Trả giá cuộc đời 7

TG: Cao Nguyen
Phần bảy

Thủy ra đến quốc lộ thì đã hơn sáu giờ sáng. Cô đứng chờ xe. Một lúc sau có một chiếc xe khách chạy tới, cô vẫy tay, xe dừng, người lơ xe hỏi:
-Đi đâu?
-Dạ. Cho em về Hà Nội.
Người lơ xe nhảy xuống, ҳάch hộ cô đồ, đẩy Thủy lên xe. May quá, xe vẫn còn ghế ngồi. Thủy ngồi xuống cạnh một người phụ nữ cũng trạc tuổi cô. Thấy cô ngồi xuống bên cạnh, người phụ nữ ngồi gọn lại, mau mồm hỏi Thủy:
-Chị xuống đâu?
-Tôi xuống Hà Nội chị à. Thế còn chị, chị cũng xuống Hà Nội?
-Vâng. Tôi xuống Hà Nội rồi còn đi nữa.
-Đi nữa?
-Vâng. Tôi vào Sài Gòn.
-Úi chao! Vào tận Sài Gòn.
Không hiểu có phải ngay từ ban đầu có thiện cảm với Thủy không, hay muốn giải tỏa nỗi đau dồn nén bấy lâu nay trong lòng, chị ta dốc bầu tâm sự với cô:
-Tôi tên là Huệ, năm nay ba mươi hai tuổi. Ở nhà quanh năm ruộng vườn. Có chồng và hai đứa con, một trai một gáι. Thằng con trai năm nay cũng mười hai tuổi, đứa con gáι lên mười.
-Thế thì em ít tuổi hơn chị. Chị năm nay ba mươi lăm. Mà sao em có việc gì mà lại vào tận Sài Gòn.
-Dạ. Hoàn cảnh em buồn lắm. Một người mẹ như em ai nỡ xa gia đình, xa con cái. Nhưng mấy năm gần đây, chồng em từ một người chịu thương chịu khó, lo cho vợ con, gia đình lại đổ đốn ra.
-Chắc chồng em lại bồ bịch, trai gáι?
-Dạ không. Trước kia, chồng em rất ghét ς.ờ .๒.ạ.ς, ɾượu chè. Thế mà chẳng hiểu làm sao lại dính đến £ô đッề. Ban đầu thì chơi ít, sau càng ngày càng ham, chơi nhiều hơn. Những lúc trúng đề thì mua sắm tùm lum, rủ mọi người ăn khao. Lúc thua thì mặt mày ủ rũ, chẳng thiết làm việc gì. Rồi đồ đạc lần lượt đội nón ra đi. Trong nhà trống trơn, không còn gì để bán thì xúc trộm thóc đem bán, vay nợ tùm lum. Chán đời sinh ɾượu chè, ᵭάпҺ vợ cҺửι con. Đã thế mẹ chồng em vẫn binh chồng em chằm chặp. Về hùa với chồng em, suốt ngày chì chiết, cҺửι rủa em. Bảo tại em mà chồng em mới như vậy. Chị thấy có vô lý không?
-Sao em không khuyên bảo chồng em?
-Dạ. Em cũng khuyên bảo nhiều rồi, em còn bảo nếu không bỏ ς.ờ .๒.ạ.ς đề đóm thì em ly dị nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy. Chị bảo nói với thằng пghιệп ς.ờ .๒.ạ.ς thì khác gì nói với đầu gối của mình.
-Thế ở Sài Gòn em có người nhà à. Mà chị tên Thủy, hoàn cảnh của chị cũng không khác gì em.
-Dạ. Anh trai ruột của em vào Sài Gòn đã lâu. Biết được hoàn cảnh của em, anh ấy bảo em vào Sài Gòn với anh ấy. Gia đình anh trai em mở tiệm bán phở ở Sài Gòn. Mà sao chị lại nói hoàn cảnh của chị cũng không khác gì em?
Thủy kể sơ qua cho Huệ nghe về hoàn cảnh của mình. Cô nói:
-Em còn có anh trai đỡ đần, cưu mang. Còn chị bỏ nhà ra đi, nhưng chưa biết đi đâu về đâu, trước mắt cứ rời khỏi nhà đã, rồi tính sau.
Huệ sốt sắng:
Chị em mình cùng hoàn cảnh. Cứ nghĩ lấy chồng được nhờ chồng. Ai ngờ. Hay là chị đi cùng em vào Sài Gòn.
Thủy ngần ngại:
-Anh trai em cưu mang em đã đành, giờ lại thêm cả chị, ngại lắm.
Huệ động viên:
-Ngại gì chị. Mà mình có sức khỏe, mình lao động để kiếm sống, chứ có để cho vợ chồng anh ấy nuôi đâu mà chị lo. Em nghe nói trong đó dễ kiếm tiền hơn ngoài này. Cứ vào đấy, nếu phù hợp thì mình ở, không phù hợp thì ta lại đi nơi khác.
Thủy suy nghĩ hồi lâu, cô nghĩ:”Mình cũng chẳng biết đi đâu, thôi thì cứ thuận theo số phận”. Thủy gật đầu:
-Thôi được. Chị nghe theo em.
Huệ reo lên:
-Tốt quá rồi. Xuống bến xe, chị em mình ra ga Hàng Cỏ, mua vé tàu vào Sài Gòn nhé.

Lần đầu tiên đi xa, Thủy ngơ ngác. Sài Gòn hoa lệ. Huệ hỏi đường theo địa chỉ được ghi tгêภ tờ giấy. Tiệm bán phở của anh trai Huệ giờ này vắng khách. Vợ chồng anh trai Huệ nhìn thấy em gáι và Thủy lấp ló ngoài cửa vội vàng chạy ra mừng rỡ. Kéo hai người vào phòng khách,Mạnh anh trai Huệ rót nước mời hai người:
-Mọi người uống nước đi.
-Vâng. Em xin. Giới thiệu với anh đây là chị Thủy, cùng với với anh em mình. Chị cũng muốn vào đây tìm việc.
Thủy e thẹn:
-Dạ. Em xin lỗi. Em phiền gia đình mình quá.
Chị dâu Huệ đã nhanh nhẹn pha xong mấy ly nước chanh, bỏ đá vô, bê ra đon đả mời:
-Em mời anh, mời mọi người uống ly nước mát. Có thấy Sài Gòn nóng không?
-Dạ. Không oi nồng khó chịu như ngoài Bắc ạ. Giới thiệu với chị dâu, đây là chị Thủy, bạn em, người cùng quê ạ.
Thủy đáp lễ:
-Dạ. Em mời anh chị uống nước. Em theo Huệ vào đây xin việc ạ.

Thủy đi, nhà như trống vắng hơn nhiều. Hai đứa con ủ rũ, ngơ ngác, cơm nước thất thường. Hoàng cũng rầu rĩ trong lòng, đã thế, lão Tề không thấy Thủy đâu, nghĩ vợ chồng nhà này âm mưu chơi lão. Tề ngày nào cũng đến quán ám quẻ. Hoàng lại lao vào ς.ờ .๒.ạ.ς, đề đóm, cá độ. Không hiểu đen tình đỏ bạc hay sao mà Hoàng trúng đậm liên tục. Gã ʇ⚡︎ự nhủ:”Đúng là con vợ mình ám mình thật. Nó đi khỏi nhà là mình vào cầu son ngay.” Chỉ trong ʋòпg gần tháng mà Hoàng đã thu được về hơn hai trăm triệu. Gã cầm tiền sang nhà lão Tề, thanh toán sòng phẳng cả vốn lẫn lãi. Hắn cười hề hề:
-Con vợ em nó bỏ đi hóa ra lại may cho em bác ạ. Đúng là dính dáng đến đàn bà đen thật. Hôm nay em sang gửi bác tiền. Cả vốn lẫn lãi, không bác lại nghĩ em chơi đểu bác. Xong rồi anh em ra quán làm trận ɾượu ϮhịϮ chó. Em cám ơn bác đã giúp em qua cơn hoạn пα̣п.
Hai thằng Hải, thằng Đăng những buổi đầu Thủy đi thì buồn rầu, ủ rũ là vậy. Nhưng khi Hoàng rủng rỉnh tiền, thỉnh thoảng cho chúng nó ít tiền, cũng không quan tâm chúng chơi bời học hành ra sao. Hai thằng lại trở về nếp cũ, thậm chí còn hư đốn hơn, bài vở chẳng thèm nhòm ngó, đi học về là quăng cặp sách, lẩn đi chơi. Giờ đây, Thủy không có nhà, không ai quan tâm, quản lý, được ʇ⚡︎ự do, chúng lại có vẻ vui sướиɠ.

Vợ chồng anh trai Huệ bảo hai người:
-Hai em cứ nghỉ ngơi ít bữa. Tối nay anh chị dẫn tụi em đi chơi, tham quan thành phố. Rồi anh lựa tìm việc cho Thủy. Còn Huệ nếu không chê thì ở đây phụ giúp anh chị, anh chị sẽ truyền nghề cho. Nếu có khả năng, ít nữa mở tiệm riêng cũng được.
-Dạ.
Buổi tối, vợ chồng Mạnh và Thủy, Huệ đi chơi. Đúng là hòn ngọc Viễn Đông, đèn điện sáng rực như ban ngày, ánh đèn nhấp nháy rực rỡ trong các cửa tiệm, nhà hàng. Người người đi lại nhộn nhịp.
Những ngày sau, trong khi chờ đợi anh trai Huệ tìm việc cho, Thủy cùng Huệ phụ giúp công việc bán hàng cùng gia đình Mạnh. Buổi đầu bỡ ngỡ, nhưng hai người phụ nữ vốn chịu thương chịu khó, nhanh nhẹn, nên buổi sau đã thành thạo công việc.
Một bữa sáng, một ông khách phong cách lịch lãm, vào tiêm.
-Em chào anh ạ. Anh dạo này khỏe không ạ? Lâu lắm mới thấy anh đến em.
Mạnh đon đả:
-Chào chú em. Hà hà. Anh vẫn khoẻ. Thế chú dạo này sao rồi?
-Em vẫn thế anh ạ.
-Dạo này nhà mình làm ăn phát đạt quá ta.
-Hề hề hề. Dạ. Vẫn thế anh.
Thủy bưng tô phở đến bàn ông khách, cô niềm nở:
-Em mời quý khách.
Người khách đang nói chuyện với Mạnh, chợt quay sang nhìn Thủy:
-Ui choa! Em mới tuyển nhân viên mới xinh quá ta.
Mạnh cười cười:
-Dạ. Đây là Thủy, người cùng quê với em. Cô ấy mới vô đây, nhờ em tìm việc giúp hà.
Người khách vẫn chăm chú nhìn Thủy, cô mải bưng tô phở đến các bàn khác, nên không để ý.
Mạnh bỗng nhớ ra, anh hỏi ông khách:
-Anh Hoà à. Bữa nọ em thấy anh tìm người chăm mẹ. Không biết anh tìm được chưa?
-Anh tìm được rồi. Nhưng mà anh thấy cứ sao sao ấy. Cảm giác không hợp cho lắm. Với cả người ta không tận tâm, anh có cảm giác là không bền.
-Thế ạ. Để em thử hỏi xem cô Thủy có muốn làm việc này không. Nếu mà cô ấy ưng thì tốt quá. Cô ấy mà chăm sóc người già chắc là ổn lắm. Anh có muốn gặp mặt nói chuyện qua không ạ?
– Ừm thế thì tốt quá, chú hỏi cô ấy hộ anh. Nếu cô ấy ưng thì cho anh gặp cô ấy nói chuyện.
– Vâng vâng. Để em hỏi ngay đây. Tí nữa em qua trả lời anh.

( Còn nữa )

Bài viết khác

Sống chậm – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

1. Chị gọi điện cho tôi và nài nỉ: Thỉnh thoảng em ghé chị nói chuyện cho vui.. Nghe lời chị đi em. Sống chậm lại và nên nghĩ cho mình. Đừng để lâm vào hoàn cảnh của chị…Tôi hứa sẽ gắng đến thăm chị bất kể khi nào có dịp mà trong lòng nặng […]

Chị về với em đi – Cảm động câu chuyện đầy tình thương và bài học sâu sắc cho bậc trung niên

Chồng mất sớm để chị nuôi hai con. Khi nghỉ hưu chị cưới chồng /vợ cho các con, nghe vợ chồng con trai bàn chị bán nhà chia cho hai con để lại 400 triệu dưỡng già. Khăn gói lên ở trông con cho con trai. Khi con trai mua nhà vay chị thêm 300triệu, […]

Bố mẹ chồng ɾα ɾiêng, một câu chuyện cảm ᵭộng và ý nghĩα ᵭầy tính nhân văn

Chúng tôi muốn Ьố mẹ ở lại ngôi nhà khαng tɾαng ông Ьà ᵭã gắn Ьó hơn nửα ᵭời người, chúng tôi sẽ dọn sαng căn nhà lâu nαy vẫn cho thuê, nhưng mẹ chồng tôi không chịu. (Ảnh minh hoạ: shutter stock) Nhà chồng có Ьα αnh em tɾαi, tôi là dâu út. Khi […]