Nhân phẩm là học vị cao nhất – Câu chuyện là một bài học ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Một thanh niên nọ đi phỏng vấn xin việc, đột nhiên gặp một người cao tuổi trong trang phục giản dị tiến lên phía trước nói: “Tôi tìm được cậu rồi, thật cảm ơn cậu quá! Lần trước trong công viên, chính là cậu, là cậu đã cứu con gái tôi bị ngã xuống hồ nước lên“.

“Bác à, chắc bác nhận nhầm người rồi! Không phải cháu đã cứu con gái bác đâu ạ!”, người thanh niên thành thật trả lời.

“Là cậu, chính là cậu, tôi không thể nhầm được!”, người đàn ông lớn tuổi khẳng định lại một lần nữa.

Trước tình huống đó, người thanh niên đó cũng chẳng biết làm sao, chỉ một mực phủ nhận không phải mình đã cứu cô gái đó. “Không phải cháu đâu bác ạ. Công viên bác nói đến cháu còn chưa đến bao giờ!”

Nghe câu nói đó, người đàn ông cao tuổi buông tay, vẻ mặt đầy thất vọng: “Lẽ nào tôi nhận nhầm người?”

Về sau, chàng trai trẻ đó nhận được giấy thông báo trúng tuyển. Một hôm, anh lại gặp người đàn ông kia. Anh liền tiến lại chào và hỏi thăm: “Bác đã tìm thấy ân nhân đã cứu con gái bác chưa ạ?”

“Chưa, tôi vẫn chưa tìm được người đó!”. Sau đó, ông lẳng lặng bỏ đi.

Người thanh niên trẻ khá nặng lòng, sau đó đem câu chuyện này kể lại với đồng nghiệp. Không ngờ, đồng nghiệp cười phá lên, nói: “Ông ấy là tổng giám đốc của công ty chúng ta đó. Chuyện con gái ông bị ngã xuống nước được kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần rồi, thực ra ông ấy không có con gái đâu!”

“Cái gì?”, chàng trai thốt lên kinh ngạc. Anh bạn đồng nghiệp tiếp tục giải thích: “Tổng giám đốc của chúng ta vẫn thường dùng cách này để chọn nhân tài đấy. Ông ấy nói rằng những người qua được bài kiểm tra về nhân phẩm đều có thể uốn nắn thành tài!”.

– NHÂN PHẨM chính là giấy thông hành của cuộc sống. Vào những thời khắc con người đứng trước sự lung lay dao động giữa thiện và ác, nhân phẩm chính là sự nương tựa cuối cùng của tâm linh.

– NHÂN PHẨM chính là vòng nguyệt quế và vinh quang của cuộc sống, đó là tài sản quý giá nhất của con người, nó tạo thành địa vị và bản sắc của một người, là tất cả tài sản danh dự của một người.

Franklin D. Roosevelt, Tổng thống thứ 32 của nước Mỹ từng nói: “Có học vấn nhưng không có phẩm đức, đó là một kẻ hung ác; có đạo đức nhưng không học vấn, đó là một người hèn mọn”.

Abraham Lincoln, vị Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ cũng từng nói: “Nhân phẩm là cây, thanh danh chỉ là bóng”. Chúng ta thường chỉ nghĩ đến cái bóng của cây mà quên mất rằng chính cái cây ấy đã tạo ra bóng.

Cổ nhân cũng giảng: “Nhân phẩm là học vị cao nhất, người thực sự có tài và đức mới là trí tuệ chân chính, là nhân tài chân chính”.

Bài viết khác

Tại sαo cần có ρhαnh – Câu tɾả củα thầy giáo khiến tất cả các học sinh đều im lặng

Tɾong 1 giờ học vật lý, thầy giáo bỗng hỏi cả lớρ : “Tại sαo tɾong ô tô lại cần có ρhαnh xe?” Hình minh hoạ Câu hỏi dường như quá đơn giản, 1 học sinh đã xung ρhong tɾả lời: “Thưα thầy, là để dừng xe” “Theo em là để giảm và kiểm soát […]

Đừng bao giờ “buông tay” trong cuộc chiến giành lại những người mình yêu thương

Sức mạnh của tình γêu tҺươпg. Karen khi biết mình có thai, đã chuẩn bị tâm lý cho con trai Michael. Biết mình sắρ có em gáι, tuγ mới 3 tuổi nhưng Michael cứ áρ đầu vào bụng mẹ, hát cho em nghe hàng ngàγ. Thai kỳ diễn ra thật bình thường đối với Karen, […]

Có một tình mẫu tử thiêng liêng như thế – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Anh lấy vợ muộn lắm. Gần bốn mươi mới có thằng cu đầu tiên. Thằng bé sáng láng và đẹρ vô cùng.     Ngày nó được bα tháng bà nội nó đi chấm lá số Ϯử vi cho nó. Thầy bảo thằng bé sαu này rất tốt, nhưng nó khắc mẹ nó. Nhà ρhải […]