Trả giá cuộc đời 8

TG: Cao Nguyen
Phần tám

Mạnh đi đến gần Thủy, anh nói nhỏ:
-Thủy à. Anh muốn nói chuyện với em một lát.
Thủy ngỡ ngàng, nhưng vẫn đi theo Mạnh đến phòng khách. Đợi cô ngồi xuống ghế, Mạnh mới sẽ sàng:
-Có một việc, nhưng không biết em có muốn làm không?
Thủy sốt sắng:
-Dạ anh. Việc gì đấy ạ. Em việc gì cũng làm được, miễn là chân chính, không vi ρҺα̣м ρҺάρ luật.
Mạnh cười cười:
-Tìm việc cho em, anh phải tìm việc đàng hoàng chớ. Nhưng việc này không biết em có muốn làm không.
Thủy sốt ruột:
-Dạ. Anh cứ nói đi ạ.
Mạnh vẫn cười cười:
-Nãy giờ em có để ý đến người mà anh nói chuyện với người ta không. Anh Hòa ấy.
-Dạ. Em không chú ý lắm. Khách đông mà anh.
-Ừ. Anh Hòa ngoài là khách ruột của anh, cũng là chỗ quen biết chân tình. Anh ấy muốn em làm giúp việc cho nhà anh ấy.
-Dạ. Nhưng từ trước đến giờ em chưa đi giúp việc cho ai bao giờ, không biết có làm được không?
-Giúp việc nhà anh Hòa cũng đơn giản mà, chủ yếu chỉ trông nom, chăm sóc bà cụ là mẹ của anh Hòa thôi.
-Dạ. Để em thử xem sao. Không biết có làm được không.
-Thế thì tốt rồi. Em cứ ngồi đây, để anh gọi anh Hòa vào nói chuyện.
-Dạ.
Mạnh ra ngoài, trông chừng Hòa đã ăn xong, anh tiến lại gần:
-Anh Hòa à, em đã nói chuyện với cô Thủy, cô ấy đã đồng ý. Nhưng cô ấy bảo không biết có làm được không. Anh gặp và nói chuyện với cô ấy nhé.
Mạnh và Hòa đi vào phòng khách, thấy hai người vào, Thủy đứng dậy:
-Dạ. Em chào anh.
Hòa giơ tay ra bắt tay Thủy, Mạnh giục hai người:
-Anh Hòa, Thủy ngồi xuống đi. Giới thiệu với em, đây là anh Hòa. Còn giới thiệu với anh Hòa, đây là em Thủy, người cùng quê với em. Hai người ngồi đây nói chuyện nhé, em phải ra làm việc đây.
Hòa bảo:
-Ừ. Mạnh cứ đi công việc đi, để anh và Thủy ngồi đây nói chuyện.
Rồi Hòa quay qua Thủy:
-Anh vào việc luôn nhé. Chả là mẹ anh mấy tháng nay bị tai biến, phải ngồi xe lăn. Anh thì công việc bận rộn, ít khi có nhà. Anh đã thuê hai người giúp việc chăm sóc cụ. Một người làm ban ngày, một người làm ban tối. Nhưng anh vẫn không thấy yên tâm lắm.
Em ở lại nhà chăm sóc mẹ anh luôn được không? Vì nói thật là sắp tới anh phải qua nước ngoài công tác cũng mất hàng năm trời, nửa năm anh mới về một lần được nên cần một người chăm sóc toàn thời gian.
-Dạ em ở lại cũng được ạ. Nhưng có bất tiện không anh?
-Có gì đâu mà bất tiện em. Vợ con anh thì sang nước Mỹ sống rồi. Cô ấy cũng muốn anh sang cùng nhưng anh không muốn, hơn nữa mẹ anh cũng không muốn đi. Anh đã ly hôn với cô ấy để cho cô ấy được ʇ⚡︎ự do. Giờ chỉ có anh với mẹ thì ở bên này thôi.
-Vâng vậy thì được ạ. Nhưng không biết em có làm được không. Anh cho em thử việc một tuần, nếu em đáp ứng được yêu cầu của anh và của bác thì em xin được tiếp tục, còn nếu không anh cho em nghỉ việc ạ.
-Hì hì hì. Em cẩn thận quá. Vậy cũng được. Thế sáng mai em nhà anh làm luôn được không?
-Dạ được.
-Tốt quá rồi. Sáng mai anh sẽ sang đón em. Nhà anh cách nhà anh Mạnh cũng chỉ khoảng hai trăm mét thôi mà.
Riêng vấn đề ăn ở thì em không phải lo nhé. Anh bao trọn luôn, miễn là em ở cạnh mẹ anh chăm lo chu đáo là được. Còn về tiền lương thì anh trả em 10 triệu mỗi tháng. Em có đồng ý không?
-Dạ.
-Chào em nhé. Sáng mai anh tới đón em.

Đến bữa cơm, khi cả nhà đông đủ, Thủy kể lại câu chuyện đã trao đổi với Hoà. Vợ Mạnh bảo:
-Chăm sóc cho các cụ già, lại Ьệпh tật thì rất vất vả. Nhưng lương anh Hòa trả cao thế thì em nên cố gắng. Bởi lương công nhân bây giờ cũng chỉ được hai, ba triệu một tháng thôi. Cố gắng em à, kiếm ít vốn để ít nữa muốn làm ăn, mở mang gì cũng dễ.
-Dạ. Em sẽ cố gắng nhưng không biết có đáp ứng được yêu cầu của anh ấy với bác không ạ.
-Chị cố gắng là được. Em thấy chị nhanh nhẹn hoạt bát, lại có sức khỏe, ăn nói dễ nghe. Em tin chị làm được.
Huệ thêm vào.
-Vâng. Nhưng em vẫn run lắm ạ.

Tối, vợ chồng Mạnh và Thủy, Huệ đi dạo phố. Thủy mua sắm thêm một chút đồ đạc cá nhân.
Sáng hôm sau, Hòa lái ô tô sang đón Thủy. Hòa đưa cô về nhà mình. Đó là một căn biệt thự, được xây theo kiến trúc phương Tây. Cảm giác đầu tiên của Thủy là một sự chσáпg ngợp khi cô đã quen với hình ảnh những căn nhà quê rồi. Nhà của vợ chồng ở quê, ba tầng thật đấy, nhưng trông nó cục mịch, thô kệch làm sao. Nhưng sang khu này toàn biệt thự hạng sang, rồi ô tô nhà nào cũng có. Thủy bước vào nhà, Hòa giới thiệu về công việc mà cô sẽ gắn bó trong suốt thời gian sắp tới. Nhìn chung là việc cũng không có gì quá nhiều, chủ yếu là cô cần để mắt tới mẹ của Hòa. Bà lão phải ngồi xe lăn, tuy minh mẫn nhưng đi lại khó khăn, phải có người dìu bên. Nhìn thấy Thủy, dáng người nhẹ nhõm, ưa nhìn, bà mỉm cười chào lại khi nghe thấy cô chào mình. Bà vẫy vẫy tay, bảo cô lấy ghế ngồi bên. Nhìn cái cách Thủy nhanh nhẹn ngồi bên mẹ, nắm tay bà xoa xoa, Ϧóþ Ϧóþ, thật tình cảm, Hòa hiểu rằng linh tính của anh không nhầm. Đây mới chính là người anh tin yêu, gửi gắm, chăm sóc mẹ mình. Anh bước đầu đã thấy yên tâm. Trong lúc Thủy chuyện trò với mẹ Hòa, anh lên tầng tгêภ lấy một chiếc điện thoại mới ϮιпҺ vẫn còn đựng trong hộp, đưa cho cô:
-Tôi mua cho cô chiếc điện thoại để tiện liên lạc khi cần.
Đưa hai tay đỡ lấy chiếc điện thoại, Thủy thật thà:
-Em chưa dùng điện thoại bao giờ nên em không có biết sử dụng.
Hòa mỉm cười:
-Sử dụng dễ thôi mà. Lát nữa tôi chỉ cho cô chỉ một lúc là biết sử dụng ngay thôi mà.
Quả thật, ngày ấy chỉ những người có điều kiện mới mua và sử dụng điện thoại. Cước phí liên lạc đắt, mà chỉ có chức năng nghe, gọi, nhắn tin, là loại điện thoại bây giờ người ta hay gọi là điện thoại cục gạch.
Hòa dẫn Thủy đến một căn phòng dưới tầng một, bảo:
-Đây là phòng của cô. Cô đưa đồ của cô vào nhé. Còn đây là chìa khóa phòng, cô cầm lấy.
Rồi anh chỉ sang phòng sát bên:
-Đây là phòng mẹ tôi. Trước kia mẹ tôi ở tầng hai, nhưng từ ngày mẹ tôi bị Ьệпh, mẹ tôi chuyển xuống tầng một cho tiện.
Thủy sắp xếp đồ đạc vào trong phòng xong, Hòa lại dẫn cô đi tới khu vực bếp. Anh giới thiệu:
-Đây là bếp gas, đây là tủ lạnh, nồi cơm điện, vv. Cô đã sử dụng bếp gas bao giờ chưa?
-Dạ chưa ạ. Em còn chưa bao giờ được nhìn thấy.
-Hì hì hì. Sử dụng cũng đơn giản thôi mà.
Vừa nói, Hòa vừa bật công tắc, ngọn lửa ga xanh lét bùng cháy. Rồi anh tắt bếp. Vừa thao tác, anh vừa giảng giải cho Thủy hiểu. Hòa bảo Thủy thao tác lại như anh đã làm. Rồi sang đồ dùng, thiết bị khác trong bếp, anh cũng giới thiệu, chỉ bảo cặn kẽ cho Thủy các chức năng, cách sử dụng một cách tỉ mỉ.
Giới thiệu cho Thủy nhà vệ sinh, anh cũng hướng dẫn tỉ mỉ cách sử dụng bình nóng lạnh, vv.
Khi cơ bản đã cho Thủy tham quan, giới thiệu mọi thứ, hướng dẫn tỉ mỉ chức năng, cách sử dụng, Hòa cùng Thủy ngồi bên bà Lan, mẹ của anh.

Nhìn đồng hồ, đã gần tới giờ ăn của mẹ, Hòa bảo:
-Em cứ ngồi đây nói chuyện với mẹ tôi, còn tôi đi mua mấy món ăn . Trưa nay không phải nấu gì cả, mình ăn nhẹ. Tôi đã bảo vợ chồng Mạnh cùng cô Huệ sang đây ăn cơm. Đáng nhẽ tôi mời mọi người ra nhà hàng dùng bữa, nhưng mẹ tôi thế này, nên mọi người cũng thông cảm, dùng bữa ở nhà tôi. Mọi thứ tôi đặt hết rồi, chiều nhà hàng mang tới.
Buổi tối, cả gia đình nhà Mạnh qua bên nhà Hòa. Huệ ngắm nghía từ ngoài cổng, vườn và trong nhà, luôn miệng suýt xoa:
-Ôi! Đẹp quá! Em chưa từng bao giờ được vào ngôi biệt thự sang trọng và đẹp thế này.
Chị Thủy thế mà sướиɠ thật.
Mạnh lừ mắt nhìn em:
-Cái con bé này, ăn với nói. Ở khu này là khu VIP của thành phố, nhà nào cũng đẹp vậy đó.
Hòa cười tươi, giục mọi người:
-Thôi ta vào bàn dùng cơm thôi. Bữa nay tôi mời mọi người đến ăn với gia đình tôi bữa cơm thân mật. Lâu lắm rồi chúng ta mới có một buổi ngồi bên nhau vui vẻ thế này.
Vợ Mạnh lên tiếng:
-Anh Hòa. Thế bác đâu không ra dùng cơm?
-Mẹ tôi được cô Thủy cho ăn từ lúc trước, bây giờ mẹ tôi đi nghỉ trong phòng rồi.
-Để tụi em vào an vấn bác.
-Thôi khỏi cần. Có lẽ mẹ tôi cũng đã ngủ rồi. Mẹ tôi hay ngủ sớm,nhưng lại dậy rất sớm. Nào mấy cháu ngồi xuống đi, ăn gì cứ ʇ⚡︎ự nhiên nhé. Còn mọi người cũng ngồi xuống đi.

Những ngày đầu, biết Thủy chưa quen việc, Hòa tranh thủ ghé qua nhà, hướng dẫn cô. Vốn là người năng động, chỉ sau hai ngày, Thủy đã thành thạo mọi thứ. Những lúc rảnh rỗi, cô ngồi tỉ tê chuyện trò với bà Lan. Qua câu chuyện của bà, cô biết bà là người công giáo. Bà vốn là tiểu thư Hà thành, di cư vào Sài Gòn năm 1954. Ngôi nhà hiện nay mẹ con bà đang ở vốn là của chồng bà gây dựng lên. Chồng bà mất sớm từ trước năm 1975, một mình bà nuôi đàn con khôn lớn. Hòa là con trai út của ông bà. Các con bà sang Mỹ cùng gia đình chúng từ trước năm 1975, khi chúng biết được thời thế không thuận lợi. Chúng muốn bà và cậu em út đi cùng với chúng, nhưng bà không chịu. Bà không muốn rời xa tổ quốc, không muốn lênh đênh nơi xứ người. Sau năm 1975, cũng may có thời kỳ bà giúp đỡ mấy ông cάп bộ cách ๓.ạ.ภ .ﻮ, bây giờ họ làm to ở thành phố, được họ chứng thực cho là người có công với cách ๓.ạ.ภ .ﻮ, nên bà giữ được ngôi nhà này.
Giọng bà nhẹ nhàng, thanh thoát. Những lúc Thủy vào bếp nấu ăn, bà ngồi xe lăn chỉ dạy cô nấu những món ăn, tuy không cầu kỳ, nhưng ngon và vừa vặn. Thật không hổ danh là con gáι Hà thành nữ công gia chánh thành thạo. Chỉ có mấy ngày thôi mà Thủy đã coi bà như mẹ, không có khoảng cách chủ tớ. Bà Lan cũng vậy, bà coi Thủy như con gáι của mình, quý Thủy bởi sự chân thành, ham học hỏi, tiếp thu nhanh. Có lần, quên tài liệu ở nhà, Hòa ghé qua nhà, ô tô đỗ ở ngoài, anh nhìn thấy Thủy và mẹ đang ríu rít nói cười ngoài vườn, dưới cây xanh, những tia nắng xuyên qua cành lá, cũng như reo vui cùng hai người. Lòng anh mềm xuống, như muốn giữ mãi những khoảnh khắc này. Thời gian trôi qua thật nhanh, đã được một tuần kể từ khi Thủy bắt đầu đến nhà Hòa. Buổi tối, khi bà Lan đã ngủ ngon giấc, Hòa ngồi phòng khách nói chuyện với Thủy. Giọng anh êm ái:
-Những ngày qua anh cám ơn em nhiều lắm. Mẹ anh vui vẻ hơn, đi lại có vẻ tốt hơn. Xem chừng mẹ anh hợp với em và quý em lắm. Em tiếp tục ở đây giúp đỡ chăm sóc bà cho anh nhé.
-Dạ. Em đã mất mẹ từ lâu nên em coi bà như mẹ mình. Em thương bà nhiều lắm. Cũng nhờ có cô điều dưỡng viên anh nhờ đến nhà mát xoa trị liệu cho bà mà em học hỏi được nhiều.
-Cũng may mắn anh gặp được em. Bây giờ thì anh yên tâm rồi. Tháng sau anh phải đi nước ngoài công việc chừng đôi ba tháng. Có gì em gọi điện báo anh và nhờ vợ chồng anh Mạnh giúp nhé.
-Dạ. Anh cứ yên tâm công việc, ở nhà em sẽ chăm sóc bà chu đáo.
Không hiểu Hòa đã chuyển sang gọi Thủy bằng em từ lúc nào, hơn nữa lại xưng anh ngọt sớt.

(Còn nữa )

Bài viết khác

Chuyến xe buồn – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Sáng hôm quα con gáι tôi rủ hαi mẹ con đi công việc ở Cαo Lãnh bằng ρhương tiện xe buýt , nó bảo bây giờ tuyến xe buýt đã được nhà xe Phương trαng ρhục vụ tốt lắm mẹ à , lâu lâu trải nghiệm xe công cộng cũng tốt mà . Tôi đồng […]

Cú điện thoại lúc nửa đêm – Câu chuyện ý nhĩa nhân văn sâu sắc

Cô bé 15 tuổi, thi trượt lớp 10. Tối đó, trên đường về nhà em điện thoại cho mẹ… NHƯNG GỌI NHẦM SỐ…. chúng ta hãy nghe cuộc trò chuyện nhầm điện thoại của em với bà mẹ xa lạ trong đêm đó nhé! * * * Tiếng điện thoại reo lúc nửa đêm khuya […]

“Ai đã nói với tôi răng” : Hãγ làm người Ϯử tế trước khi làm người có “Học”

Sài Gòn là thế! Ảnh sài gòn xưa (sưu tầm để minh họa) Chiều đi làm về quá đói bụng, ghé tiệm xôi ở Nguγễn Văn Đậu. Đợi mua xôi, lấγ điện thoại gọi cho đứa bạn, tự nhiên có thằng nhỏ đâu nhảγ ra, làm giật cả mình: – Chú ơi, đừng xài điện […]