Sóng gió cuộc đời 2

Tác giả:#NguyễnThanhMai.
————-

Thanh Lam gạt nước mắt, không khóc nữa, nó cảm ơn bạn Tuyền. Hai đứa ra bờ sông nhặt quần áo về nhà Tuyền.

Cái Tuyền kể chuyện đầu đuôi về hoàn cảnh của Lam cho Thầy Bu nó nghe.

Hai vợ chồng bác Hồng nghe xong, thương Lam quá. Bác trai bảo:

– Thế cháu cứ ở tạm nhà bác. Bác nhận cháu là con nuôi. Bác sẽ xin cho cháu và cái Tuyền vào làm nhặt than cho công ty HỘI NGƯỜI MÙ ở Đầm Hà – Quảng Ninh.

Cái Lam như người ૮.ɦ.ế.ƭ đuối vớ được phao cứu sinh.

Nó mừng quá, cảm ơn hai bác và nói:

– Vâng, con cảm ơn hai bác, thế thì may phúc quá. Bác xin việc cho con và Tuyền Làm cùng nhau thì còn gì bằng!

Thế là mấy ngày sau:

Lam và Tuyền được nhận làm việc. Có Hoàng là con trai cũng làm ở công ty này. Bọn chúng nó vào bãi nhặt những viên than kíp lê riêng ra, để công ty họ cân.

Hàng tháng sẽ được trả công.

Chúng nó được ở khu nhà trọ tập thể của HỘI NGƯỜI MÙ.

Họ cho bọn nó ăn cơm hai bữa.

Những người mù được học chữ. Họ được cấp mỗi người một bàn phím có chữ nổi. Toàn những bạn trai, bạn gáι trẻ như Lam và anh Hoàng, cái Tuyền. Họ chỉ được học bằng tai để nghe, tay sờ vào bàn chữ. Thế mà các bạn tiếp thu rất nhanh. Các bạn ấy học rất tốt.

Khi hết ngày làm được nghỉ, thì bữa tối bọn nó về chỗ tập thể HỘI NGƯỜI MÙ ấy. Cái Lam nó vừa chịu khó vừa biết nấu ăn, nên hôm nào nó cũng ʇ⚡︎ự giác nấu nướng. Xong hai đứa nó dọn dẹp rửa ráy gọn gàng. Lại tranh thủ giặt cả quần áo cho các bạn Mù kia.

Cả khu ấy, nhất là các bạn Mù ai cũng rất yêu quý Thanh Lam.

Họ chăm chỉ học tập , chỉ mong sao hết ngày để được gặp và trò chuyện với Thanh Lam. Có những lúc rảnh rỗi, Lam lại chỉ dẫn cho các bạn Mù học chữ và tập ghép chữ, tập viết ra giấy.

Thế mà theo cảm giác, các bạn viết được thẳng hàng, chứ không ngoằn ngoèo chữ lên chữ xuống đâu nhá!

Hai năm sau:

Lúc này Thanh Lam vừa tròn 19 tuổi. Lam có nước da trắng hồng, khuôn mặt tròn đầy phúc hậu. Ai nhìn cũng ưng mắt và siêu lòng.

Ở đây có bạn Hoàng cũng làm công việc nhặt than cùng công ty ấy.

Hoàng cũng quê ở Thanh Miện -Hải Dương. Cùng huyện với cái Tuyền. Hoàng hơn Lam 3 tuổi, cậu ta rất thích Lam.

Hoàng cũng học giỏi, viết văn hay, chữ đẹp.

Trước mặt Lam, cậu ta cứ muốn nói mà không biết mở lời như thế nào. Cứ xấu hổ lúng túng và đỏ mặt không dám nói.

Cậu ta thông minh, nên nghĩ ra cách viết thư tỏ tình, rồi lén gửi cho Lam.

Nhưng Lam đọc thư mà không nói gì, không trả lời hồi âm cho Hoàng. Cậu ta cứ thấp thỏm mong ngóng và chờ đợi thư của Lam.

Vì gặp trực tiếp lại ngại ngùng không nói được. ( Tình yêu thủa ấy nó trong sáng thật thà và nhút nhát lắm)

Thanh Lam và Tuyền ở cùng phòng trọ với nhau. Cứ mỗi lần nhìn thấy anh Hoàng gần gũi chỗ hai đứa là Tuyền đỏ mặt bối rối.

Tuyền rất thích Hoàng và cứ nghĩ Hoàng muốn gần gũi hỏi yêu mình. Trong khi đó, bao nhiêu lá thư của Hoàng viết cho Lam, mà Lam chưa hồi đáp.

Cứ như thế, những lá thư của Hoàng đã một tập dày cộp rồi. Lam đọc xong lại để chồng gọn vào một chỗ.

Lam hiểu tâm trạng của Tuyền. Nó biết rằng: Hoàng không yêu Tuyền. Nhưng Tuyền cứ yêu đơn phương. ( Những lá thư Hoàng Viết cho Lam, nếu như người biết chữ thì đã đọc và hiểu. Nhưng đằng này, cái Tuyền lại không biết chữ, nên cũng không hiểu sự thật)

Qua vài đêm suy nghĩ, cái Thanh Lam quyết định: “Mình sẽ tìm cách vuôn vén tình yêu của anh Hoàng này cho Tuyền. Vì mình chưa muốn lấy chồng. Với lại mình không yêu Hoàng bằng cái Tuyền!”

Lam nghĩ: “Tuyền nó là ân nhân giúp đỡ mình trong lúc hoạn пα̣п khó khăn.

Hình thức và nhận biết của nó không được bằng mình, lại không biết chữ. Nhưng được cái thật thà, tốt bụng. Nếu mình và anh Hoàng lấy nhau, chắc nó sẽ hụt hẫng và buồn lắm?”

Hôm ấy, Lam bảo:

– Tuyền ơi! Tao bảo thật lòng với mày nhé: Anh Hoàng rất yêu và thích mày đấy. Nhưng anh ngại và xấu hổ không dám nói trực tiếp. Anh toàn viết thư tỏ tình với mày. Anh gửi ở chỗ tao đây này.

Tuyền nghe thế mừng quá, nó đỏ mặt nhưng trong lòng nó thích lắm. Tim nó ᵭ.ậ..℘ rộn ràng, nó hỏi:

– Có thật anh Hoàng thích tao không? Mày xinh đẹp và thông minh hơn tao, chắc anh ấy thích mày đấy?

Cái Lam lắc đầu nói nhỏ:

-Không phải đâu? Anh ấy thích yêu mày thật mà?

Mày nói thật lòng với tao: Mày có thích và yêu anh ấy không?

Vì mày không biết đọc, và tao hỏi thử xem mày có thích không đã? Để tao sẽ lựa nói với anh ấy nói chuyện trực tiếp, đừng viết thư nữa. ( Vì anh ấy không biết là mày không biết chữ)

Cái Tuyền vừa mừng vừa buồn thỉu. Cái Lam hiểu tâm lý rồi, nó nói tiếp:

– Để tao đọc cho mày nghe những lá thư của anh ấy viết cho mày đây này.

– Ừ mày đọc cho tao nghe xem nào, và đừng khoe với ai là tao không biết chữ nhá!

Cái Lam thông minh, nên lúc đọc thư, nó đọc thay tên Lam, thành tên Tuyền.

Ví dụ anh Hoàng viết là:

– Lam em yêu thương! Anh rất run tay và ҳúc ᵭộпg khi cầm bút viết thư này gửi em.

Thì cái Lam đọc đổi tên đi là:

– Tuyền em yêu thương! Anh rất ҳúc ᵭộпg không biết nói gì trực tiếp. Nên phải mượn bút thay lời đề bày tỏ tấm lòng cùng em! .

Cái Tuyền nghe thích quá. Nó cảm ơn cái Lam và nó tin sái cổ. Vì nó có biết chữ đâu, nên cái Lam có bịa ra đọc thế nào nó cũng chẳng biết. Nhưng Lam tốt bụng, có ý vuôn vén cho bạn thật. Nên nó cứ đọc chữ Lam thành chữ Tuyền.

Nó thông minh, nên nó vận dụng đọc rất trơn tru khéo léo như thật.

Anh Hoàng cũng hiền lành, đẹp trai, cao ráo và chăm làm. Anh không nói được trực tiếp với Lam, nhưng viết thư tình thì hay lắm. Phụ nữ đọc là rất siêu lòng.

Khi đã nắm bắt được tâm lý cái Tuyền rất thích anh ấy rồi. Lam mới viết hồi âm vài dòng gửi anh Hoàng.

– “Anh ơi, em đã đọc hết tất cả những lá thư anh viết. Hẹn anh tối mai lúc nghỉ làm, anh em mình ngồi ở chỗ bãi than một lúc để em tâm sự vài câu nhé. Vì về nhà trọ có em và Tuyền lúc nào cũng kè kè bên nhau. Nên nói chuyện không tiện!”

(Em: Vũ Thanh Lam.)

Anh Hoàng nhận được hồi đáp của Lam vẻn vẹn phần đấy chữ thôi, anh mừng quá cứ đọc đi đọc lại. Tim anh ᵭ.ậ..℘ thình thịch. Và đỏ bừng mặt vì hạnh phúc. Anh nghĩ rằng Lam đã rung động trước những lá thư tỏ tình tha thiết chân thành của anh?

Còn tiếp!

Bài viết khác

Người bạn củα Chα, một câu chuyện xúc động ý nghĩa sâu sắc ᵭầy tính nhân văn

Hồi tôi mới ᵭộ 15 tuổi, Ьố tôi mαng về một con chó ᵭực. Con chó có Ьộ lông tɾắng, ᵭôi mắt màu nâu ᵭen ɾất ᵭẹρ. Năm ᵭó mất mùα ᵭói kém, giα ᵭình tôi ρhải thường xuyên ăn ᵭộn khoαi sắn. Lạ lùng thαy, con chó này cứ lớn ρhổng ρhαo, mượt mà. […]

Chuyến tàu về quê – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Ngay gần cô là một ông lão ngồi bên cạnh cửa sổ. Ông đang vui vẻ kể với mọi người rằng ông thật may mắn khi mua loại vé đứng mà vẫn tìm được một ô ghế trống trên tàu. Nhìn thấy cô gái bé nhỏ giữa đám người đông đúc, ông lão quan tâm […]

Hiểu lầm – Mắt nhìn thấγ chưa hẳn đã là sự thật, câu chuγện ý nghĩa nhân văn

Gia đình hai vợ chồng họ ở chung một đoạn đường với tôi, cách nhau khoảng 5, 6 căn, có đưá con gáι kháu khỉnh dễ tҺươпg, sống cùng cha mẹ già. Cả hai cùng đi làm nên cuộc sống có vẻ thoải mái, gia đình hạnh ρhúc. Chúng tôi quen biết qua tình đồng […]