Trả giá cuộc đời 9

TG: Cao Nguyen
Phần chín

Đúng như Hòa nói, đầu tháng sau, anh phải đi công việc ở nước ngoài. Trước khi đi Hòa dặn dò Thủy cẩn thận, anh đưa cho Thủy ba mươi triệu, anh nói:
-Em cầm lấy ít tiền này để chi tiêu cho hai bác cháu. Nếu có việc gì đột xuất, em gọi điện thoại cho anh và nhờ vợ chồng anh Mạnh giúp đỡ nhé.
Thủy nhẹ nhàng, cô nói:
-Anh yên tâm mà lo công việc, ở nhà em sẽ chăm sóc bác chu đáo. Em sẽ gọi điện thường xuyên cho anh biết tình hình ở nhà. Mà sao anh đưa em nhiều tiền thế.
Hòa âu yếm nhìn Thủy, anh mỉm cười:
-Có em ở bên cạnh mẹ là anh yên tâm rồi. Em không phải gọi điện thoại cho anh thường xuyên, lúc nào rảnh việc anh sẽ gọi về. Thôi anh đi nhé.
Hòa bịn rịn chia tay mẹ, chia tay Thủy. Lâu lắm rồi anh mới có cảm giác này.
Ngày qua ngày, Thủy đưa bà Lan đi dạo ngoài công viên gần nhà. Đi dọc những con phố rợp mát bóng cây. Cô chăm sóc bà cụ rất chu đáo.
Cô rủ rỉ tâm sự cùng bà cụ. Qua những câu chuyện của Thủy, bà càng thương cô hơn.
Đúng là hồng nhan bạc phận.
Chỉ vì gia đình, chồng con,đến bước đường cùng mới phải dứt áo đi tha hương cầu thực.

Thủy chịu khó chăm sóc, xoa Ϧóþ, bấm huyệt, trị liệu, cô động viên, khích lệ bà chịu khó đi lại, luyện tập, cùng tư tưởng vui vẻ, thoải mái bà Lan đã đi lại gần như bình thường. Tuy vậy, để yên tâm, Thủy vẫn bà Lan luôn có cây gậy chống bên cạnh. Cô vui mừng nói:
-Ít bữa nữa anh Hòa về thấy bác như vậy chắc mừng lắm.
-ừ. Nói chuyện với nó qua điện thoại, bác cũng kể sơ sơ. Nhưng chắc nó nghĩ bác nói vậy cho nó yên tâm thôi. Cái thằng đến lạ, việc gì cũng phải đích mục sở thị mới tin. Đa nghi Tào tháo đến thế là cùng.
-Dạ. Anh ấy cẩn thận thế cũng tốt bác à.
Ba tháng sau, Hòa trở về. Anh vui mừng lắm khi chứng kiến mẹ mình có dấu hiệu phục hồi kỳ diệu như vậy, Hòa rất cảm kích vì sự tận tụy của Thủy. Đúng vậy, anh đã không nhìn lầm người. Thủy đưa trả lại cho Hòa số tiền còn thừa. Hòa thấy số tiền anh đưa cho Thủy ba mươi triệu mà cô tiêu hết có một nửa, anh trách
Thủy:
-Em tiêu dùng tiết kiệm quá. Anh đưa tiền để em chi tiêu cho em và mẹ thoải mái mà.
-Dạ. Em với bác cũng không có chi tiêu gì nhiều, số tiền anh đưa cho em nhiều quá thôi mà.
Hòa đưa lại cho Thủy số tiền cô vừa đưa cho anh:
-Số tiền này em cứ giữ lấy. Tối nay anh với mẹ và em ra nhà hàng ăn mừng nhé.
Thủy ngập ngừng:
-Em không dám nhận đâu.
Hòa ra vẻ gay gắt:
-Số tiền này có đáng là bao. Em cầm lấy cho anh vui lòng.
Bà Lan góp thêm vào:
-Con cứ cầm lấy đi. Rồi sẽ có lúc con cần dùng đến, đừng ngại.
-Dạ. Em xin.
Hòa bảo:
-Mai anh dẫn em ra ngân hàng mở tài khoản, rồi anh chuyển mấy tháng lương vào tài khoản của em cho tiện. Sau đó em muốn gửi tiết kiệm hay cứ để trong tài khoản tùy em.
-Dạ. Em cám ơn anh ạ.

Ở quê nhà, Hoàng ngồi bần thần. Cờ bạc không phải đỏ mãi được. Sau khi vào cầu son liên tiếp, nay vận đen lại vây bám gã. Hôm nay gã lại thua trắng, mất một số tiền lớn. Hai thằng con không biết đi đâu, giờ này vẫn chưa thấy về. Gã đã vay mượn khá nhiều, hôm nay quyết một lần thua đủ thì lại dính đòn đau. Không biết xoay sở ở đâu để ngày mai có tiền chơi hòng gỡ gạc lại. Xe máy đã bán, gã đành lững thững đến nhà lão Tề. Thấy cổng khép hờ, gã đẩy cửa bước vào sân. Lão Tề đang nằm tгêภ võng, nghêu ngao hát:”Không có em, bầu trời như không có nắng, không có em …” bằng cái giọng khê nồng tђยốς lào. Thấy có tiếng chân người bước vào, lão Tề lên tiếng:
-Ai đới?
-Em đây. Bác Tề hôm nay yêu đời thế.
-Hà hà hà. Thì vưỡn. Giờ này chú Hoàng đến anh có việc gì đới?
Hoàng gãi đầu gãi tai, giọng xun xoe:
-Em có việc quan trọng đến nhờ bác đây.
Lão Tề giọng tưng ʇ⚡︎ửng:
-Chú thì có việc gì quan trọng. Chắc là đến vay tiền chứ gì?
Hoàng vẫn gãi đầu:
-Bác đúng là Gia Cát Lượng tái thế, đoán như thần.
Lão Tề vẫn tưng ʇ⚡︎ửng:
-Chú không phải khen. Tôi thì lạ gì chú. Chú không bỏ cái thói ς.ờ .๒.ạ.ς thì còn khổ. Chú không thấy người ta có câu:”Cờ bạc là bác thằng bần à?”
-Dạ. Em đã quyết tâm bỏ mấy lần rồi, nhưng chắc nó đã ngấm vào ɱ.á.-ύ, ngày nào em không chơi là bứt rứt khó chịu, không làm sao bỏ được.
-Vợ bỏ nhà ra đi, con cái lêu lổng, ђ-ư ђ-ỏ.ภ.ﻮ vì thói quen ς.ờ .๒.ạ.ς của chú mà chú vẫn chưa sáng mắt ra thì tôi chịu chú.
Hoàng cúi gằm mặt, van nài:
-Bác có tiền cho em vay mấy trăm.
-Chú định vay mấy trăm nghìn?
-Dạ. Không. Em định vay bác mấy trăm triệu.
Lão Tề giật mình:
-Mấy trăm triệu? Thế thì tôi không có.
Hoàng không bỏ cuộc, nài nỉ:
-Dạo trước bác còn cho em vay hai trăm triệu được mà.
Lão Tề cười to:
-Dạo trước chú còn có vợ thế chấp. Bây giờ thì chú có cái gì?
-Dạ. Em có cái nhà.
-Tôi tưởng cái nhà đó chú thế chấp cho ngân hàng rồi.
-Dạ. Đợt trả tiền cho bác xong, em vào cầu gỡ gạc được em đã trả nợ hết ngân hàng, lấy sổ đỏ về rồi.
-Thế sao bây giờ không ra ngân hàng vay?
-Bây giờ ngân hàng người ta ҳιếϮ chặt, ᵭάпҺ giá nhà em có ba trăm triệu, cho vay không được nhiều.
-Thế chú định vay bao nhiêu?
-Dạ. Em định vay năm trăm triệu.
Lão Tề ngây mặt ra, tưởng mình nghe nhầm:
-Chú nói lại tôi nghe.
-Dạ. Em muốn vay năm trăm triệu.
Lão Tề cười phá lên:
-Năm trăm triệu. Chú không bị điên đấy chứ? Nhà của chú ngân hàng định giá có ba trăm triệu mà chú muốn vay tận năm trăm triệu. Ha ha ha..
-Dạ. Đấy là Ngân hàng họ ép người vay, họ ҳιếϮ chặt vấn đề vay mượn có thế chấp. Chứ nhà của em giờ cũng phải đáng giá sáu, bảy trăm triệu chứ không ít.
-Ừ thì cứ cho là vậy. Nhưng chú định vác nhà người ta về làm chuồng xí nhà mình à. Chú điên thật rồi.
-Bác bình tĩnh nghe em nói. Em định làm đợt này rồi chốt hạ, không dính dáng đến ς.ờ .๒.ạ.ς nữa. Muốn thế phải trường vốn. Bác ra ngân hàng rút tiền cho em vay đi.
Lão Tề lại cười lớn:
-Chú đi vay tiền hàng mấy trăm triệu mà cứ như đi vay vài chục ngàn ấy. Ai dám cho người ς.ờ .๒.ạ.ς vay mượn. Có chăng chỉ có bọn cho vay nặng lãi. Mà chúng cho vay thì chúng cũng nhắm vào những thứ chúng nó thể lấy lại được. Hớ hớ hớ…
Hoàng đau khổ, nhăn nhó:
-Bác đừng cười em có được không. Thế bác bảo em làm thế nào thì bác sẽ cho em vay?
Lão Tề nghiêm túc:
-Nói thật với chú bây giờ chỉ có cách này thôi.
Hoàng mừng rỡ, sốt ruột:
-Cách gì bác nói cho em biết với?
-Tôi không thể cho chú vay tiền được. Tôi chỉ có thể mua nhà cho chú. Tôi trả chú đúng năm trăm triệu cái nhà của chú. Chú cứ về suy nghĩ, nếu đồng ý ta làm giấy tờ mua bán,sang tên đổi chủ.

(Còn nữa)

Bài viết khác

Bề ngoài không nói lên ᵭược hết về một người – Câu chuyện ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Một tɾαng mạпg xã hội ᵭã chiα sẻ câu chuyện ᵭáng suy ngẫm về cuộc ᵭối thoại ᵭầy tình người giữα cụ già Ьán vé số và người giαng hồ tɾong một chiều mưα. Quα ᵭó mới Ьiết, vẻ Ьề ngoài không thể nào nói lên ᵭược hết tất cả về một con người, mọi […]

Khác mάu tαnh lòng – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

3 giờ sáng, ngày…. – A lô! Mẹ ơi vợ con chuẩn bị sinh …… – A lô! Mẹ ơi vợ con chuẩn bị sinh…….     Một người đàn ông tôi gặρ lúc đưα vợ đi sinh, trên tαy cầm chiếc điện thoại gọi cho Mẹ Mẹ vợ lật đật lαo đến Ьệпh viện […]

Sg 1 1
Sài Gòn bao dung – TP.HCM nghĩa tình: Để mai mốt ghé trả cũng được

Uống vội lγ cà ρhê, tôi trả tiền rồi toan đi. Chú chủ quán nhìn tờ tiền mệnh giá 500.000 tôi đưa, lắc đầu: “Trời đất! Tiền lớn thế, mới sáng ra, không đủ tiền thối lại chú ơi! Thôi, để mai mốt chú ghé trả cũng được!”. Vì công việc nên tôi baγ vô […]