ngưỡng mộ vì cưới được cô giáo xinh đẹp thùy mị nết na. Thế mà tôi đã sai lầm, tôi phụ bạc cô ấy, đuổi theo những bóng hồng hư ảo. Tôi đã bị quả báo.
Lão và Quang đắm chìm trong suy nghĩ của mỗi người, rồi giấc ngủ đến với hai người lúc nào không biết.

Sáng sớm hôm sau, thằng Sơn ngáo đã gọi điện cho lão và Quang, bảo trưa nay cả bọn tụ tập ở nhà nó. Lão và Quang đi xe ăn sáng rồi tạt vào chợ mua mớ cá diếc đồng. Lượn qua hàng cá, toàn thấy cá, ếch, thậm chí cả cua nuôi trong ao hồ. Hai thằng đang nản định đi về thì thấy một em chừng ngoài bốn mươi cắp rổ cá tung tẩy đi vào. Rổ cá thập cẩm cả rô, trê, diếc chừng ba cân đang nhẩy tưng tưng. Hai lão sán đến hỏi mua. Người phụ nữ đặt rổ cá xuống đất và nói:
_ Hai bác mua cá cho em đi. Cá tuy nhỏ nhưng là cá đồng chính hiệu đấy ạ. Đố các bác tìm thấy hàng cá đồng nào ở chợ này nữa.
_ Được rồi. Tôi mua hết chỗ cá này . Hôm nay em ra ngõ gặp cổng nên may mắn nhé. Thế chỗ này bao nhiêu?
_ Hì hì. Bác vui tính quá. Chỗ này ba cân em lấy hai trăm mốt.
_ Tôi gửi em hai trăm rưỡi, không phải trả lại đâu, còn thừa em mua kẹo cho con. Cám ơn em nhé.
Hai lão đi mua tương, sung, ít rau thơm rồi về nhà. Hì hụi làm cá, rồi đến lúc ủ xong nồi cá cũng mất gần tiếng đồng hồ. Nhâm nhi chén trà xong hai lão đánh xe đi đón từng thằng bạn cùng đến nhà Sơn.
Ô tô vừa đến cổng, hai vợ chồng Sơn đã đon đả chạy ra. Vợ Sơn trông trẻ đẹp hơn tuổi, vẫn mau mồm mau miệng như xưa cười nói ríu rít:
_ Mời các bác vào nhà em uống nước . Lâu lắm rồi mới gặp được bác Cao Nguyên. Hôm nay rồng đến nhà tôm, quý hóa quá. Bác vẫn phong độ như xưa, thế này thì bà xã bác phải quản lý chặt lắm nhỉ. Hớ hớ hớ.
Lão tươi cười đáp lại:
_ Hôm nay anh em bọn tôi được đến chơi nhà vợ chồng tôm hùm là vinh dự lắm lắm. Ôi trời! Em cứ quá khen. Lũ trẻ chúng nó toàn gọi anh là ông với cụ rồi em ơi. Mà em vẫn xinh đẹp trẻ trung thế này chắc là anh Sơn chăm sóc chu đáo lắm nhỉ. Người ta bảo thế gian được vợ hỏng chồng nhưng vợ chồng nhà này được cả đôi. Nhất vợ chồng Sơn – Hà đấy . Con cái dựng vợ gả chồng hết rồi, đứa nào cũng có dinh cơ riêng, đôi vợ chồng nhà này cứ như vợ chồng son . Thảo nào hai vợ chồng trẻ đẹp như chưa đến năm mươi.
_ Bác cứ quá khen. Bọn em quê mùa, đâu có sướng như vợ chồng bác nơi phố thị. Thôi. Mời các bác ngồi vào mâm uống chén rượu nhạt với vợ chồng em . Món thịt dê này em đặt ở nhà hàng nổi tiếng nhất vùng mình đấy.
Cả bọn ngồi ăn uống, chuyện trò tơi như ngô rang. Lão trêu chọc vợ chồng Sơn – Hà:
_ Ngày xưa nghe thiên hạ đồn lúc anh chị Sơn – Hà đang tìm hiểu nhau, đưa nhau ra đồng lúa ngồi hóng mát. Ngồi mãi mà chẳng ai nói được câu nào.
Bí quá anh Sơn bảo:
_Lúa năm nay tốt nhỉ?
Chị Hà đáp lời:
_Phân mà lị.
Anh Sơn thủ thỉ:
_Trăng hôm nay sáng nhỉ.
Chị Hà ỏn ẻn:
_Rằm mà lị.
Anh Sơn tán tỉnh:
_Hôm nay em xinh thế!
Chị Hà nũng nịu:
_ Yêu mà lị.
Ha ha ha. Hí hí hí. Hớ hớ hớ .
Cả lũ cười ngiêng ngả.

( Còn nữa )

Bài viết khác

Đạo đức và tình thương – Câu chuyện nhân văn sâu sắc

✍️Lương Ngọc Huỳnh. Có hai vợ chồng nhà nọ, vợ thì rất xinh đẹp lại là con nhà giàu ở thành phố, chồng thì bảnh bao nhưng xuất thân từ một gia đình nông thôn, khi vào đại học họ cùng quen nhau, do anh hiền lành học giỏi lại thường xuyên đi làm thêm […]

Ai bảo người điên không có tình người – Câu chuyển cảm động và đầy ý nghĩa nhân văn sắc

Tôi về thăm quê hương, mỗi lần đi quα đây tôi thấy hắn cứ đứng đó, ngửα mặt nhìn lên bầu trời. Hắn chỉ mặc bộ đồ lấm lem, dơ bẩn, chân không mαng déρ, toàn thân dα đen sạm, đầu không nón…   Hình minh hoạ.   Tôi không biết hắn là αi, có […]

Lòng nhân ái vĩ đại với “57 xu” – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Một cô bé đαng đứng thổn thức bên cạnh một nhà thờ nhỏ sαu khi đã chạy ʋòпg ʋòпg mà không vào được bên trong vì “nhà thờ chật cứng”.     “Con không vào được lớρ học Chủ Nhật” (Sundαy School: lớρ học mà nhà thờ thường mở vào ngày chủ nhật để dạy […]