Về miền ký ức 5

TG : Cao Nguyen
Phần năm

Sau khi uống nước, chuyện trò chém gió trêu chọc nhau, bọn thằng Dũng “són”, Quang “què”, Sơn “ngáo” xin phép ra về. Vũ”Sệ”, ngăn lại:
_Từ từ đã mấy ông. Tôi định đến nhà các ông mới đưa cho, nhưng thôi, không câu nệ gì, các ông cầm mang về hộ tôi.
Rồi Vũ đi ra xe ô tô, khệ nệ ôm vào một thùng. Hắn mở ra, đưa cho từng thằng một chai rượu ngoại, miệng nói:
_Đây là tàn dư tư bản còn sót lại trong những năm tôi công tác. Hề hề hề. Cái giống rượu ngoại này, thấy bảo càng để lâu càng quý. Tôi biếu mỗi ông một chai.
Cả bọn xuýt xoa:
_Quý hóa quá. Cái anh rượu ngoại này phải để dành đến Tết, có khách quý mới mở ra. Cảm ơn ông bạn Vũ nhé.
Khi mấy thằng bạn đã về, Vũ cũng bảo lão và Quang:
_Tôi cũng phải đến vấn an các bậc trượng bối trong họ. Các ông không phải đợi cơm tôi đâu, tối tôi về tâm sự tiếp với hai ông.

Tối. Ba đứa rủ rỉ tới tận khuya. Ánh trăng thượng tuần đã chênh chếch ngọn tre.
Vũ châm điếu thuốc, rủ rỉ:
_Tao thấy có những thứ cũ mà quý giá, như sách cũ, rượu cũ, và như tao với mày, bạn cũ. Nhưng riêng tao có một thứ cũ không oke chút nào
Lão hỏi như muốn bóc hắn ra:
_Vợ giờ đây già rồi nên cũ?
Hắn cười:
_Giờ vợ chồng tao con cái nếp tẻ đủ cả, nhà cửa cũng đàng hoàng, kinh tế không phải lo. Nhưng tao vẫn thấy buồn buồn thế nào ấy. Gặp chúng mày tao như trở về thời thanh xuân. Định về quê tranh thủ một hôm. Nhưng gặp bọn mày vui quá. Thế bao giờ mày về?
Lão thủng thẳng:
_Tao ở đây mấy hôm nữa. Ở nhà cũng chỉ có mình tao, vợ đi trông con cho vợ chồng thằng con trai.
Vũ cười cười, ước ao:
_Được tự do như thằng Quang thật sướng.
Quang ngạc nhiên:
_Mày bảo sao? Anh em ai cũng mơ ước được như mày, đức cao vọng trọng. Chứ như thằng nhà quê như tao, vợ bỏ, thui thủi một mình gà trống nuôi con. Giờ vợ chồng đứa con gái cũng ở xa, lại thui thủi một mình, sung sướng cái nỗi gì!
Vũ thủ thỉ như tâm sự với chính mình:
_Hạnh phúc đựng trong tà áo hẹp. Thằng đàn ông ý mà, khi quyền lực,tiền bạc rủng rẻng thì là miếng mồi cho mọi thứ ăn chơi nó lôi kéo. Không cờ bạc thì hay gái gú nếu không biết tự bảo vệ bản thân. Tôi thì cũng như số đông khác, đâu có tự bảo vệ được mình trước sự cám dỗ của gái đẹp. Mình sa ngã lúc nào không hay, rồi tặc lưỡi:”Mỡ đến mồm, tội gì không xơi”. Cũng may là hạ cánh an toàn.
Lão thì cho rằng khi về già người ta hay hoài niệm. Lão bảo hắn một câu lấy lệ: _Từ giờ trở đi nên qua lại với nhau thật vô tư cho qua giai đoạn thứ hai của đời người. Đừng gặm nhấm quá khứ làm gì cho nặng lòng. Tao tắt đèn cho dễ ngủ nhé chúng mày.

Bóng tối vừa chụp lên căn phòng, Vũ đột nhiên bật dậy, giọng vống lên nghe nồng và ấm:
_Này, thỉnh thoảng chúng mày cho tao một tiếng chửi nha!?.
Lão và Quang ngạc nhiên:
_Chửi! Lại thích nước mắm cáy chứ gì? Vẫn nguyên cái tư thế nửa nằm nửa ngồi, Vũ rủ rỉ dốc bầu:
_Hôm rồi bọn tao họp lớp đại học, nghe mấy thằng bạn học “chửi” thấy sướng, nào là mày chết dấp ở đâu mà giờ mới ló mặt; nào là, lót dạ sớm mai không hết bát phở, đem bó tiền lại mà chôn à, thằng này? Vân vân và vân vân…
Rồi giọng hắn như lạc đi:
_Mày ạ, hình như chốn đô hội giờ toàn lời chúc phúc, một dạ hai vâng. Khen. Lời khen quà biếu. Chán! Lắm khi tao cứ thấy yêu ngay cả trong sự mắng mỏ thật tình.
Lão bật cười:
Chao ôi! Cái thằng Trần Văn Vũ, bạn tôi, sau quãng đời tranh đấu cho cuộc mưu tìm chỗ đứng ở đời, giờ thấy thèm thấy khát sự chân thành dù dấu sau một tiếng chửi, một câu trách cứ. Khác chi người quê thèm ớt chỉ thiên. Mày sợ cái vị lợt lạt của tình đời rồi.

*****

Lão cùng Vũ, Quang,lang thang khắp làng trên những con đường ngày xưa đã dợm những bước chân thơ ấu.
Dọc đường, những cánh đồng lúa đang đung đưa nhè nhẹ trong gió như cúi đầu chào mấy thằng. Đến bên hồ nước quen thuộc đầu làng, ba thằng bỗng sững người trước cảnh đẹp mê hồn

Làn gió nhẹ thoảng qua làm mặt nước lăn tăn gợn sóng, ánh sáng vàng óng ánh như vô số viên kim cương nhỏ bé nhảy múa trên sóng nước. Ánh mặt trời trải dài trên mặt nước, lan tỏa sắc vàng óng ánh, tưởng chừng như đang chảy tràn về tận cuối chân trời.
Ba người dừng chân bên lề đường, bước chậm rãi về phía mép hồ. Họ bắt gặp vài chú chim bói cá đang nô đùa trên mặt hồ tĩnh lặng. Bộ lông sặc sỡ của chúng như được phủ một lớp ánh sáng lấp lánh dịu dàng trông thật đáng yêu.
Những chú chim khi thì sà thấp, dùng chiếc mỏ nhỏ chạm khẽ lên mặt nước, làm tung tóe hạt nước li ti lấp lánh như pha lê; khi thì dang cánh bay cao, vẽ nên những vòng cung mềm mại tuyệt vời trên bầu trời, trước khi tan biến vào ánh chiều rực rỡ. Lão mở điện thoại, tìm bài hát “TÌNH QUÊ” của nhạc sĩ Trường Râu. Giọng ngọt ngào tha thiết của nữ ca sĩ vang lên:
“Tôi sinh ra miền quê đầy nắng gió.
Cát bụi mờ xóa lấp gót chân son.
Tình quê hương lắng động hơi ấm mẹ.
Cứ nghĩ về mà lòng nhớ không nguôi.
Nơi tôi sinh nhà tôi tường vách đất.
Gió nồm chiều thoảng mát góc không gian.
Một không gian tình cha luôn che chở.
Khi nhớ về mà lệ cứ tuôn rơi.
Lòng tôi luôn nghĩ về quê hương ấm.
Nhớ tình mẹ và ghi khắc tình cha.
Đồng quê xanh cánh cò vươn trong nắng.
Nhớ bạn bè và cả lũy tre xanh.
Quê Hương tôi nhà thưa tình vẫn thắm.
Cứ nghĩ nhìn mà lòng nhớ thương cha.
Một quê hương đong đầy hơi ấm mẹ.
Mãi nhớ về mảnh đất quê tôi.
Lòng tôi luôn nghĩ về quê hương ấm.
Nhớ tình mẹ và ghi khắc tình cha.
Đồng quê xanh cánh cò vươn trong nắng.
Nhớ bạn bè và cả lũy tre xanh”

Đứng ở khoảng trống rộng rãi là một cây gạo cổ thụ, có người gọi là mộc miên hoa đỏ xù xì già nua u bướu đầy mình. Không biết cây bao nhiêu tuổi, chỉ biết khi còn nhỏ, lão đã thấy gốc cây to lắm rồi, hai người lớn ôm mới hết vòng thân cây. Cây gạo già như nhân chứng của lịch sử, chiếc kẻng làm bằng vỏ bom vẫn treo trên cành của nó. Khi xưa kẻng báo hiệu giờ đi làm, giờ nghỉ của các xã viên Hợp tác xã. Là tiếng kẻng báo động mọi người xuống hầm trú ẩn khi máy bay giặc Mỹ đến ném bom. Lũ trẻ bọn lão hay chơi bi, đánh khăng, đánh đáo dưới gốc cây. Mùa hoa nở thị lấy gạch, lấy sào ném, chọc nụ hoa làm quay, quay tít. Lũ con gái lấy hoa làm đồ chơi, lấy dây xâu hoa thành những vòng lớn quàng vào cổ nhau chơi trò cô dâu chú rể. Tít trên cao vẫn còn chiếc loa truyền thanh thông báo tin tức, tiếp sóng đài tiếng nói Việt Nam.
Ba lão lại lững thững đi ra bến sông.
Ngắm bến sông ở vị trí này là lý tưởng. Đón gió ở vị trí này rất lý tưởng. Con sông đến đoạn chảy qua làng hơi cong cong uốn và tạo nên một bãi bồi phù sa cùng cả trảng cát rộng phẳng lì, trải dài. Nó còn tõe ra thêm một chi lưu đẹp huyền diệu, vẽ ra bức tranh thiên nhiên tuyệt sắc. Ngày xưa nước sông trong vắt. Nam thanh nữ tú tuổi cập kê vẫn hay nhấp nhính hẹn hò ở bến cát. Con gái trong làng vẫn ra tắm ngắm ti nhau buổi trưa. Bọn choai choai cùng đám thanh niên vào mùa hè nhộn nhạo tắm ở đoạn ngược bên trên chừng hai trăm mét. Buổi tối kiểu gì chúng cũng tắm tiên, chí chóe sờ chim nhau rồi cười. Chúng coi đó là cái thú. Mùa đông tuy có vẻ hoang liêu nhưng lại rất sáng. Sáng vì trảng cát rộng. Sạch cỏ. Cát vàng óng. Vàng như sân thóc trên sân phơi. Màu sáng ánh lên tươi mới, phì nhiêu, như màu phù sa, màu hy vọng của cư dân vùng đất này.
Ngay dưới tán cây bàng rêu phong, cách ba lão mấy chục bước chân là xưa kia là quán nước nhỏ tẻo teo của bà Nhâm. Quán nước tuy nhỏ nhưng là điểm dừng chân lý thú của người làng đi làm lúc về nghỉ dừng chân nói chuyện con cà con kê. Đám công nhân khai thác cát dưới sông cũng thi thoảng ngoi lên thở trèo qua đê vào uống nước hút thuốc. Bà Nhâm cũng làm cái việc giời ơi đất hỡi là chỉ đường. Thi thoảng bà bỏm bỏm than nghèo kể khổ.

( Còn nữa)

Bài viết khác

Chuyện con gà tɾống cúng Tết củα thư sinh nghèo : Chỉ cần sống lương thiện tɾời xαnh ắt có αn bài – Câu chuyện thú vị

Hôm quα hàng xóm vô cớ lấy gà nhà chúng tα mαng đi, thiếρ sợ chàng tɾở về nổi giận sẽ khiến cả hαi nhà ăn Tết mất vui, cho nên thiếρ đã nói mình vụng về làm gà bαy mất ɾồi… Chuyện con gà củα vị thư sinh nghèo Tɾước kiα có một vị […]

Biến hoạ thành phước – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Vừa bước vào phòng công chứng tôi đã nhận ra ngay hai ông bà ấy. Họ đang đứng chờ tôi đến để làm thủ tục sang tên nhà. Mặc dù đã tròn hai mươi lăm năm tôi chưa gặp lại, tôi không thể nào quên được nét mặt của hai ông bà này mặc dù […]

Vì sαo người xưα nói: “Tu dưỡng củα người mẹ là ‘ tấm bùα hộ mệnh’ tốt nhất củα con”?

Một người mẹ tốt không nhất thiết ρhải giàu có, cũng không nhất định ρhải tài cαo học ɾộng mà chỉ cần là người yêu tҺươпg, chăm sóc giα đình nhỏ củα mình. Sự tu dưỡng củα mẹ mới là sự giáo dục tốt nhất dành cho con yêu. Có câu nói “Đặt con vào […]