Thay Chị Lấy Chồng – Chương 138

“Duyên Khanh.” Tống Duyên Minh kéo tay tôi, mặt mũi chân thành mà hỏi: “Cô có thể nói cho tôi biết, trong ba năm nay đã xảy ra chuyện gì không?”

“Muốn biết à?”

Tôi nhìn chị ta với vẻ ngờ vực.

Không biết chị ta thành thật, hay đang đặt bẫy tôi đây…

“Ừm, muốn biết!” Tống Duyên Minh kéo tay tôi, vẫn ra dáng một người chị như trước đây: “Tôi hỏi mẹ rồi, hỏi cả ba rồi, nhưng kiểu gì họ cũng không chịu nói với tôi, chỉ nói tôi không kết hôn cùng anh Lý…”

Thực ra Tống Duyên Minh của bây giờ giống một người chị tốt hơn.

Hoặc là chị ta thực sự mất trí nhớ.

Hoặc là kĩ năng diễn xuất của chị ta tốt hơn trước nhiều.

Tôi ngẫm ngợi rồi hỏi chị ta: “Vậy cô nói cho tôi biết trước, tại sao cô lại cảm thấy cô sẽ kết hôn với Lý Hào Kiệt? Dù sao thì trước khi kết hôn hai người cũng vừa quen biết không lâu.”

“Chúng tôi… chúng tôi từ nhỏ đã biết nhau rồi mà.”

Tống Duyên Minh nhìn tôi, mặt mũi rất vô Ϯộι.

“Từ nhỏ đã biết nhau? Sao tôi không biết nhỉ? Cô nói cho tôi biết đi.”

Tôi muốn biết xem, Lý Hào Kiệt và Tống Duyên Minh rốt cuộc có lý do gì để không ở bên nhau không được.

Tống Duyên Minh bị câu hỏi của tôi hỏi đến đớ ra.

Chị ta nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, dường như đang suy nghĩ.

Nhưng chị ta nhanh chóng ôm đầu đau đớn ngồi thụp xuống: “Đầu tôi đau quá… đau quá…”

“Không sao chứ?”

Tôi ngồi xuống, muốn nhìn xem có phải chị ta đang giả bộ không.

Trong mắt Tống Duyên Minh ngập đầy nước mắt, hai tay ôm đầu, ς.-ơ τ.ɧ.ể dường như đang run lên, có vẻ rất đau đớn.

Bất kể là thật hay giả.

Tôi gọi điện thoại gọi xe cấp cứu.

Trong lúc chúng tôi đang đợi xe cấp cứu, Trịnh Thảo bước ra, nhìn thấy Tống Duyên Minh, nói thẳng: “Tống Duyên Khanh, đây không phải người chị làm vợ của tổng giám đốc Lý nhà cô sao?”

“Hả?”

Trịnh Thảo vừa nói vậy, Tống Duyên Minh một giây trước còn đau đớn đến mức chật vật đột nhiên ngẩng đầu lên.

Túm lấy cô ấy: “Cô nói gì cơ? Tôi là vợ của ai cơ?”

Trong mắt chị ta ngập đầy nước mắt.

Tống Duyên Minh túm lấy như vậy khiến Trịnh Thảo sợ hết hồn, nhìn tôi như gặp phải quỷ rồi lại nhìn cô ấy, “Tổng, tổng giám đốc Lý đó…”

“Tổng giám đốc Lý nào?”

“Lý Hào Kiệt đó.”

Trịnh Thảo nói xong, sợ quá co cẳng chạy mất.

Tống Duyên Minh lấy tay ôm đầu, nhưng mắt lại nhìn về phía tôi: “Cô ấy, cô ấy vừa nói, tôi là vợ của anh Lý, tại sao các người lừa tôi?”

“Cô ấy đang lừa cô.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Không… không, nhất định là cô đang lừa tôi, các người đang lừa tôi! Tại sao lại lừa tôi!”

Trong đôi mắt của Tống Duyên Minh ngoài nước mắt ra, còn có cả bất an.

Và ngờ vực.

Dáng vẻ này nhìn thế nào cũng không giống giả bộ.

Nhất thời tôi thấy hơi mờ mịt.

Khi chị ta túm lấy tôi, bàn tay vẫn đang run không ngừng, biểu cảm đau đớn, dường như đầu chị ta vẫn đang tiếp tục đau.

Lúc này xe cứu thương đã tới.

Bác sĩ hỏi tình hình của tôi, tôi báo tên Ьệпh viện Thánh Tâm rồi đi.

Tôi đến công trường một chuyến.

Tối đó Lý Hào Kiệt ngồi tгêภ xe có tài xế lái tới đón tôi.

Ở tгêภ xe, tôi không kiềm lòng được mà kể lại chuyện chiều này.

Lý Hào Kiệt nghe vậy, im lặng một lúc rồi mới nói: “Chuyện này chỉ có thể quan sát tình hình, anh cũng hỏi một số bác sĩ tâm lý rồi, họ nói kiểu của Tống Duyên Minh là mất trí nhớ có chọn lọc.”

Sau đó, Lý Hào Kiệt kể lại những lời bác sĩ tâm lý nói cho tôi.

Đại khái là Tống Duyên Minh không chỉ mất trí nhớ mà còn nhận định những căn nguyên sai lầm, thay đổi nó theo suy nghĩ, để nó biến thành kí ức mới.

Tôi nghe xong, nhất thời không hoàn hồn được.

“Còn có thể như vậy được sao?” Tôi nhìn Lý Hào Kiệt với vẻ nghi ngờ: “Vậy hành vi bây giờ của chị ta rốt cuộc có phải giả bộ không?”

“Không biết được, bác sĩ nói cũng có trường hợp sau khi mất trí nhớ thì thay đổi tính nết.”

Lời của Lý Hào Kiệt khiến tôi khá mơ hồ.

Nhưng tôi lại cảm thấy, tính cách của Tống Duyên Minh bây giờ giống với tính cách mà chị ta trước giờ vẫn ngụy trang.

Có khi nào bản thân chị ta hi vọng mình mang tính cách như vậy, cho nên khi mất trí nhớ và sắp xếp lại kí ức, thay đổi luôn cả tính cách?

Chúng tôi cùng nhau về nhà.

Hôm nay là thứ sáu, hôm qua Lý Hào Kiệt đã nghỉ ngơi một ngày, vừa về nhà, chưa kịp ăn cơm, anh đã nhào tới như một con sói đói.

Trước khi ăn cơm, ăn tôi trước.

Cánh tay trái bị thương thực sự không hề ảnh hưởng tới hoạt động của anh một chút nào.

Chúng tôi vận động trước, sau đó mới ăn cơm.

Sau khi ăn xong, tôi ôm máy tính làm thiết kế.

Lần này lấy chủ đề Ьệпh viện khiến tôi nhớ lại lúc nhỏ sống ở cô nhi viện, có một người bạn nói với tôi, hi vọng có một Ьệпh viện ngập tràn kẹo đường, như thế cô ấy sẽ không sợ đi Ьệпh viện nữa.

Lần này, tôi muốn làm một Ьệпh viện thật đáng yêu.

Một Ьệпh viện dành cho trẻ em.

Tuy rằng kẹo trong đó không phải kẹo thật, nhưng vẫn được làm theo tạo hình của viên kẹo.

Trong lúc rảnh rỗi, tôi muốn tìm một ít tư liệu, cho nên mở trang web ra.

Tiện tay lướt weibo một chút.

Kết quả, vài tin tức hàng đầu khiến tôi run rẩy!

Chuyện gì thế này.

Tại sao chuyện của Tống Duyên Minh lại xuất hiện ở đây?!

Tôi tải lại bảng tin vài lần.

Lần nào cũng có video Tống Duyên Minh cầu cứu sau khi bị đám côn đồ cưỡng hϊếp hiện tгêภ.

Tôi mở phần bình luận ra, bên dưới vẫn là những ô ngôn uế ngữ đó.

Có người muốn hại Tống Duyên Minh!

Hoặc nói cách khác là đang lợi dụng Tống Duyên Minh để hại tôi!

Khi tôi ý thức được điều này, tôi lập tức mang máy tính đến thư phòng của Lý Hào Kiệt tìm anh.

Khi tôi bước vào, thấy máy tính của người đàn ông kia đang vọng ra âm thanh: “Cứu ๓.ạ.ภ .ﻮ, cứu tôi với…”

Tôi lập tức nhận ra ngay, đây là âm thanh trong video của Tống Duyên Minh.

Lý Hào Kiệt đang nhìn màn hình trước mặt, biểu cảm trầm trọng.

Đến mức tôi bước vào, anh cũng không phát hiện ra.

“Hào Kiệt…”

Tôi gọi tên anh.

Qua mấy giây Lý Hào Kiệt mới nhận thức được mà nhìn tôi: “Hả?”

Tôi giơ máy tính, cũng chỉ về phía video trong máy tính bảng, nhíu mày nói: “Tôi đang xem cái này, đây là do ai làm vậy?”

Lý Hào Kiệt lắc đầu.

Biểu cảm nghiêm túc.

“Tôi đã bảo Lê Kiên tìm người xóa đi rồi.” Lý Hào Kiệt nói xong rồi khựng lại. “Nhưng cậu ấy báo cáo rằng, dường như lần này có tổ chức, những người đăng video đều dùng tài khoản ảo hoặc tài khoản đóng băng, bên này xóa không nhanh bằng chúng đăng.”

“Vậy có biết là ai làm không?”

Tôi nhìn về phía Lý Hào Kiệt.

Không hiểu tại sao, khi chuyện này nổ ra, tôi có cảm giác nguy cơ rất rõ rệt.

Khi tôi đang nói chuyện cùng Lý Hào Kiệt thì điện thoại của anh đổ chuông.

Tôi nhìn qua, tuy rằng dãy số này không được lưu trong danh bạ của anh, nhưng tôi cũng nhận ra, đây là số điện thoại của Phan Ngọc.

Anh nhìn tôi, nhưng vẫn bắt máy.

Điện thoại vừa được kết nối, tôi đã nghe thấy tiếng khóc nghiêng trời lệch đất của Phan Ngọc: “Cậu Lý, cậu mau đến thăm Duyên Minh đi, nó đang ʇ⚡︎ự hại mình.”

“…”

Lý Hào Kiệt hơi nhíu mày, hé miệng, định nói gì đó, nhưng lại không nói ra được.

Phan Ngọc không ngốc, dường như nhận ra điều gì đó, lập tức nói ngay: “Cậu Lý, tôi biết Tống Duyên Khanh đang ở chỗ cậu, cả hai mau đến đi, mau đến đi, nếu không Duyên Minh nhà tôi mất ๓.ạ.ภ .ﻮ mất.”

“Được.”

Lý Hào Kiệt khàn giọng đáp lại.

Khi chúng tôi đến đó, xe cα̉пh sάϮ, xe cứu thương đã đỗ cả trước cửa nhà họ Tống.

Chúng tôi vào phòng, nhìn thấy cα̉пh sάϮ và bác sĩ đang đứng trong phòng khách, Phan Ngọc chặn trước cửa phòng tắm trong phòng ngủ, không cho ai vào cả.

Tống Cẩm Dương lo lắng đứng bên cạnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *