Đám cưới mẹ – Câu chuyện xúc động ý nghĩa sâu sắc

Ngày bé, tôi chán ngấy việc đi ăn cưới mẹ tôi.

Mẹ tôi đẹp lắm, bà làm trong đoàn văn công tỉnh. Khi tôi biết và nhận thức được về tình mẫu tử là lúc tôi ở với cha tôi. Cha chăm sóc, dạy dỗ và yêu thương tôi hàng ngày. Còn mẹ, lâu lẩu lầu lâu tôi mới được gặp bà.

Tôi nhớ lần đầu tiên mẹ đến thăm tôi! Mẹ mặc chiếc váy hoa màu rất đẹp. Da mẹ rất trắng, người mẹ rất thơm và mẹ dẫn theo một đứa bé trai bé hơn tôi. Sau này tôi thân với nó. Nó gọi tôi là Chị và nó giống tôi ở chỗ rất ghét phải đi ăn cỗ cưới mẹ mình.

Cha tôi bảo: Mẹ con mang nghiệp cầm ca, cả đời bà ấy chỉ thích hào hoa và mê đắm ánh đèn sân khấu. Bà ấy thích thú và say mê những điều mới mẻ. Nếu không có sự mới mẻ, bà ấy sẽ thấy mình già nua, tàn lụi và buồn bã lắm!

Đám cưới lần hai của mẹ cha tôi kể mẹ có mời nhưng cha không cho tôi đến vì tôi còn quá bé và cha cũng chưa nguôi ngoai nỗi oán hận mẹ phụ nghĩa vợ chồng. Đám cưới mẹ lần ba thì có đóng góp bởi sự háo hức của tôi. Năm ấy tôi tám tuổi. Một buổi chiều, mẹ đến cũng dẫn theo thằng Bảo em cùng mẹ khác cha với tôi. Mẹ đưa cả hai ra phố.

Mẹ mua cho Bảo và tôi mỗi đứa một bồ đồ phù dâu, rể tý hon. Chúng tôi biến thành phù râu phù rể xinh đẹp và bé bỏng nâng váy và đi bên mẹ mình trong tiệc cưới! Tôi và Bảo có biết gì đâu, chúng tôi vui vẻ vì thấy đông người, vì được mặc quần áo đẹp và được đi giữa hai hàng quan khách!

Mỗi lần mẹ lấy chồng mới, mẹ ít đến thăm chúng tôi hơn. Bảo cũng giống tôi, luôn thấy cha mình là chỗ thừa thãi tình thương yêu cho con cái và ở cha có đủ đầy cả sự quan tâm của cả cha lẫn mẹ.

Cha tôi kể, cha Bảo cũng làm trong quân đội như cha. Đoàn văn công của mẹ tôi đến đó công tác, mẹ tôi quen cha Bảo và thế là bà nói với cha tôi, ông ấy mới là tình yêu, là lẽ sống của cuộc đời bà.

Nếu không được yêu, không được lấy mẹ tôi sẽ héo hon mà chết. Và rồi cha Bảo có lần gặp lại cha tôi, khi mẹ tôi đã đi thêm hai bước nữa, ông cũng kể mẹ tôi cũng từng nói với cha Bảo như vậy khi mẹ gặp người đàn ông khác nữa.

Cuộc đời của mẹ không phải lúc nào cũng đủ đầy trong ảo vọng phù hoa như ánh đèn sân khấu. Lần đám cưới mẹ thứ tư tôi và Bảo không mặc quần áo phù dâu phù rể nâng váy nữa. Bảo hét vào mặt mẹ mà rằng: Con ghét đi đám cưới mẹ! Ở đó ai cũng xì xào chỉ trỏ nhìn con và chị! Ai cũng bảo chúng con là con chồng cũ của mẹ…

Khi mẹ lấy người chồng thứ tư, thấy bảo ông ấy là một nhà buôn đồ cổ! Mẹ mê đắm ông ấy vì những lời ca tụng, vì những món quà đắt giá. Mẹ theo ông ấy lên Hà nội và không còn làm trong đoàn văn công quân đội nữa. Một lần lâu lắm mẹ mới đến thăm tôi.

Có lẽ gần chục năm có lẻ. Mẹ bắt đầu già đi và có phần vất vả nhiều. Cha tôi nói: cuối cùng cũng có một người đàn ông bỏ mẹ mà đi, đó là người đàn ông buôn đồ cổ, chồng thứ tư của mẹ. Sau vài năm mẹ phải vất vả làm đúng nghĩa một người vợ, cơm bưng nước rót, hầu hạ dạ vâng, vớ vẩn là ông ấy táng cho.

Mấy đời chồng trước chưa bao giờ mẹ từng bị thế. Vậy mà ông ta vẫn bỏ mẹ theo người đàn bà khác, sau khi lừa mẹ bán cái nhà dưới Hải phòng và tiền bạc trắng tay.

Tôi và Bảo đều giống nhau, chúng tôi giống cha mình ở chỗ không giận mẹ mình. Bảo và tôi đều thấy thương người đàn bà mà hai chúng tôi gọi chung chữ Mẹ.

Tôi và Bảo đều biết một người đàn bà không biết hàm ơn, không biết trân trọng gia đình, không biết thương yêu chân thật thì cả đời vất vả và đau khổ. Biết vậy nhưng bản chất của mẹ rồi. Chả bao giờ bà biết hàm ơn, chả bao giờ biết thương ai, chẳng biết sống vì ai!

Những ngày cuối đời mẹ tôi sống trong cô độc và buồn! Bà hay thẫn thờ ngồi nhìn những vạt nắng ban mai, mắt bà luôn nhìn xa vắng! Chẳng biết có bao giờ bà thấy chút áy náy và ân hận vì đã dành trọn thanh xuân để đuổi theo ảo vọng ích kỷ của riêng mình không.…

ĐÁM CƯỚI MẸ

Tác giả : Loan Ngẫn

ST.

Bài viết khác

Người phụ nữ bao dung và độ lượng – Câu chuyện nhân văn

Đó là một buổi chiều tháng tám, trời mưa tầm tả, anh đến nhà tôi, khi tôi cùng bọn nhóc trong xóm đang ngồi chuốt mấy cọng trúc làm lồng đèn trung thu. Anh ngồi bên cạnh giúp chúng tôi dán những tờ giấy xanh đỏ vào khung lồng đèn đủ loại. Mưa tháng tám […]

Hóa ra mọi thứ thật đơn giản, những bài học triết lý nhân sinh sâu sắc, giúρ chúng ta có thêm chiêm nghiệm và góc nhìn thú vị về cuộc đời…

1. Có một người vào thi để xin việc làm trong một công tγ nọ, khi đi dọc hành lang đến ρhòng thi, anh thấγ có mấγ tờ giấγ vụn dưới đất, liền cúi xuống nhặt lấγ và bỏ vào thùng rác. Người ρhụ trách thi vấn đáρ vô tình trông thấγ từ xa, đã […]

Người mẹ không quen biết – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

-Người đàn bà lớn tuổi nhếch nhác tay cầm chiếc nón lá tay xách cái ba lô bộ đội màu đã cũ. Bà ghé vào một nhà hỏi thăm: -Cô ơi cho tôi hỏi nhà ông bà Minh Vũ, họ đi đâu cả rồi? -Nhà ông Minh Vũ sát nách nhà cô hàng xóm, sáng […]