Ly hôn – Chương 6

Phần sáu: Duyên bán hàng

T/g: Võ Ngọc Trí

Anh dặn Tiến chịu khó chăm sóc khách, để ý gu từng người. Ai uống cà phê ngọt, ít đường hay không đường.

Anh đi lại cần đến nạng. Vô tình chuyện ấy lại tạo ra sự khác biệt. Một ông chủ quán chống nạng bán hàng, là điều hiếm gặp.

Gần quán anh có căn nhà mới khởi công xây dựng, thợ thuyền thường ghé quán anh uống cà phê. Bước đầu buôn bán như thế là thuận lợi.

Thủy thỉnh thoảng lại tới quán anh uống nước. Hai người có vẻ hợp tính, nên càng ngày càng thân thiết.

Tú thường rủ bạn bè tới quán anh uống ủng hộ. Trong số đó có Na, cô gái ăn nói bốp chát, toàn mặc quần bò rách gối, áo phông, nhìn như đàn ông.

Na biết chuyện của anh và Thủy, cảnh báo: “Ông coi chừng, tuổi bà Thủy không còn ngây thơ nữa đâu. Bà ấy bỏ tiền ra giúp ông, chưa chắc vì lòng tốt”. Anh cười: “Anh chỉ vay nợ cô ấy thôi. Ai lại như em, toàn mặc quần rách”. “Kệ tui, quần rách nhưng tâm hồn không rách là được”.

Anh hay nhắn tin cho con gái hỏi thăm. Lúc thì con trả lời, lúc không. Con bảo, con bận học bài.

Vậy mà hôm nay con nhắn tin cho anh, bảo mẹ đang vào viện mổ khối u.

Anh điện cho chị hỏi, thì chị bảo u lành thôi. Anh em bà con chị ở Sài Gòn đông, nên không khó khăn gì.

Thủy vẻ mặt cứ buồn buồn, mỗi lần tới quán anh. Thủy bảo, cần một người tâm sự. Thủy bị gương mặt đầy vẻ nam tính của anh quyến rũ.

Anh đã bỏ nạng, đi lại bình thường.

Anh có duyên bán hàng. Anh hay để tóc dài, kết hợp với khuôn mặt, nên trông anh bụi bụi, có chất nghệ sĩ. Khách của anh, có khá nhiều các bà, các cô lui tới.

Hôm ấy, Thủy ở lại quán anh rất lâu. Lúc này đã hết khách. Anh tới ngồi nói chuyện với Thủy.

Anh hỏi, Thủy có chuyện gì buồn hay sao mà ngồi tới giờ này. Thủy chép miệng, giọng chán nản: “Em vừa cãi nhau với chồng xong, vì ông ấy ghen tuông quá đáng. Em mệt mỏi lắm rồi”. Thủy nghiêng người qua phía anh, như muốn tìm một bờ vai để tựa đầu vào…

(Còn tiếp…)

Ảnh st

Bài viết khác

Thằng Ăn Hại – Càng đọc càng thấm một câu chuyện nhiều cảm xúc

Hồi nhỏ tôi không thích ăn xôi. Đơn giản vì mẹ tôi bán xôi, mỗi khi bán ế, bà thường “mời” tôi ăn. Con nít ăn hoài một thứ ngán. Đôi khi tôi làm eo không ăn, bà chẳng nói gì. Rồi cũng có cách “gỡ” lại. Tôi giả vờ ốm, không ăn cơm. Ốm […]

Mối tình không chiến tuyến – Xúc động câu chuyện ý nghĩα nhân văn nhiều cảm xúc

Tác giả củα bài viết này từng là một sĩ quαn QLVNCH, đαng cùng giα đình định cư tại Hoα Kỳ theo diện HO-20. Ông nhớ về một kỷ niệm sâu sắc tɾong cuộc đời binh nghiệρ củα chính mình: Có một nữ chiến binh VC Ьị ϮҺươпg tɾong một tɾận chiến đẫm мάu đã […]

Sinh nhật đầu tiên – Câu chuγện xúc động đầγ ý nghĩα nhân văn

Tɾời mùα thu đã Ьắt đầu se lạnh. Gió thổi quα xào xạc tɾên mái nhà. Hà nằm tɾằn tɾọc tɾên giường, chưα muốn dậγ. Lòng nhác buồn. Sáu giờ sáng. Cô lặng nghe từng tiếng lạch cạch ρhát ɾα từ đôi tαγ già nuα củα bà. Khi đã chắc chắn bà xuống bếρ. Hà […]