Về miền ký ức 4

TG : Cao Nguyen
Phần bốn

_Thằng Nguyên đâu rồi? Lại trốn ngủ trưa đi chơi hả? Về đây mau!
Nghe tiếng mẹ, hắn vội bỏ cuộc vui cùng lũ bạn đi dính ve, dính chuồn chuồn, chạy về :
_ Dạ! Con đây.
_ Mang cái dạ về đây!
Mẹ nó vừa nói vừa khua khua chiếc roi làm bằng tay tre vừa chặt ở bụi tre ở góc vườn. Biết ý, nó tự động nằm sấp trên chiếc phản. Ba phát roi vút xuống, mông hằn vết rớm máu.
Nguyên đã học xong lớp bốn vừa tốt nghiệp cấp một, sau kỳ nghỉ hè là cu cậu lên lớp năm. Đang ở cái tuổi gọi là tuổi thần tiên. Ba tháng nghỉ hè là ba tháng sôi động nhất, thú vị nhất của lũ trẻ như nó.
Tiếng thằng Thao hàng xóm đã í ới cạnh hàng rào:
_ Đi thôi Nguyên ơi, sáu giờ rồi .
_ Đợi tao tí
Vừa nói Nguyên vừa buộc chiếc giỏ đựng cua ngang hông, vừa đi tìm cái móc cua.
Nhà thằng Thao sát ngay nhà Nguyên, cách có bờ rào dâm bụt và bụi cúc tần. Thao cùng tuổi Nguyên nhưng nó cao hơn Nguyên, hai thằng thân nhau lắm . Hai thằng là họ hàng của nhau nhưng là họ hàng xa, bình thường Thao vẫn gọi Nguyên là chú, xưng cháu ngon lành, nhưng những lúc chơi với nhau rồi cãi nhau thì mày tao ráo chọi.
Hai thằng lững thững đi ra đồng, ngắm nghía cái ruộng này có vẻ nhiều cua, hai thằng nhảy xuống, mỗi thằng một bờ, ngược chiều nhau, cho tay vào những hàng cua đào sâu trong bờ, lôi ra những con cua to, béo ngậy. Vòng quanh mỗi thằng hai bờ ruộng, đến khi gặp nhau, nhìn vào giỏ xem thằng nào bắt được nhiều cua hơn. Ngày ấy cua nhiều, hai thằng bắt khoảng hơn một giờ là đầy giỏ. Về nhà, đổ cua ra chậu, đếm vào xoong rồi ngâm nước cho sạch bùn đất. Tiếng thằng Thao bên nhà nó vang lên:
_Tao được một trăm hai ba con. Còn mày được bao nhiêu?
_ Tao được có một trăm lẻ hai con. Rủ thằng Hùng, thằng Dũng chơi khăng đi mày.
Tiếng thằng Nguyên bên này trả lời.
_ Ừ. Tao đi rủ thằng Hùng, mày đi rủ thằng Dũng nhé.
Thằng Nguyên có đứa em gái út là cái Hương, kém nó bốn tuổi. Trên nó là anh Triển hơn nó bà tuổi, chị Hằng hơn nó sáu tuổi, anh Thôi hơn nó tận mười hai tuổi.
Trước khi chơi khăng, mấy thằng nó làm cho cái Hương và lũ bạn của cái Hương những con trâu bằng lá mít. Cuộn vòng chiếc lá mít, lấy sợi rơm buộc lại. Xé hai mảnh phía cuống lá làm hai sừng trâu, lấy sợi rơm buộc vào đầu cuống lá rồi lồng sợi rơm qua bụng ( bụng là phần lá đã cuốn tròn), kéo sợi dây rơm đầu con trâu ngọ nguậy. Một loáng là bọn nó đã làm xong hơn chục con trâu cho lũ em chơi đồ hàng. Bọn cái Hương lấy vỏ con trai đã ăn ruột, vứt ở bụi tre làm xoong nồi, đồ nấu ăn là các sợi tơ hồng leo trên cây cúc tần, rồi lá cúc tần, lá, hoa bông bụt ( dâm bụt ). Phải cho bọn cái Hương chơi đồ hàng ở góc vườn chứ không bọn nó bám các anh chơi khăng bay vào mặt chúng nó là lại chết đòn.
Đang chơi vui, thằng Hùng kêu lên:
_ Thôi mười giờ trưa rồi, về nấu cơm đi chúng mày .
Cả bọn dừng cuộc chơi, đứa nào về nhà đứa ấy. Nguyên về rửa sạch cua rồi bóc mai, lấy que tăm nhể gạch cua vào một cái bát con. Rửa cái cối đá nặng chịch góc sân giếng, cho cua vào giã. Hái mướp trên giàn, hái thêm ít mùng tơi ,rau đay, rau dền cơm. Từ lúc rửa cua đến khi mọi việc xong xuôi thì cũng đã hơn mười một giờ. Nguyên dọn cơm, đợi mọi người về ăn.

*****

_ Vui gì mà cười khanh khách thế ông bạn?
Ông Quang hỏi khi thấy lão bật cười. Lão giật mình tỉnh giấc. Thì ra lão đang mơ.
Tối hôm qua, Dũng són đùm một bọc thịt lợn quay, Dũng cận xách can rượu nếp cái hoa vàng cùng Sơn ngáo đến tụ tập tại nhà Quang. Ông Quang què lôi nồi cá om sung.
Khi nồi cá vừa mở ra, mùi thơm độc đáo của món cá om làm cả bọn tứa nước miếng. Cái món cá đồng om sung bùi bùi, béo béo, thịt thơm ngọt ăn với cơm thật hết biết luôn. Cả bọn rải chiếu giữa sân, khật khừ với nhau đến tận mười giờ đêm. Lâu lắm rồi lão mới được ăn một bữa cơm ngon đến vậy. Cả bọn đang uống nước, bỗng thằng Dũng cận giật mình:
_Thôi muộn rồi, tao phải về, không thì sư tử liên tỉnh nhà tao cho ngủ ngoài sân.
Ông Sơn ngáo lên tiếng:
_Chẳng bù cho mụ vợ tôi, tôi có đi cả đêm mụ ấy cũng không thèm ỏ ê.
Ông Dũng són vừa cười vừa nói:
_ Điêu thế! Tối hôm nọ tôi thấy bà Hà nhà ông cầm gậy, hỏi đi đâu thì bà ấy bảo: “đi tìm lão Sơn nhà em, lão ấy đi từ chiều đến giờ hơn mười một giờ đêm vẫn chưa về, em mà tìm thấy em vụt cho tuốt xác. Bác có thấy nhà em đâu không? “. Tôi liền bảo: ” Anh thấy lão Sơn đang ở nhà em Nga “. Thế là bà Hà vội vàng chạy đi, quên cả chào tôi. Há há há.
Ông Sơn ngáo vừa cười vừa trả lời:
_Cái lão này quá đáng thật. Thảo nào hôm ấy tôi về nhà một lúc mới thấy mụ ấy về, vừa thấy mặt tôi mụ đã hầm hầm: ” Ăn vụng chùi mép giỏi thật đấy.Tôi mà bắt được quả tang thì chết với tôi ”
Cả bọn lại hí hí, há há rồi ai về nhà nấy . Lão với ông Quang cùng chui vào giường.

*****

Một chiếc Mercedes đen bóng từ từ dừng bánh, đỗ ngoài cổng. Cửa xe mở ra, một người cao lớn bước xuống, lão và ông Quang nheo mắt nhìn. Rồi lão và ông Quang cùng reo lên:
_Vũ “Sệ”! Thằng Vũ “Sệ”!
Người đàn ông cao lớn, dáng vẫn thanh thoát như thanh niên, duy chỉ có mái đầu đã lốm đốm bạc, bước vào:
_Ờ! Vũ “Sệ” đây! Ôi! Thằng Nguyên! Mày về quê hôm nào? Thằng Quang đừng có chứa thằng này, nó ăn khỏe lắm, hết gạo lúc nào không biết đó. Hề hề hề.
Tay bắt mặt mừng, ba thằng kéo nhau vào nhà.
Chẳng hiểu vì sao, mà cái tên Vũ “Sệ ” theo hắn suốt từ thời trẻ con đến giờ. Dáng Vũ cao lớn, đẹp như người mẫu, chứ đâu có sệ. Vũ ” Sệ ” đẹp trai, đàn giỏi, hát hay, mồm mép có duyên, ra trường là hắn lấy vợ người thành phố. Vũ ” Sệ “làm đổ ngã một em kháu khỉnh, dáng điệu đàng, làn da trắng mịn như trứng gà bóc, rất đặc trưng của người Tràng An. Hơn nữa nàng phải lòng hắn, bố là giám đốc một công ty lớn, có nhà mặt phố nên hắn lập nghiệp luôn ở đây. Mà cũng phải thôi! Cái ngữ hắn, chơi ghi ta như lên đồng, giọng nam trầm ngọt, đọng, mộc như cây mà lại bảnh chẳng kém trai thành thị, thì các nàng cứ thế mà mê ly. Rõ nhất chuyện hắn và lão học cùng trường đại học, lúc đi tán mấy em trường khác ( vì trường lão và hắn con gái hiếm, quý như mì chính cánh ), xấu trai như lão thường bị thiệt, mắt hắn như có ma lực, các nàng nhìn rồi như bị ma ám. Nhưng đường quan lộ của hắn chính vì vậy mà thăng tiến vù vù.

Buổi trưa hôm ấy, bọn lão đãi Vũ “Sệ” món dê núi, món đặc sản của miền quê. Hắn uống vội viên amplo cho ổn ổn cái huyết áp rồi vào trận khá chững chạc. Mỗi người một chuyện.
Lão hỏi Vũ:
_Mày dạo này thế nào? Từ khi nghỉ hưu thôi làm sếp có buồn không? Sống ở Hà Nội thế nào?
Vũ trả lời:
_Buồn! Rất buồn. Trước vì mê mải bon chen, nhiều người nịnh nọt, quà biếu, bổng lộc nhiều. Giờ buồn vì về hưu rồi chẳng ma nào nhòm ngó. Quanh quẩn chỉ có hai vợ chồng già, con cháu thi thoảng mới đến thăm.
Rồi hắn kể:
_Có hôm buồn buồn, đi xe bus ngắm cảnh và cảm nhận không khí đông vui thuở xưa. Người túa ra, lên được xe đã khó, xe lại chật như nêm cối, chẳng khác khi xưa. Một bé đeo kính cận, dáng nữ sinh đứng lên nhường chỗ. Hắn tần ngần. Đám trẻ có học giờ thanh lịch thế! Cảm ơn. Hắn ngồi tựa lưng vào thành ghế. Lòng chợt buồn. Thế là hắn đã già thật ư? Ý nghĩ này làm người hắn bải hoải, chả khác xe bị xịt lốp. Một trong những họa lớn của đời người là tuổi già. Đã đành không ai tránh được, nhưng sao lại đến với hắn biệt lệ cấp số nhanh thế không biết. Có thể tất cả chỉ tội cái đầu… bạc. Rồi hắn kể, một lần đi siêu thị, nhác thấy mình trong gương, hắn mới nhận ra mười mươi cái sự già nó mau đến. Vậy mà khi về quê, người lớn tuổi bảo trông hắn còn sung sức, đám trẻ hơn thì luôn miệng: Eo ôi, bao năm rồi mà bác vẫn thế! Và rồi cũng chỉ dăm ngày trước, qua đường phố, người xe đi như mắc cửi, lại cũng nữ sinh xinh như mộng đến dắt tay qua đường, độ chắc nghĩ hắn là người quê. Những gần một phút là tới vỉa hè. Hắn hỏi:
_Em học trường nào?
_Thưa ông, Đại học Sư phạm 1ạ!
Nói rồi, cô gái rời tay hắn và bước thật vội.
Nghe Vũ tâm sự, cả bọn cười phá lên. Hắn vẫn tiếp tục, giọng đều đều, buồn buồn:
_Tôi buồn quá các ông ạ. Hồn vía như đi đâu mất. Giỏ quả trên tay tôi tuột từ khi nào không biết, bưởi cam véo vó lăn bên vệ đường. Không buồn nhặt. Lần ấy tôi có cảm giác chẳng khác ngày mai về Văn Điển để hoả táng.
Cả bọn lại xúm vào trêu chọc Vũ “Sệ”:
_Cái thằng này thật lạ! Buồn khi người ta thương quý nhường chỗ cùng sự thưa kính lễ nghi đối với mình? Sắp tới cháu con mừng thượng thọ mày cũng buồn chăng?
Lão thì nghĩ:”Khi đối diện với tuổi già, mình đừng hốt hoảng nhận ra một cái gì đó đang chết. Không gì buồn bằng khi lòng người ta đã chết”.
Nghe hắn cứ xa xót mãi về cái nỗi già, lão bảo:
_Làm quen với nó đi, ông khốt ạ! Ông phải đọc thiền mà ngấm cái cách sống và chết; lúc già, lúc tưởng không còn đáng sống sẽ khổ con khổ cháu cũng cần sự thông thái đấy! Hay gì cứ mãi ôm cái buồn mà sống được.

( Còn nữa )

Bài viết khác

Cha mất để lại hết tài sản cho người giúp việc kèm lời nhắn: “Lòng hiếu thảo của con không đáng 1 xu” . Câu chuyện sâu sắc

Rα đi trong cô ᴆộc và ᴛủι buồn, người chα già quyết định tặng hết tài sản, nhà cửα cho bà giúρ việc còn “con gáι ɾượυ” chỉ nhận đúng 3000 đồng. Câu chuyện quá thấm thíα về lòng hiếu thảo, bổn ρhận củα con cái với chα mẹ già…   Hình minh hoạ. Chα […]

Giá mà αnh hαi có chút tình – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Nhà có 2 αnh em. Anh Hαi hồi nhỏ đã bụ bẫm, thông minh, học giỏi. Con ÚT đèo đẹt, học bài lâu thuộc. Mỗi lần dạy Út học bài, αnh Hαi hαy cốc đầu nó: “Mày ăn cái gì mà học dở vậy Út!”. Con Út cười khì: “Nhà này có αnh Hαi học […]

Thương những mảnh đời – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Năm tôi lên bảy thì chα tôi lấy vợ. Tôi nhớ mãi cái buổi chiều hôm ấy, ngõ nhà tôi đầy những vạt nắng hαnh hαo. Tôi được nghỉ học, các chú tôi bảo ở nhà ăn đám cưới củα chα. Cho dù còn quá bé không hiểu nhiều về chuyện giα đình. Nhưng như […]