Về miền ký ức 7
TG : Cao Nguyen
Phần bảy ( phần cuối )
Những chuyện ở quê, có lẽ kể mấy ngày không hết. Lão và Vũ ra về, lúc chia tay nhau thật lưu luyến, bịn rịn. Vũ “Sệ ” bảo với vợ chồng tụi bạn:
_Đợt tới, tôi sẽ thuê một con xe mười sáu chỗ, đưa vợ chồng các ông bà làm một chuyến du ngoạn. Còn Quang, chịu khó kiếm một em nào cho có đôi có lứa nhé.
Về nhà lão, lão hí húi đun nước, pha trà, còn Vũ ra vườn ngắm cây cảnh, bể cá.
Vũ ngậm ngùi:
_Lâu lắm rồi tôi mới được sống thật với chính mình. Bạn bè thuở ấu thơ hồn nhiên, vô tư, không vụ lợi. Tôi như trẻ ra mấy tuổi. Mà sống như ông sướng thật. Sân vườn rộng, tâm hồn lúc nào cũng điền đạm, vui vẻ.
Lão thủng thẳng:
_Ờ. Trong cuộc sống, khi mà các mối quan hệ vô tư, trong sáng thì tình cảm luôn bền chặt. Tôi là phó thường dân, nên hầu hết các mối quan hệ nó đơn giản, thuần túy tình cảm. Ai hợp với mình, quí mình thì năng đi lại. Ông là người có địa vị, thì làm sao có được mối quan hệ đó.
Ngừng một lát, lão lại tiếp lời:
_Trước đây, mấy đứa con tôi học xong đại học, tìm kiếm công ăn việc làm. Nhiều người bảo tôi nhờ vả vào bạn bè làm quan to, chức tước lớn. Nhưng tôi bảo họ: ” Mình hãy đặt mình vào vị trí của họ. Người ta làm quan to thì mối quan hệ nhiều, từ bạn bè cũ , bạn bè mới, người thân nội ngoại. Người ta giúp được mình thì không sao, không giúp được mình thì họ áy náy, khi gặp nhau cũng khó ăn khó nói ” . Ông thầy tôi nghĩ có phải không?
Vũ “Sệ” giọng buồn buồn:
_Ai cũng nghĩ được như ông thì tôi nhẹ cái tấm thân. Nhưng nhiều người đâu có nghĩ như ông. Không giúp được người ta thì người ta trách móc. Nhiều khi gặp nhau còn không thèm chào. Mất bạn, mất họ hàng là vậy.
Lão ra chiều thông cảm:
_Ờ. Thế mới là đời, là xã hội. Thôi chuyện đã qua rồi, nghĩ làm chi cho mệt đầu. Phương châm của tôi bây giờ cố gắng giữ cho đầu óc thanh thản, vui vẻ. Hề hề hề, cười thật nhiều vào.
Vũ bảo:
_Tôi cố gắng học tập ông. Bây giờ bọn mình tương đối rỗi rãi mình chịu khó năng gặp nhau nhé.
Lão cười:
_Lũ trẻ nhà tôi nghỉ hè thì chúng đi chơi, về nội, về ngoại. Chứ vào năm học tôi lại bận chăm sóc chúng, ngày hai quệt đưa đón chúng đi học.
Vũ hỏi:
_Thế vợ chồng ông sống chung với chúng à.
Lão trả lời:
_Không. Chúng lấy vợ, lấy chồng là tôi cho ra ở riêng hết. Để cho mình thoải mái mà chúng nó cũng vậy. Hai thế hệ, hai cách sống khác nhau. Tôi cũng mua nhà cho chúng gần đây cho tiện qua lại.
Vũ đồng tình:
_Ông nghĩ giống tôi. Tôi cũng cho chúng ở riêng hết. Chỉ có điều tôi không có chăm sóc, đưa đón tụi nhỏ. Thứ bảy, chủ nhật thích về ông bà chơi thì vợ chồng con cái chúng đưa nhau về.
Sau những tuần trà, Vũ xin phép ra về. Lão giữ lại:
_Ở đây chơi, mấy khi. Rồi trưa hai đứa mình ra quán ngay gần đây làm món gì đó lai rai.
Vũ xua tay:
_Thôi thôi! Tôi về! Đi mấy ngày rồi. Mẹ Đốp ở nhà lại nghĩ tôi đi với gái thì nguy, thanh minh mệt lắm. Hề hề hề…
Lão cười cười:
_Ờ! Không có lửa thì sao có khói, tính ông vẫn còn như xưa chứ? Vẫn Mai, Huệ, Cúc, Đào chứ?
_Hề hề hề… Cái thằng! Chỉ nghĩ xấu về nhau thôi.
*****
Buổi sáng, vừa bơi xong, vừa mặc xong quần áo thì Thú, thằng bạn cùng lớp đại học gọi điện:
_Alo. Nguyên à. Tao vừa ra Hà Nội tối qua, không bận thì sang bên này chơi đi. Mấy thằng tụ họp cho vui.
_Ờ. Tao sang. Khoảng hai tiếng nữa tao có mặt. Mà gặp nhau ở đâu?
_Ở Quán bia Hải xồm nhé. Quán bia dạo nọ ấy mà.
_Ừ. Chào nhé.
Lão và Thú là hai thằng nằm cùng một giường tầng trong ký túc xá nhà B8, lão tầng một, Thú nằm tầng trên. Mùa đông rét, mỗi tầng là một cái giường một nhỏ thế mà hai thằng cùng nằm, đắp chăn cho đỡ rét. Nhà lão đã nghèo, nhà Thú ở Thanh Miện Hải Dương còn nghèo hơn. Lão nhớ có lần theo Thú về nhà chơi, trời rét, bố mẹ Thú trải rơm dưới nền nhà, để nằm cho ấm. Cái ao ngay trước nhà là nơi tắm giặt. Ra trường, mỗi đứa mỗi nơi. Ngày ấy không có điện thoại, chẳng biết gì về tin tức của nhau. Mãi sau này, khi họp lớp đại học, gặp nhau mới biết được cuộc sống của nhau. Thú cũng lăn lộn hết Tây Nguyên, miền Tây Nam Bộ, làm giám đốc các nhà máy điện. Rồi giám đốc nhà máy thủy điện Bản Vẽ. Sau cùng về Tập đoàn EVN, làm công tác thanh tra. Vợ con nhà cửa của Thú ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Mấy thằng gặp nhau ở Quán bia Hải xồm, thằng Khiếu văn vậy, hót suốt. Nâng lên đặt xuống, truyện trò nổ như ngô rang. Cứ mày tao như thời sinh viên. Vui thế!
*****
Tin nhắn hiện ra ở Zalo. Thủy, thằng bạn cùng học lớp chuyên toán của tỉnh nhắn:
_hello ông giáo nhé! Dạo này khoẻ chứ?
_Hì hì. Cảm ơn bạn. Mình vẫn khỏe bạn à
_19/8 này bọn mình tụ tập tại BG bạn cố gắng lên cho vui nhé! tớ đang ở trong Nam 16/8 tớ ra, mong gặp lại các bạn cho vui!
Già cả rồi! tìm về với tuổi thơ cho vui thôi bạn à? giờ tất cả đều là dân rồi! hihi
_Để mình xem xét bố trí thời gian nhé bạn. Hì hì.
_Năm nay Hường ở nc ngoài cũng về, cậu ấy đang bắt bọn mình học hát để ” mời nước mời trầu” các bạn đấy! hi hi
_Hì hì. Mình sẽ cố gắng
_Trời để cho chúng ta còn khoẻ mạnh, minh mẫn là quý hoá lắm rồi! vài năm nữa gặp nhau lại hỏi: Ông là ai? chán lắm!kkk
_Hì hì
Cố gắng nhé! Bạn là người sống có tâm hồn, chắc bạn thừa hiểu cái giá của thời gian, Chúng ta đến không phải đến với ai mà đến với cái “ta” ngày xưa! một thời gian khó mà đậm đà tình nghĩa! Nếu mình hoặc ai đó có làm điều gì không đúng với bạn thì bạn hãy nhẹ lòng tha thứ! Thực tâm giờ tôi ăn chay niệm phật cũng chẳng ham hố gì, nhìn ai cũng như quyến thuộc của mình. Hơn 3000 tài khoản trong danh bạ giờ cũng chỉ là kỷ niệm, đc ở gần với những người từng gắn bỏ lúc tuổi thơ là nhu cầu cao nhất của mình. Chúng ta có thể thoả mái nói mà không cần e ngại, chẳng ai là quan, chẳng ai là cấp trên cấp dưới, tất cả chỉ là những ” kỷ niệm đẹp” mà thôi.
_Vâng bạn. Hì hì. Mình sẽ tham gia.
_Cảm ơn bạn, chúc bạn một ngày tốt lành! Tích cực viết cho đời nhé! hihi
_Hì hì. Cảm ơn bạn nhiều nha.
Buổi chiều, lại một tin nhắn ở điện thoại.
” _Dạo này anh có khỏe không? Công việc tốt chứ ạ.
_Hì hì. Anh vẫn khỏe em à.
_Em gọi một chút được không ạ?
_Được em à.”
Rồi em và lão buôn cháo điện thoại dễ đến cả tiếng đồng hồ, đan xen là hì hì, hí hí, … Hớ hớ… Hề hề… vui vẻ. Em vẫn như xưa, và em bảo bây giờ bằng này tuổi rồi lại hay gặm nhấm về quá khứ xa xưa.
Nhưng không phải bạn cũ nào, cuộc gọi nào cũng đều như vậy. Có những người bạn cũ lão chẳng bao giờ muốn gặp lại. Và có những cuộc gọi mời gọi tham gia lão cũng từ chối với lý do bận. Bởi vì gặp gỡ làm chi cho thêm nặng lòng…..
Những năm tháng đi qua
Là khoảng thời gian ta nhìn về vô tận
Khoảng thời gian đôi mắt nhìn chân thật
Thấy nụ cười chỉ khe khẽ quay đi
Những năm tháng đi qua
Ta chìm đắm trong bao khúc tình si
Ghi lại bao điều cảm xúc ta tỉ mỉ
Nhiều người nói sao cứ hoài ấu trĩ
Đã qua rồi, đôi tay nên buông thôi
Những năm tháng đi qua
Ta ngập ngừng nhìn thời gian trôi
Có ánh mắt kia vẫn hướng về rất khẽ
Trái tim bỗng rung lên nhè nhẹ
Cám ơn người những giây phút thần tiên
XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ CHIA SẺ VÀ ĐỘNG VIÊN!
Hết
