Ngã rẽ cuộc đời 4
Tác giả: Cao Nguyen
Phần bốn
Buổi sáng.
Rừng núi tràn đầy một màu xanh đầy sinh lực. Không gian như sống động hẳn lên với tiếng gió đang xôn xao trong những tán lá, tiếng hót của các loài chim, tiếng hú xa xa của một đôi vượn. Xuyên xuốt trong tất cả những âm thanh ấy, dòng suối nhỏ vẫn róc rách nhẫn nại để len qua những khe tìm đường về với dòng sông Mẹ nổi tiếng ở miền cao nguyên này. Nhưng những khung cảnh êm đềm chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắm ngủi. Những âm thanh trong lành của thiên nhiên bị thay bằng những âm thanh thô bạo của con người: tiếng chân bước rậm rịt, tiếng cười nói, gọi nhau xôn xao, tiếng dụng cụ đãi vàng va vào nhau lịch kịch, leng keng, tiếng lời ca nảo ruột phát ra từ cát – sét ở quán mụ Ba Béo. Những âm thanh ấy bao hiệu một ngày mới ở thung lũng Khỉ. Một ngày mới với những hy vọng, những thất vọng và những tội ác mới.
Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút nữa, toàn cảnh thung lũng phơi bày ra với những lều, lán ngổn ngang tràn đến tận mép suối. Hàng trăm con người, hàng trăm khuôn mặt với những giọng nói khác nhau từ khắp mọi miền đất nước. Họ tụ tập thành từng nhóm bên những hố đào đỏ tươi màu đất Ba-zan và làm việc trong một sự phân công chặt chẽ: Kẻ chuyên đào, người chuyên đãi… Trên những khuôn mặt ròng ròng mồ hôi là những ánh mắt mệt mõi nhưng tràn đầy dục vọng.
Trong một cái lều dựng ngay bên bờ suối, nhìn xuống những người đang lom khom đãi vàng là một gã trạc độ hơn 40, dáng to béo bệ vệ – Đó là Lai “đầu nậu” – kẻ bỏ tiền ra thuê nhưng người đào đãi vàng tại thung lũng. Hầu hết những người ở khu vực này đều làm thuê cho hắn. Số người không thuộc diện đó rất ít. Nếu kể cả nhóm của Quang, tổng số những kẻ không làm thuê cho Lai chỉ hơn chục người. Họ phải làm ở những nơi xa hơn và luôn bị chèn ép.
Cái lều Lai đang ngồi được làm cẩn thận so với những lều xung quanh. Nó được căng một tấm bạt để che mưa nắng, xung quanh được che bằng vải mỏng, sàn lều được lát bằng cây rừng như một sàn gỗ. Ngoài ra, trong lều còn có một cái thùng gỗ vừa để đựng, vừa dùng làm bàn. Trên mặt bàn là lon bia ngổn ngang vài bao thuốc lá cùng cái bật lửa.
Lai nằm dài trên sàn lều, với một ả giang hồ tên Thanh. Chúng bắt bồ với nhau khi ả này đến thung lũng này tìm đường làm ăn bằng thân xác mình. Lúc đó, Thanh bắt bồ với một tên cướp tên là Tạ “đao phủ”. Từ khi Lai xuất hiện đám cướp Tạ nhận làm đàn em ăn lương để duy trì quyền lợi của Lai ở vùng này thì Thanh trở thành bồ của Lai. Tất nhiên, Tạ nhận từ Lai một khoản tiền mà hắn giấu không cho thị biết.
Gối đầu trên đùi Lai, Thanh ỏn ẻn nói:
– Em đố anh biết hôm nay là ngày mấy?
– Để làm gì?
– Đó, em biết ngay là anh quên mà – Thanh nũng nịu – Mỗi tháng chỉ có một ngày trả lương cho người ta mà cũng quên hà.
Lai ngồi nhổm dậy:
– Quên thì đã có em nhớ. Sợ anh ăn quịt hả?
Thanh chìa tay ra:
– Vậy em đã nhắc rồi đó… Thanh toán đi chớ!
– Được, được. Có ngay đây! Chả trách tụi nó chửi cô tham ăn như chó!
Thanh không hề tự ái. Thản nhiên cười:
– Độc trị độc mà! Lành quá, cho chó nó cắn!
Lai lấy trong túi ra một cái hộp, rồi lôi trong hộp ra một chiếc nhẫn, đưa cho Thanh:
– Nè cầm lấy!
– Nhiêu đây? Thanh tung tung cái nhẫn xác định trọng lượng.
– Đủ đó! Không thèm ăn bớt của cô đâu!
Thanh chưa tin, đặt cái nhẫn lên cái cân tiểu ly ở góc lều. Vừa chăm chú nhìn vào cân ả nói:
– Hơi non đó, cha nội!
– Non con khỉ!
Mặc dù chê bai nhưng ả cũng đút chiếc nhẩn vào ngón tay. Ở đó đã có vài ba chiếc nhẫn như vậy. Trong khi đó, Lai uể oải nói:
– Lại bà Ba Béo lấy đồ nhậu đi. Thấy thằng Tạ, gọi lại đây luôn nghen…
Thanh nhanh nhẩu đứng lên mặc đồ, ra khỏi lều đi ngược theo dòng suối về phía bãi đất trống. Thị khuất nhanh vào các bụi cây. Lai uể oải nằm xuống. Hắn đưa tay bật cái cát – sét nhỏ để trong góc, mắt lim dim nghe khúc nhạc rên rĩ. Được một lúc, hắn tắt nhạc bận đồ vào rồi lững thững ra khỏi lều. Đi dọc theo bờ suối, hắn chăm chú quan sát những người lom khom đãi vàng. Lai tiến đến bên cạnh một gã ngồi lom khom bên bờ suối, mỉm cười hỏi:
– Tình hình ổn không, Đức?
Gã tên Đức quay lại, nhăn nhó đưa tay xoa bụng:
– Kiến bò bụng dữ rồi, anh Lai!
Lai nhếch mép khinh bỉ:
– Gần chết đói rồi hả? Con Thanh đang đi lấy đồ nhậu. Nó sẽ mang tới liền cho mày. Tao hỏi tình hình ra sao?
Đức lập tức mỉm cười:
– Cũng như mọi khi thôi.
– Mày phải giương mắt nhìn cho kỹ! Thấy thằng nào khả nghi, xét liền. Tụi nó chỉ chăm chăm ăn bớt đó!
Đức gật đầu:
– Anh Lai yên chí. Tụi nó không qua mắt được em đâu!
Trong khi đó, Thanh đã trở lại cùng với một mụ béo ú và một tên có dáng người tầm thước với vết sẹo trên gò má. Đó chính là Tạ đao phủ. Trên tay mụ béo là một chiếc mâm che vải kín. Lai quay trở về lều. Mụ béo đặt mâm xuống cái hòm và giờ mảnh vải ra. Trên mâm là chiếc đùi chó thui vàng bốc khói nghi ngút. Thanh giở túi xách lấy vài lon bia và hai chai rượu trắng. Sau khi phủ lên cái đùi chó vài thứ rau mụ béo lẳng lặng quay ra. Còn lại Lai, Tạ và Thanh ngồi trong lều. Lai và Thanh uống bia còn Tạ uống rượu.
Vừa nhôm nhoàm nhai, Tạ nói với Lai:
– Hôm qua, có mấy thằng mới đến cũng chì lắm.
– Vậy hả?
Lai nhìn Tạ vẻ chú ý :
_Tụi nó đang ở đâu?
– Ở cuối thung lũng, ngoài địa phận của ta.
Lai cuối xuống mâm. Hắn bốc một miếng thịt, cho vào mồm nói:
– Để coi… Nếu không thu nạp được thì cứ cách cũ mà làm…
Tạ cười hềnh hệch:
– Anh Lai yên trí đi! Thằng Tạ đâu có chịu lép. Bất kể chúng là ai!
Một cái lều nhỏ căng bằng mảnh vải nhựa bên trên đứng ở cuối thung lũng. Trong lều là mấy cái ba lô vất lăng lóc bên cạnh hai cái xoong nhỏ và một cái đèn dầu hỏa. Ngay bên lều là một cái hố lớn khoét xâu vào lòng đất đỏ trông như một cái tổ dế khổng lồ.
Quang và Thọ mang theo những dụng cụ trở về lều với dáng vẻ bơ phờ. Họ rẽ lá bước vào khoảng trống nơi có căn lều của mình đúng vào lúc Khải đang nặng nhọc chống hai tay vào thành hố để leo lên. Thấy họ đang đi tới, hắn dừng lại trong tư thế nữa người dưới hố và nhìn hai người bằng ánh mắt hy vọng. Nhưng vẻ mặt của hai người đã nói lên kết quả của công việc. Khải đã hiểu hết. Không hỏi một câu, hắn thở hắt một cách bực dọc trườn người lên mặt đất lăn luôn vào lều. Quang và Thọ sau khi đặt những dụng cụ xuống cũng nằm xoài ra với dáng điệu mệt mõi.
Một lúc im lặng như thế trôi qua. Quang hỏi:
– Phi đâu mày?
– Đi kiếm cái gì ăn! Đói quá không chịu nổi!
Lại một khoảng im lặng nặng nề nữa trôi qua. Quang ngồi nhỏm lên nói:
– Lát nữa, anh Phi về, anh em mình bàn cách nào khác… Chứ như vậy không được rồi.
Thọ ngồi dậy:
– Hay là tụi mình nhận làm thuê cho thằng Lai đi. Ít nhất cũng ăn chắc một tháng một hai trăm ngàn. Làm kiểu này ngán quá, chắc chết đói hết!
– Nhưng tụi nó ăn dữ quá! Nó trúng bạc triệu mà cho người làm vài ba đồng bạc đủ để khỏi chết đói!
Khải uể oải nói.
Thọ nói bằng giọng lo lắng:
– Tôi lo nếu không làm cho tụi nó, nhất định chúng sẽ kiếm chuyện!
Khải hùng hổ ngồi phắt dậy. Hắn trợn mắt:
– Thì chia đủ với tụi nó! Mày sợ à?
Thọ đủng đỉnh:
– Sợ thì không sợ… Nhưng dây vô tụi nó thì nguy hiểm lắm!
Khải hằm hè như đang nói với một kẻ thù vô hình:
– Đã dấn thân vô đây, nơi nào, chỗ nào mà không nguy hiểm? Nếu cần, thí mạng với tụi nó. Mày sợ thì cứ về đi!
Cuộc cãi vã đang căn thẳng thì Phi về. Hắn vất mấy củ sắn còn dính nguyên cả đất và rể xuống, hất hàm nói với Thọ:
– Nướng mì ăn đi, chú em.
Trong khi Thọ nhóm lửa, Phi ngồi xuống. Hắn đưa ống tay áo lau mồ hôi và nói giọng bực dọc:
– Tao lần ra rẫy… Mấy thằng dân tộc rượt quá trời!
Vừa kể, Phi vừa lần vào túi áo, lấy ra bịt thuốc rê. Hắn vấn một điếu sâu kèn rồi châm lửa. Quay sang Quang hắn hỏi:
– Tình hình sao?
Quang lắc đầu, chán nản:
– Không nước non gì cả!
Phi cố lấy giọng tin tưởng:
– Phải kiên nhẩn chớ! Đó là tụi mình chưa gặp hên. Khi đã vô, thành triệu phú như chơi!
Phi cất tiếng cười gượng gạo. Sau đó, hắn nói với cả bọn:
– Phải tin tưởng… Đó là bí quyết của thành công. Tụi mình sẽ tính cách khác. Bây giờ cứ lót dạ bằng mấy củ mì này đi, rồi tao tính cho.
Những củ sắn đã chín vàng. Thọ dùng que lôi từ trong bếp ra. Cả bọn xúm lại, xuýt xoa ăn mà không đợi nguội hẳn. Mồ hôi và nhọ than vẽ thành những vệt nhem nhuốc trên những khuôn mặt đen sạm vì nắng.
Nuốt miếng mì cuối cùng vào bụng, Phi đứng lên phủi tay, nói:
– Đi thôi tụi bây!
Quang ngạc nhiên nhìn Phi lúi cúi cuốn cái lều lại, để bên cạnh mấy dụng cụ đãi vàng. Anh hỏi:
– Đi đâu bây giờ?
Phi thông báo bằng một giọng đầy hy vọng:
– Tao mới tăm được một nơi… Cũng gần đây thôi. Tụi mình đến đó thử xem. Tao nghĩ phải làm sao ăn trộm được của bọn dân tộc một, hai khẩu AK với vài băng đạn. Có thế mới chơi lại bọn thằng Lai.
Nói xong hắn xốc ba lô mình lên vai, đứng chờ Khải và Thọ hí hoáy cột mấy dụng cụ đãi vàng vào balô của mình.
Quang bảo:
_Bọn chúng đâu dễ lấy anh?
_Yên tâm đi! Tao quan sát bọn nó rồi, đợi bọn nó sơ hở là chôm được thôi. Bọn nó chủ quan, để súng hớ hênh lắm.
Phi nói, giọng rất tự tin.
Không nói thêm lời nào, Quang khoác cái ba lô của mình lên vai. Bốn người nối nhau, đi khuất vào giữa những bụi cây dày đặc.
Cả nhóm cứ cắt rừng mà đi như vậy trong nữa giờ đồng hồ. Cuối cùng họ dừng lại ở một khoảng rừng có dòng suối chảy quanh một quả đồi nhỏ tròn trịa. Đó là nơi mà Phi đã chọn. Trong khi Phi cắm cọc dựng lều, Khải và Thọ hỳ hục mở hố đào mới ngay bên cạnh. Dường như hy vọng tăng cho họ thêm sức lực. Phi trở lại tươi tỉnh. Hắn nói đùa luôn miệng vẽ ra những viễn cảnh tươi sáng, ý chừng động viên mọi người.
Đến khoảng gần ba giờ chiều, những ba lô đất đầu tiên được moi lên. Nhưng sau khi xem xét, Phi quyết định đào sâu hơn nữa. Dù sao với cả bọn hắn là người có kinh nghiệm nhất nên ý kiến của hắn được thực hiện một cách nghiêm túc. Khải và Thọ tiếp tục đào sâu hơn xuống những tầng đất đỏ. Khi hai người đã mệt, Phi và Quang xuống đào thay.
Trong một phút nghỉ tay, Phi nhìn Quang bằng ánh mắt không bằng lòng:
– Mày đang nghĩ gì thế?
– Thì sao?
Quang ngạc nhiên hỏi lại.
– Trông cái mặt cứ như đưa đám! Hay là mày chán rồi?
Phi làu bàu
Quang khẽ lắc đầu, nói giọng đăm chiêu:
– Chán thì không chán, nhưng mà ngán quá. Phi à! Không hiểu sao tui cứ linh cảm thấy có một cái gì đó không yên ổn…
Phi cười khẩy:
– Linh cảm! Hóa ra mày mà cũng mềm yếu như thế sao?
Quang lắc đầu:
– Đó không thể gọi là mềm yếu được.
Phi nheo mắt nhìn Quang:
– Ừa… Nhưng mà mày linh cảm cái gì chớ?
Quang đăm chiêu:
– Không hiểu sao nhưng suốt cả ngày hôm nay, tui cứ cảm thấy nóng ruột hoài à? Lòng dạ cứ nóng như có lửa đốt vậy…
Phi không thèm nghe hết câu. Hắn “xì” một tiếng như tiếng rắn hổ rồi vớ xẻng đứng phắt lên:
– Thôi, làm đi. Chỉ toàn nói gở!
Quang không nói gì thêm, lặng lẻ đứng dậy tiếp tục công việc. Trên đầu họ, vầng mặt trời đã nghiêng nghiêng trên rừng cây nhưng ánh nắng vẫn xói xuống gay gắt. Ở những chỗ trống, nơi mặt trời rọi xuống được mặt đất, hơi nước bốc lên mờ ảo làm cảnh vật rung rinh giống như một tấm gương mờ, Trong cái im lặng mênh mông của rừng, tiếng những nhát xẻng soàn soạt nghe thật xa lạ và cô độc làm sao! Nhưng có lẽ không ai trong số họ có thời gian để suy nghĩ về điều đó. Giống như những con dế bướng bỉnh, cả bọn mải miết làm việc, mỗi lúc đào một sâu hơn vào lòng đất.
( Còn nữa )
