Về miền ký ức 2

TG : Cao Nguyen
Phần hai

Cuộc đời lão Hùng đúng là thăng trầm cũng một phần do bản tính của lão. Thẳng tính, luôn bảo vệ lẽ phải, luôn đứng về phía kẻ yếu thế, nên làm ở cơ quan nào lão được anh chị em công nhân quí mến nhưng các xếp thì không ưa. Chuyển đến đơn vị thứ hai là tổng công ty xuất nhập khẩu. Lão được bổ nhiệm làm giám đốc công ty sản xuất đồ gỗ xuất khẩu. Lão cải tiến kỹ thuật, năng xuất chất lượng hàng hóa tăng vọt. Công việc đang thuận lợi thì tổng giám đốc và kế toán trưởng bị bắt vì tội lừa đảo, chiếm dụng vốn. Tổng Giám đốc bị tử hình, kế toán trưởng bị tù chung thân, tổng công ty bị phá sản. Lão lại xin làm việc ở công ty sản xuất gạch. Ở công ty gạch, lão lại làm nhân viên phòng kỹ thuật, lão đề đạt đề án cải tiến kỹ thuật , đưa công nghệ mới vào để tăng năng suất, hạ giá thành, giảm bớt sức lao động. Nhưng giám đốc gạt đi, bảo lấy đâu ra tiền đầu tư vào đề án. Kêu không có tiền, nhưng lão giám đốc lại chăm chăm bòn rút tiền của công ty, vẽ ra mua những cái chẳng liên quan đến sản xuất, mua một báo mười. Làm được nửa năm, lão Hùng chán, xin nghỉ việc. Thất nghiệp, lão làm đủ thứ việc, từ phụ nề, khuân vác, làm công nhân trong xưởng ép gỗ dán, đi buôn mía, buôn gạo. Mọi người nhìn lão ái ngại. Có ông cụ hàng xóm biết xưa kia lão từng học chuyên toán, bảo lão mở lớp dạy thêm. Lão bảo cháu đâu có chuyên môn về sư phạm thì ai người ta cho con đến học. Ông cụ bảo cứ dạy đi ông cụ sẽ đi vận động học sinh đến học. Ban đầu ông cụ đi khua khoắng được ba đứa học sinh. Lão lấy căn nhà cấp bốn vốn là chỗ chứa những đồ vật linh tinh làm lớp học. Lão giảng bài bên trong, ông cụ đứng ở ngoài nghe. Dạy xong buổi đầu tiên, ông cụ động viên: Cậu có năng khiếu sư phạm đấy, vừa dạy vừa rút kinh nghiệm, học hỏi thêm là được. Rồi có người nghe tin lão dạy học, cũng biết tiếng lão từ xưa, thuê lão đến nhà dạy cho con và mấy đứa bạn của con chị ấy. Mãi sau này chị ấy mới tâm sự với lão là khi lão giảng bài ở tầng hai, chị ấy đứng dưới nhà nghe lão giảng . Vạn sự khởi đầu nan. Sau một năm, uy tín của lão nổi như cồn. Lão chuyển về dạy ở nhà, không đi dạy thuê các nơi nữa. Học sinh đến học đông đến nỗi nhiều học sinh muốn học nhưng danh sách đủ rồi, lão không nhận thêm được nữa. Mỗi lớp chỉ có ba mươi học sinh. Ngày ấy cơ sở vật chất của các trường còn thiếu thốn, học sinh có khối học ca sáng, có khối học ca chiều nên lớp học thêm của lão nhộn nhịp từ sáng đến tối. Tuy mệt nhưng lão Hùng lúc nào cũng vui vì được tiếp xúc với lũ trẻ, tâm hồn ngây thơ trong sáng của tuổi học trò. Khi dạy lão thỉnh thoảng pha trò làm không khí lớp học sôi động, đầy ắp tiếng cười. Lão Hùng cũng thấy thoải mái trong công việc không phải trên đe dưới búa, chịu sự áp đặt, quản lý của ai. Tự do với công việc của mình và sự nhiệt tình, năng lực của mình được ghi nhận bởi sự trưởng thành của lũ trẻ. Tuy chỉ là thầy giáo dạy thêm môn toán nhưng những ngày lễ, ngày tết lũ học trò đến thăm lão thật đông vui, có cả những đứa đã đi làm bao năm. Lão nghĩ lão thật may mắn là nghề đã chọn hắn. Thấm thoắt đã mấy chục năm trôi qua .

*****

Đang hồi tưởng lại quá khứ , lão Hùng bỗng giật mình nghe Bắc hỏi :
_Ông không nghe tôi tâm sự à , nghĩ đi đâu thế :
Lão Hùng ấp úng :
_Tôi vẫn đang nghe ông nói đây . Nhưng những chuyện ông kể tôi đâu thấy khổ, đâu thấy đau đầu. Chỉ thấy ông sướng thôi.
Ông Bắc thẽ thọt:
_ Lâu lắm rồi tôi mới cùng ông ngồi tâm sự dong dài như thế này lên tôi cũng dông dài chi tiết về cuộc đời của tôi cho ông. Mong ông góp ý kiến cho tôi giải quyết vấn đề sao cho hợp lý.
Rồi lại chiêu một ngụm rượu, ông Bắc tiếp tục:
_Vợ chồng con cái tôi chỉ thực sự là một gia đình khi mới cưới nhau đến khi lũ trẻ học hết tiểu học. Khi lũ trẻ lên trung học cơ sở, vì bận rộn nên vợ chồng tôi cho chúng học bán trú, nghĩa là là sáng đi học, ăn cơm trưa ở trường, chiều có người đón về, ăn cơm ở nhà hàng, xong lại đi học thêm đến khoảng mười giờ đêm mới về đến nhà. Mọi chuyện đưa đón tôi thuê một người đảm nhiệm. Có khi tôi mấy ngày mới được gặp con. Liên hoan, tiệc tùng, họp hành cứ liên miên. Vợ tôi cũng vậy. Lúc đó tôi cũng không để ý nhiều. Phong cách sống như tây đã thâm nhập vào gia đình tôi lúc nào không hay . Lên trung học cơ sở thì hai đứa con của tôi đều đi du học bên Singapore. Lên đại học thì cả hai đứa đều đi du học ở Mỹ .
Lão Hùng đế vào:
_Vợ chồng ông kiếm tiền giỏi thật. Tôi nghe nói đi du học ở nước ngoài, nhất là ở Mỹ thì tốn kém lắm.
Ông Bắc trả lời:
_Đúng vậy. Nhưng tiền du học của chúng nó đều do các doanh nghiệp tài trợ ông à. Đến khi cả hai đứa đi du học, nhà tôi chỉ còn hai vợ chồng. Hiếm khi hai vợ chồng cùng ăn cơm nhà với nhau. Nói chuyện với nhau cũng ít, chuyện chăn gối càng ít hơn. Một năm có khi chỉ đôi ba lần. Mỗi đứa một phòng. Không cãi nhau, không mâu thuẫn với nhau nhưng cuộc sống như đôi vợ chồng đang ly thân . Nhiều khi tôi nghĩ phong cách tây chắc cũng vậy.
Rồi tôi nghe dư luận đồn vợ tôi cặp bồ . Ngày ấy đang có mốt vợ cặp bồ, chồng cũng có bồ, nhưng vẫn sống chung cùng nhau, không ghen tuông. Ông có biết chuyện ấy không?
Lão Hùng trả lời:
_Tôi suốt ngày quanh quẩn với lũ học trò, đâu có thời gian để ý đến những chuyện của thiên hạ.
Ông Bắc lại ngậm ngùi:
_Ừ. Cứ như ông thế mà sướng. Tôi hỏi vợ, cô ấy không chối mà còn nói ngược lại:” Ông ngủ với trăm đứa con gái thì tôi cũng phải tìm người tâm sự chứ. Tôi có nói gì ông không? ”
Tôi cứng họng không biết nói gì. Cuộc sống vợ chồng chúng tôi cứ vậy trôi đi, ông ăn chả bà ăn nem. Bề thì vẫn diễn là một cặp vợ chồng hạnh phúc, đáng kính ! Dạo gần đây bà ấy tự dưng cả ngày không nói năng gì. Tôi đưa đi khám bệnh thì bác sỹ bảo bị trầm cảm. Chắc con cái không đoái hoài, chồng cũng không quan tâm nên suy nghĩ nhiều sinh bệnh. Tôi dạo này đang bị thanh kiếm tra, không biết có qua khỏi không. Ông khuyên tôi giờ phải như thế nào? Tôi rối trí quá.
Lão Hùng thủng thẳng:
_Ngày xưa gia đình tam đại, tứ đại cùng sống trong một nếp nhà. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng hoà thuận gắn bó. Ngày xưa được như vậy là do dân ta chủ yếu làm nông, mọi người làm cùng một công việc. Cuộc sống cũng đơn giản, không có khoảng cách giàu nghèo nhiều . Bây giờ cuộc sống hiện đại, nhiều công việc. Trong một gia đình có khi mỗi người mỗi nghề, nơi làm việc cũng xa cách nhau nên con cái cũng vì công việc mà không được ở gần bố mẹ, gia đình. Nhu cầu vật chất cao hơn, khoảng cách giàu nghèo cũng rộng hơn. Mọi thói hư tật xấu nở rộ . Nói về vấn đề này cả ngày không hết . Nhưng đối với ông và gia đình ông, trước mắt, ông phải quan tâm chăm sóc cho bà ấy. Đưa bà Hà đến bệnh viện điều trị, hàng ngày ông phải đến thăm và ân cần với bà ấy. Còn việc của ông, dám làm dám chịu. Nếu chẳng may pháp luật có sờ đến ông thì ông nên chấp nhận. Ông phải dám đối diện với sự thật, thay đổi quan niệm sống thì về sau mới thanh thản được. Mọi vinh hoa phú quý chỉ là phù du mà thôi. Tâm có an yên thì hạnh phúc mới tràn đầy.

*****

Mấy tháng sau buổi tâm sự đó thì ông Bắc bị bắt tạm giam do dính dáng vào một vụ đất đai. Cùng bị tạm giam với ông Bắc là một loạt các quan chức khác. Sau một thời gian tạm giam, tòa kết án ông ba năm tù giam, thu hồi một số tài sản . Bà Hà bệnh trầm cảm cũng đã thuyên giảm, vẫn còn phải uống thuốc và điều trị.
Lão Hùng vẫn ngày ngày làm ván cờ với mấy lão bạn hàng xóm, hoặc tỉ mẩn tỉa tót mấy cây cảnh trong vườn. Hôm rồi, thấy thằng bạn ở quê ngoại điện thoại cho lão, bảo lão rỗi rãi thì về thăm quê một chuyến, lâu lắm rồi mấy thằng chưa gặp nhau. Thằng bạn còn khích tướng:
_Nếu vợ không cho về thì thôi, kẻo lúc nào có dịp lên tỉnh rẽ vào chơi, vợ bạn lại lườm với nguýt thì ngại lắm.
Lão Hùng cười hề hề:
_Không phải khích tướng, tôi đã vốn râu quặp từ thời mới lấy vợ rồi. Hề hề hề… Nhưng về quê hương bản quán, giao lưu với bạn chí cốt thuở ấu thơ thì vợ nhất trí cả hai tay, và còn theo về cùng tôi đấy thôi. Đợt này vợ phải đi trông cháu cho đứa con dâu mới đẻ, ở nhà có mỗi một mình tôi. Mai tôi về sớm, nhớ bảo cho chúng nó biết nhé. Hề hề hề….

*****

Quê bây giờ khác xưa nhiều quá . Bê tông hóa hết rồi . Đường bê tông , nhà bê tông , cây cối chẳng còn mấy . Chỉ có nhà nào đất đai ông bà để lại rộng rãi, không cắt xén bán đất thì còn có cây cối . Và thường những nhà đó đều là những nhà cấp bốn ,rêu phong cũ mốc.
Đi qua chợ gần quê , lão tạt vào mua hai con vịt, mà vịt bây giờ con nào cũng tầm ba,bốn kg , chứ không còn giống vịt cỏ xưa . Mua thêm ít măng ,miến , lạc , gia vị,rau thơm . Nhớ ra lão lại lấy thêm cân giò , nhỡ đâu có thằng bây giờ răng yếu , không nhai được thịt vịt .
Lão gọi điện cho thằng Quang què , bảo rằng khoảng mười phút nữa lão về đến nơi . Gọi là Quang què nhưng nó có què đâu , biệt danh từ thuở xưa . Kể về biệt danh đó thì dài lắm
A lô , mày gọi cho bọn Dũng cận , Dũng són , Sơn ngáo, Tiến bẹt bảo đến nhà mày ngay nhé . Lâu lắm rồi anh em mình không tụ họp.
_ Không phải mua gì đâu . Tao làm đôi vịt rồi
_ Ừ , để tao gọi bọn nó.
_ À , mày đặt luôn nồi nước , tí làm lông vịt .
Thằng Quang què số khổ , vợ bỏ hai bố con nó đi biệt tích từ khi con bé mới được hai tuổi . Không rõ lý do sao , hình như chê thằng chồng thật thà quá nên không biết kiếm nhiều tiền .
Gà trống nuôi con mấy chục năm rồi con bé đi lấy chồng . Vợ chồng con cái con bé ở tít trên thành phố , mình lão ở quê . Thấy bảo con bé muốn đón bố lên thành phố ở cùng cho tiện chăm sóc, nhưng lão ấy từ chối . Lão bảo ở quê quen rồi , còn có bạn bè và bà con hàng xóm .
Chứ lên trên đấy suốt ngày quanh quẩn trong nhà , khác gì tù giam lỏng .
_ Cho xe vào trong vườn chỗ dưới gốc cây ấy . Wow ! Vẫn phong độ ghê .
_ Ừa . Để tao mở cốp xe lấy đồ .
_ Đến đông đủ hết chưa ?
_ Chúng nó tí nữa mới đến . Còn phải xin phép vợ .
_ Ha ha ha . Như mày lại sướng .
_ Ha ha ha . Sướng quá chứ còn gì . Một thân một mình không ai quản , muốn đi đâu làm gì tùy thích .Rồi hắn giọng trầm xuống : nhiều lúc cũng thấy cô đơn trống vắng . Nhất là những lúc đau ốm, cứ thui thủi một mình . Bà con hàng xóm chạy sang đỡ đần lúc nhát . Bạn bè cũng vậy , chúng đảo qua một lúc , chúng nó còn có gia đình của chúng nó . Con gái ở xa , còn bận công việc , gia đình . Mà mình cũng không điện cho con gái sợ phiền đến chúng nó .
_Thế kiếm em nào làm bầu bạn .
_ Thôi . Tôi ở một mình cũng quen rồi . Nhỡ gặp người không hợp lại khổ cả hai .
_ Tôi chạy sang nhà thờ họ thắp cho các cụ nén hương , sang nhà ông chú , bà cô một lát rồi tôi quay lại . À nhớ bảo thằng Tiến đánh tiết canh nhé .
_ Ừ . Ông đi đi .
Khoảng tiếng sau lão quay lại . Bọn chúng nó đã đến đông đủ . Ái chà chà . Thằng Tiến đánh tiết canh chuẩn thật ! Đông đặc như bánh đúc . Giỏi , giỏi quá .
_ Chuyện vặt ấy mà , trông thằng bạn vẫn ngon trai quá , Tiến lên tiếng .
_ Cho tao vặt lông với , lão vừa nói vừa xúm vào cùng lũ bạn .
Hì hì hì . Nhớ ngày xưa mỗi thằng một con vịt cỏ ngồi vặt lông toát mồ hôi, bây giờ vịt đã to mà vặt lông dễ như vặt lông gà không có lông măng như vịt cỏ .
_ Thế vợ thế nào ? Vẫn vui vẻ và mạnh khỏe chứ ? Dũng cận lên tiếng .
_ Cám ơn ông bạn , vẫn vui vẻ khỏe mạnh . Mà mụ vợ tôi dạo này chịu khó lên fb lắm . Rồi suốt ngày hội nọ hội kia, bận rộn lắm . Thôi ! Các mụ cứ vui vẻ là mình thoải con gà mái rồi . Lão cười khì khì trả lời thằng bạn .
_ Ha ha ha . Tay này được đấy . Khí chất vẫn như xưa . Chả bù cho mụ vợ tôi , suốt ngày đồng ruộng , đêm đang ngủ bỗng dưng cua bò lổm nhổm trên giường . Sơn ngáo lên tiếng .
_. Ha ha ha … Cả bọn phá lên cười sằng sặc .
Xong xuôi , cả bọn ngồi uống nước tán chuyện rôm rả . Rồi mọi thứ bầy ra , nâng chén rượu quê, không khí thật xôm xả . Vẫn như xưa , lại cùng nhau kể những chuyện từ thuở ấu thơ .
Cả bọn bỗng im bặt nghe tiếng oanh vàng vang vang phia đầu xóm .
Cha tiên sư con đĩ rày dĩ rạc , đĩ có lò xo dĩ co dĩ giãn . Mày cậy mày trẻ trung xinh đẹp mày quyến rũ chồng bà . Bà đã thuê mấy thám tử theo dõi mà vẫn chưa bắt được tận tay , day tận trán chúng mày hú hí với nhau . Chúng mày ăn vụng mà chùi mép giỏi thật đấy , bà là bà phục chúng mày . Chồng bà ở nhà là công là phượng , là gà trống đông tảo . Chồng bà ở với mày là con cú con cáo , chồng bà sẽ nhai xương vò nát mày . Bây giờ bà mới chửi tăng một vì bà mỏi , bà nghỉ lấy hơi . Tí nữa bà chửi tiếp tăng hai tăng ba cho mày tụt huyết áp , mày không còn cặp kè với chồng bà được nữa . Phù phù . Mệt quá !
_ Bà Nga ơi , ca nhạc hay quá . Tiếng mấy bà í éo
_ Vào đây, vào nhà uống nước các bà . Ôi giời . Xả stress ấy mà .
_ Dân ca quan họ Bắc Ninh hay đáo để . bà Nga nhỉ
Em Nga là hoa khôi của làng ta xưa đấy phải không các ông ? Lão hỏi .
_ Ờ ! Đúng vậy ! Mà em Nga bây giờ trông vẫn nhuận sắc lắm . Thế mà thằng chồng đổ đốn đi cặp bồ cặp bịch với gái trẻ . Thật phí của giời . Lũ bạn nhao nhao nói .
_ Ngày xưa không những xinh đẹp, em Nga còn có tiếng là thùy mị nết na lắm mà . Sao lại ra nông nỗi này ? Lão buông tiếng thở dài .
_ Từ ngày thằng chồng trăng hoa thì em nó mới đổi tính như vậy . Đối với bà con làng xóm em nó vẫn dịu dàng và tốt tính . Thằng chồng cặp kè với gái trẻ mấy tháng không về lấy một lần thì sao em nó không nổi xung , đang tuổi hồi xuân mà .
_ Thể sao các anh không có anh nào giúp đỡ em nó thế ? Ha ha ha …
_ Giúp đỡ em để sư tử liên tỉnh nhà bọn tôi xé xác à ! Thôi ! Hổng dám đâu !
Rồi cả bọn trầm xuống , ông ít về quê nên không biết đó thôi . Quê mình giờ đổi thay nhiều lắm . Từ dạo các khu công nghiệp tràn về , nhà nhà được đền bù đất đai cả đống tiền . Từ xưa đến giờ mấy ai được cầm nhiều tiền vậy . Thế là mua sắm các kiểu , xây nhà ầm ầm . Ruộng đất không còn mấy , thanh niên vào làm các khu công nghiệp . Lối sống thay đổi , tệ nạn xã hội len lỏi vào xóm làng . Các nhà hàng , quán bia , karaoke mọc lên như nấm . Cuộc sống đi lên nhưng tình làng nghĩa xóm không còn như xưa . Nhiều ông chồng cờ bạc , trai gái . Đấy . Như cái thằng Hùng chồng em Nga là một ví dụ . Ngày xưa hiền lành , thương vợ quý con . Từ ngày chuyển sang kinh doanh Bất động sản , kiếm được nhiều tiền , mua nhà trên thành phố . Nhiều tiền sinh đổ đốn, cặp bồ cặp bịch các kiểu . Còn như chủ xưởng gỗ là lão Nhật, cũng cặp bồ , cờ bạc . Rồi nợ nần thua lỗ , bán hết nhà cửa , đất đai , cả gia đình ly tán . Biệt tăm, biệt tích khỏi làng mấy năm nay.
Cũng may, nhà bọn tôi , được tiền đền bù gửi ngân hàng , việc gì cần thiết lắm mới rút ra một ít . Vẫn giữ nếp xưa, nên con cái ngoan ngoãn , công ăn việc làm tử tế .
Ông ở quê chơi vài ngày , đến nhà mỗi thằng một hôm . Vợ con chúng tôi vẫn nhắc đến ông luôn đấy .
Quê hương hai tiếng thân thương ! Dù thế nào đi chăng nữa , đối với những người xa quê như lão , vẫn vấn vít những buổi trưa hè nằm trên chiếc võng dưới rặng tre già cùng tiếng ve râm ran, tiếng chim ríu rít . Vẫn còn đó trong lão là những lần đi bắt cua ,bắt cá cùng lũ bạn . Những buổi soi ếch sau những cơn mưa đầu hạ . Vẫn còn đó trong lão là những lần trốn học , đi bắn chim bằng giàn ná cao su với những viên đạn là đất sét vo tròn được nướng trên bếp than . Nhiều lắm, nhiều lắm những kỷ niệm của tuổi thơ một thời gian khó của lão cùng chúng bạn .
( Còn nữa )

Bài viết khác

Nhân cách đáng quý củα một đứα trẻ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Vào một buổi trưα mùα đông rét mướt, khi thời giαn cαo điểm buổi trưα vừα kết thúc tại một quán ăn đông đúc, ông chủ đαng định nghỉ tαy đọc tờ báo thì bỗng có khách bước vào. Đó là một cụ bà dắt theo một đứα trẻ. Cụ bà vừα bước vào quán […]

Sau 65 tuổi, tôi nhận ra từ chối 3 yêu cầu này của con cái mới có thể hạnh phúc: Biết đủ là cách tự bảo vệ mình khi xế chiều

Chứng kiến những câu chuyện buồn khi về già của mọi người xung quanh, tôi nhận ra đây là lúc cần sống vì bản thân mình thay vì quá chăm lo cho con cái như trước. Bài viết của tác giả họ Vương, 66 tuổi trên nền tảng Toutiao (Trung Quốc) Trước khi nghỉ hưu, […]

Kho1 1 1
Câu chuγện đáng suγ ngẫm về cô vợ xinh đẹρ và người thợ mỏ

Thật là một câu chuγện đáng đọc… mắt tôi đã nhòe đi khi đọc đến những dòng cuối cùng. Cô ấγ 30 tuổi, người xinh đẹρ, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gáι đần độn, sau đó nữa thì, […]