Tôi ế, Tôi đi cắt duyên – Câu chuyện ý nghĩa
TÔI Ế ! TÔI ĐI CẮT DUYÊN
Trần Linh
Tôi 30 tuổi, chưa chồng, giống như nhiều cô gái “ế” khác, cứ đầu năm tôi đi xem bói, không chỉ một thầy mà cả chục thầy.
Người đầu tiên tôi tìm đến là sư thầy trụ trì ở một chùa gần quê. Tôi biết đến thầy qua một người bạn, bạn cũng là con nhang đệ tử của chùa. “Thầy giỏi lắm, nhìn mặt mày là biết đã xảy ra chuyện gì cũng như tương lai như thế nào”, bạn tôi khoe.
Nghe bùi tai, tôi vượt cả 20 km bằng xe máy đến gặp thầy bằng được. Để gặp được thầy, tôi phải chờ từ sáng sớm tinh mơ cho đến đầu giờ chiều, có nhiều người xếp hàng nườm nượp. Đến lượt tôi, thầy nói:
“Cô duyên âm nặng lắm, nên cắt tiền duyên mới mong lấy được chồng”.
Nghe thầy nói, tôi hụt hẫng, chỉ vâng dạ cho qua, thực chất từ năm 25 tuổi đến giờ tôi đã đi cắt duyên âm tới bốn lần nhưng tới giờ vẫn chưa mảnh tình vắt vai.
Người thứ hai tôi tìm đến là một thầy tử vi. Khi đến lá số của tôi, nói mãi chẳng đúng dữ liệu nào, thầy cáu đổ cho tôi nhớ sai giờ sinh nên không thể xem được. Ở quê thời đó, chẳng ai ghi giờ sinh vào làm gì. Mẹ tôi tám con, đã ngoài 70 tuổi, nhớ tuổi chính xác của các con đã là quá giỏi, hỏi giờ bà lắc đầu:
“Còn bận đau đẻ, ai nhớ giờ sinh làm gì”.
Tôi thấy phí hoài 300 nghìn đồng đã dâng thầy.
Người thứ ba là một cô được ăn lộc thánh, tôi nghe nói vậy, xưa cô chỉ làm nông dân, sau đó bị sét đánh không chết nên quay sang làm thầy bói. Cô nhìn kỹ khuôn mặt rồi bàn tay của tôi, nói rằng nếu không làm lễ tầm 20 triệu đồng, tôi khó lấy được chồng.
“Tuổi 30 rồi, có làm lễ hay không thì làm nhanh, sau này càng già càng khó làm”.

Cô phán như vậy. Đến thầy thứ 10 cũng bảo tôi phải làm lễ, nếu không sẽ ế suốt đời.
Dù khá thích đi xem bói nhưng tôi thường tham khảo, cứ thầy nào bảo làm lễ là cảm thấy dị ứng, cảm giác như bản thân bị lợi dụng. Lương nhân viên văn phòng chỉ 10 triệu đồng mỗi tháng, bỏ hàng chục triệu đồng đi giải hạn mỗi lần, vậy tôi biết lấy tiền đâu để sống những ngày còn lại?
“Chưa chết vì không có bồ nhưng chắc chắn chết đói”, bạn tôi nói vậy khi tôi kể cho nó nghe những lần xem bói đầu xuân của mình.
Cho đến một hôm vô tình tôi đi với anh họ tôi đến ngồi cafe với nhóm bạn của anh. Có chị bác sĩ nói :
Duyên chậm chứ không phải không có duyên, cô rảnh đi qua chùa thầy hay nấu từ thiện giúp làm việc thiện xin đón duyên về, cứ làm một cái thuyền bỏ ít táo nhỏ rồi thả sông cắt duyên đi …
Thôi thì tôi cũng rảnh rỗi bạn bè có gia đình rồi. Nên tôi qua chùa chơi, mấy cô nói nhặt rau, gọt củ tôi làm và cứ nói chuyện rất vui, tôi rất mến chỗ bếp từ thiện, anh bà con giục tôi đi mua thuyền, mua thì mua để vốc táo chạy lên tít Long An thả chứ SG thả vào đâu ..
Một tháng sau. Có gia đình đến để dâng tiền nhờ thầy làm từ thiện, tôi lại được thầy nhờ bưng nước pha trà và được anh lái xe gia đình bắt chuyện hỏi thăm .Vui tự nhiên tôi lắm lời ..
Vậy cứ thứ 7, chủ nhật chúng tôi hẹn nhau đến nhặt rau, gọt các loại củ …Tâm tôi nghĩ anh chỉ là tài xế cho gia đình thôi nên vô tư lắm ..
Ai ngờ con trai đầu của ông bà, cũng ế như tôi, ham học, ham công tiếc việc nên ngoài 36 tuổi chưa yêu ai, nhìn anh ta đâu tệ, có khi nghĩ giới tính có vấn đề ..
Thôi lớn tuổi.duyên đến trễ cưới mau để sinh con chứ anh họ giục thế. Đám cưới trai gái ế ai cũng mừng và nhất được các anh chị, trong đó có chị Tâm đến dự còn gì bằng nữa ..
Ba năm hai đứa, mẹ chồng cười không khép được miệng. Ông bà vui lắm, cứ nhờ phước thầy mới có dâu nết na ..
Dưới mắt mẹ chồng phải nết na. Chứ tôi với chồng suốt ngày chọc phá nhau, đến nỗi chồng đi công tác 10 ngày mà ngày nào cũng xoắn lên về với vợ ..
Nhân duyên trời ban, gặp đúng người thì tôi chỉ tốn có 20k tiền mua giấy gấp thuyền và mua ký táo 20k nhưng bỏ vài trái 9 trái lại nhỏ nữa chứ to thuyền chìm ..
Mua được ông chồng hơn 3-4 tuổi làm ăn tốt suốt ngày vợ với con thôi ..Ông cũng nói ế lắm, chẳng thấy ai được, mẹ đi xem nói đi làm việc thiện thì duyên đến …
Chuyện thiệt đấy bà con à. Đừng lo ế. Duyên sẽ đến khi mình biết sống thôi ..Cô giúp việc nhà cô tôi 57 tuổi vẫn lấy chồng ngon nhớ ..❤️🌸💕TL
Ảnh : Về già chỉ mong có vậy ..
