Trả giá cuộc đời 6

TG: Cao Nguyen
Phần sáu

Hoàng cầm tờ giấy ghi nợ về nhà mà trong đầu rối tung lên. Gã sẽ phải nói gì với vợ của mình đây. Không lẽ, gã nói với Thủy rằng em chỉ cần ngủ với lão Tề một vài lần thôi rồi nhà mình sẽ xoá được nợ của đám Һγ siпh. Có ai lại đi hiến dâng vợ mình cho người khác để được vay nợ không chứ. Gã ngồi ở nhà với ánh mắt đầy suy tư. Gã ngẫm nghĩ lại về những khoản nợ, ngẫm nghĩ về gia đình. Có thể, gã đã có cái nhìn khác về người vợ đầu ấp tay gối bao năm qua. Gã đã lạnh nhạt với vợ thời gian vừa rồi và gã biết rằng Thủy cũng cảm thấy khó chịu vì điều đó. Nhưng chẳng lẽ, giờ phải hi sinh người vợ của mình, cũng là người mẹ của hai đứa con trai để cứu lấy hoàn cảnh kinh tế gia đình hay sao.

Những suy nghĩ đó cứ quẩn quanh trong đầu Hoàng. Khoản nợ vài trăm triệu nếu không xử lý sớm, nó sẽ phát sinh lên rất nhanh. Có khi lên đến cả tỷ cũng không chừng. Giờ đây, còn có ai sẵn lòng đưa tay ra chào đón gã nữa đâu khi gã đang là một con nợ. Người thân cũng đã dần quay lưng lại với gã. Mỗi lần vay tiền là một lần gã phải ngậm đắng nuốt cay cúi đầu nghe người khác dày xéo lên danh dự của bản thân. Rồi cả câu nói của lão Tề về Thủy. Liệu vợ mình có còn chung thủy hay không? Nghĩ đến đây, Hoàng không chần chừ gì nữa. Gã quyết định tối nay sẽ nói chuyện với Thủy

Ăn cơm xong, Hoàng bảo vợ:
-Tối nay đóng cửa hàng đi. Anh có chuyện cần bàn. Nhắc hai đứa lên nhà học xong đi ngủ nhé.
-Có chuyện gì vậy anh?
-Thì cứ làm như lời anh nói đi. Em hỏi nhiều thế.
-Vâng.

Thủy rửa bát xong liền nhắc hai đứa con trai ngồi học bài. Xong xuôi, cô ra phòng khách ngồi với chồng.
Hoàng bảo Thủy lên phòng ngủ của hai vợ chồng. Gã bảo vợ:
-Đóng kín các cửa vào. Chuyện gia đình không được để cho người ngoài nghe thấy.

Thủy hơi thắc mắc nhưng vẫn làm theo lời chồng. Cô đoán đây là một vấn đề vô cùng hệ trọng. Thủy ngồi xuống giường, hít một hơi thật sâu để nghe Hoàng nói:
-Anh giờ nợ mấy trăm triệu rồi. Trong đó khoản nợ của bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп là khoảng 200 triệu. Ngày mai là đến hạn trả nợ rồi. Giờ anh cũng không xoay được cửa nào. Nếu không thanh toán sớm được khoản nợ của bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп thì lãi mẹ đẻ lãi con chẳng mấy mà nó lên tiền tỷ đâu.
– Nhưng biết vay ai bây giờ. Em cũng chạy các cửa rồi. Ai cũng lắc đầu không tiếp đón. Người cho vay thì được đôi ba chục triệu. Giờ phải làm thế nào?
-Thế giờ cô có muốn giữ cái nhà này không hay là ra đường ở. Giờ vay ai cũng không được. Đến lúc ra đường thì đừng có trách. Nhà thì đã thế chấp ngân hàng rồi. Nếu không vay được thì bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп nó sẽ ҳιếϮ nợ, lấy nhà.
– Thì mẹ con tôi ra đường chứ biết làm sao. Chỉ tại anh lao vào ς.ờ .๒.ạ.ς mới nên nông nỗi thế này.
-Việc đã xảy ra, cô đừng đay nghiến tôi nữa. Thằng Hải với thằng Đăng, chúng nó sẽ cảm thấy thế nào khi mất nhà. Chúng nó có còn dám ngẩng mặt lên mà nhìn bạn bè nữa không. Đời tôi, đời cô khổ đã đành. Nhưng chúng nó còn cả tương lai phía trước.
– Anh đừng lôi bọn trẻ vào đây để dọa tôi.
– Thôi được rồi. Vẫn còn một cách khác. Còn một chỗ cho vay.
– Anh lại định vay tiền ҳα̃ Һộι ᵭeп để trả nợ cho ҳα̃ Һộι ᵭeп đấy à? Anh mất trí rồi à Hoàng?
-Không. Không phải ҳα̃ Һộι ᵭeп. Là người làng mình. Lão Tề đồng ý rút tiền gửi ngân hàng về cho nhà mình vay. Nhưng với một điều kiện?
-Điều kiện gì cơ?
-Cô phải ngủ với lão ấy. Giấy nợ tôi đã ghi rồi. Cô chỉ việc làm theo là sẽ vay được tiền trả nợ đám ҳα̃ Һộι ᵭeп.
-Anh nói cái gì cơ? Đến vợ anh mà anh còn dám mang đi bán nữa à Hoàng? Anh có còn là con người không?
Thủy khóc nấc lên rồi lao vào ᵭάпҺ Hoàng.
Hoàng tóm lấy tay Thủy rồi quát thẳng vào mặt vợ:
-Giờ cô muốn thế nào? Chỉ còn cách đó thôi. Một là cô ngủ với lão Tề để vay được tiền trả nợ, cứu lấy cái nhà này. Hai là cả nhà mình ra đường. Cô chọn đi.
-Không cái gì hết. Tôi không làm. Anh ʇ⚡︎ự đi mà gánh hậu quả.
-Thôi tôi hỏi câu này cho dễ hiểu nhé. Cô muốn các con trai của cô đi học đàng hoàng, sống một cuộc đời ʇ⚡︎ử tế, ít nhất là đến trường dám ngẩng lên nhìn vào mặt bạn bè hay phải chịu sự tủi thân, mιệt ϮҺị mà bỏ học thành những đứa đầu đường xó chợ?
-Anh… Anh có còn là bố chúng nó nữa không hả?
-Tôi nói cho cô biết. Thời gian tôi ở trong tù người ta nói cô qua lại với mấy thằng, chứ chung thủy gì với tôi. Cô suy nghĩ cân nhắc thiệt hơn đi.
-Anh điên rồi. Huhu… Sao số tôi lại khổ thế này chứ?
-Cô nghĩ cho kỹ đi. Sáng mai mà chưa rút được tiền bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп về siết nợ thì không có đường nào mà chạy đau.

Thủy cứ thế ngồi khóc. Cô cảm thấy đau khổ và mệt mỏi vô cùng. Tại vì sao chứ? Cô đã cố gắng để cái gia đình này được ấm êm. Nhưng chính chồng cô đã phá huỷ nó. Hoàng thậm chí còn bắt cô phải 𝖇á𝖓 𝖙𝖍â𝖓 để lấy tiền trả nợ. Thật sự cô không tin vào những gì chồng mình vừa nói ra. Thủy đau khổ đến tột cùng. Giờ đây nếu vì chuyện nợ nần nguy cơ mất cả nhà cửa, lũ con mình sẽ sống ở đâu? Mà chồng cô nói cũng có phần đúng. Cô muốn các con trai của cô đi học đàng hoàng, sống một cuộc đời ʇ⚡︎ử tế, ít nhất là đến trường dám ngẩng lên nhìn vào mặt bạn bè hay phải chịu sự tủi thân, mιệt ϮҺị mà bỏ học thành những đứa đầu đường xó chợ.
Còn cô, tuy bị ép buộc nhưng cô cũng đã ăn nằm với lão Hùng bao nhiêu lần. Thân cô cũng nhơ nhuốc chứ còn trong sạch cái nỗi gì.
Cô không còn cách nào khác. Thủy sẽ lại phải hy sinh bản thân mình một lần nữa. Việc mà cô nghĩ mình sẽ không bao giờ phải chịu đựng nữa nhưng nay nó thực sự đang hiện hữu trước mắt nàng.
-Tôi đồng ý với điều kiện đó. Anh không được để cho lũ trẻ và mọi người biết việc này.
-Tất nhiên rồi. Tôi có ngu đâu. Thống nhất ngay từ đầu có phải nhanh không. Để tôi báo cho lão Tề.
Lão Tề đang nằm võng xem vô tuyến mà trong lòng sốt ruột không yên. Lão mong chờ tiếng xe máy của Hoàng . Và cũng đúng như nguyện cầu của lão. Tiếng xe máy lạch bạch ngoài cổng:
-Bác Tề ngủ chưa bác Tề ơi?
-À chú Hoàng đấy hả. Vào nhà đi chú. Thế nào rồi?
-Em thuyết phục mãi nó mới đồng ý bác ạ. Sáng mai em chở bác đi rút tiền nhé.
-Tốt quá rồi. Thế tối mai cô ấy sang đây chứ.
-Vâng. Thôi em về bác nhé.

Thủy cứ nằm khóc thút thít cả đêm. Hoàng thấy vậy cũng mặc kệ. Trước mắt sáng mai có tiền để trả nợ đã. Có gì tính sau. Hoàng lăn ra ngáy ầm ầm vì tháo gỡ được khúc mắc nợ nần. Còn với Thủy, nàng suy nghĩ thương cho phận mình đến khi mệt mỏi quá mà ngủ luôn.

Sáng hôm sau, Hoàng có mặt từ sớm ở nhà lão Tề. Hai người chở nhau lên ngân hàng tгêภ huyện để rút tiền. Tгêภ đường về, lão Tề ngồi sau thấy được sự vui mừng của Hoàng khi đã cầm được tiền. Đến nhà, lão nói:
-Thôi chú về đi còn thu xếp trả nợ. Tối nay bảo cô ấy chín giờ qua nhà anh nhé.
-Vâng.

Nghe lão Tề đề cập đến chuyện vợ mình, Hoàng có phần không vui. Gã trả lời nhanh chóng rồi phóng xe về nhà. Hoàng mang tiền đi trả đầy đủ. Nhận tгêภ tay tờ giấy ҳάc nhận thanh toán đủ nợ, Hoàng như vớ được vàng. Gã thở hắt ra. Vậy là ngôi nhà có thể giữ được rồi. Còn về phía Thủy, tối nay sẽ lại là một cơn sóng dữ đang chờ cô.
Khi đống nợ với đám ҳα̃ Һộι ᵭeп được thu xếp gọn gàng, vợ chồng Hoàng mỗi người mỗi thái cực đối lập. Hoàng thì mừng như vớ được vàng khi xoá được cái quả bom nổ chậm đấy. Ít nhất, căn nhà đã có thể giữ được rồi. Đời người, chuyện bán nhà giống như việc lâm vào bước đường cùng không còn lối thoát thân. Nghịch cảnh của gã thì đúng là ngàn cân treo sợi tóc. Bạn bè, người thân đều không sẵn lòng đưa tay ra giúp đỡ vì họ hiểu rằng cho một con пghιệп ς.ờ .๒.ạ.ς vay tiền đồng nghĩa với việc không biết ngày nào mới có thể thu hồi lại được số vốn đó. Nhiều khi người ta quan niệm rằng không cho vay thì có thể mất tình cảm, nhưng khi cho vay rồi thì mất cả tình cảm lẫn tiền. Thành ra trong nhiều trường hợp, các con nợ thường dễ bị tha hoá bởi nhiều yếu tố khác nhau, miễn là giải quyết được vấn đề về mặt tài chính.
Ngược lại với Hoàng, Thủy mặc dù có chút nhẹ nhõm trong lòng về khoản nợ nhưng lại nặng nhọc khi nghĩ đến việc sẽ phải ngủ với lão Tề . Bình thường cô rất ghét lão, mà giờ đây cô sẽ phải dâng tấm thân ngọc ngà cho lão hưởng. Khốn пα̣п thay! Thời gian cứ ngày một trôi đi thì Thủy ngày càng trở nên hồi hộp. Cô không biết sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh này ra sao đây. Cuối cùng, giờ cũng đã điểm. Lão Tề còn đang nằm võng mơ màng chờ đợi người đẹp trong mộng tới. Lão vừa uống viên tђยốς ƙ-/í-/☪/-ɦ ժgf-ụ-/ç- để có thể hết mình với Thủy trong đêm nay. Chứ không lẽ được ngủ với người đẹp mà lại ra sớm thì có mà công cốc. Nghĩ đến việc sẽ được úp mặt vào bầu Ꮙ-ú của Thủy mà hôn hít nắn Ϧóþ mà lão đã nứng hết cả lên rồi.

Ở nhà, Hoàng nháy mắt với Thủy ra hiệu rằng sang nhà lão Tề đi. Cô lưỡng lự một hồi đến khi thấy Hoàng trừng mắt lên. Không còn cách nào khác, Thủy đứng dậy và lấy xe máy đi qua nhà lão. Vừa có tiếng xe máy đi vào giữa sân, lão Tề mừng rỡ chạy vội ra. Đây rồi, là Thủy, là người đẹp trong mộng của lão đây rồi.
-Cô Thủy đến chơi đấy hả khà khà. Cô cho xe lui vào trong lán đi rồi vào nhà ngồi chơi. Chờ tôi ra đóng cái cổng vào đã.
Thủy không nói gì mà làm theo lời lão. Lão Tề chạy vội ra khoá cổng luôn. Lão không muốn tối nay sẽ có bất cứ một kẻ nào khác phá hỏng cuộc vui này được. Xong xuôi một lượt, lão chạy vào nhà. Thấy Thủy đang ngồi ở ghế phòng khách. Lão từ từ bước lại gần nhưng rồi quay ra đóng luôn cửa nhà vào. Thủy cũng cảm thấy bất ngờ trước sự vội vàng của lão. Cô đang rất hồi hộp, tιм nàng ᵭ.ậ..℘ nhanh. Lão Tề cũng vậy, lão chuẩn bị được tận hưởng ς.-ơ τ.ɧ.ể mà lão hằng mong muốn, chuẩn bị được ân ái với người mà lão thèm muốn bao nhiêu năm trời. Lão với tay bật cái quạt rồi ngồi sát vào cạnh Thủy.
-Chú Hoàng chắc nói rõ với em rồi phải không?
-Dạ.
-Đêm nay anh muốn được sung sướиɠ cùng Thủy. Em biết không, anh đã ao ước được có Thủy từ lâu lắm rồi. Nhưng đến bây giờ anh mới có cơ hội. Nếu Thủy về đây với anh, anh sẽ cho Thủy một cuộc sống thật sung sướиɠ như bà hoàng.
Nghe lão Tề nói,Thủy cảm thấy rất khó chịu và cay đắng. Cô đúng là một con đĩ không hơn không kém. Thủy nhấm nhẳng:
-Bác đừng nói thế. Chỉ vì tình thế bắt buộc thì em mới đến với bác.
-Thì anh cứ nói thế. Thủy có thể suy nghĩ mà. Khi nào muốn Thủy cứ nói với anh một câu. Anh sẽ cưới Thủy làm vợ anh luôn. Để anh ôm em cái nào.
-Ưmmm…
Nói xong lão Tề ngay lập tức ʋòпg tay qua eo rồi kéo Thủy sát vào người. Mặt lão úp vào cổ của Thủy. Lão vục đầu vào cùng cổ rồi hôn rồi hít. Những động tác rất nhanh và có phần gấp gáp của lão khiến Thủy cũng hơi khó chống cự. Lão ngước lên ngắm nhìn Thủy rồi hôn lấy môi của nàng. Thủy không muốn hôn lão, nhìn cái hàm răng vàng ố sin sỉn khói tђยốς lào của lão làm cô lợm giọng. Thủy mím chặt môi mặc cho lão đưa lưỡi ra £.¡.ế.ლ xong quanh hai môi của nàng. Không hôn được nàng, lão Tề lướt sang những khu vực khác tгêภ khuôn mặt của Thủy. Lão hôn từ cằm đến má rồi mũi rồi lên đến trán. Dĩ nhiên lão cũng không thể bỏ qua phần tai của nàng. Hôn lão đi trước như để do thám rồi lưỡi lão đưa ra quét ngay sau. Lão thèm khát Thủy từ rất lâu rồi, ngày hôm nay lão muốn khám phá mọi ngóc ngách tгêภ ς.-ơ τ.ɧ.ể nàng. Lão muốn được nếm mùi vị của cái ς.-ơ τ.ɧ.ể tràn đầy nhựa sống này.
Rồi dần dần lão đi xuống dưới, tay lão đưa ra Ϧóþ lấy hai bầu Ꮙ-ú của Thủy. Lão Tề mặt úp vào vùng cổ còn hai tay thì liên tục nhào nặn bầu Ꮙ-ú ς./ă.ภ.ﻮ t./г.ò.ภ của nàng. Thủy chỉ biết chịu trận vì giờ phản kháng cũng không có ích gì. Dù sao, nàng vẫn sẽ phải phục vụ lão vì cái khoản tiền lão cho Hoàng vay. Lão Tề đưa tay xuống cầm lấy vạt áo của Thủy mà cởi hẳn ra. Lão vội vội vàng vàng, cởi luôn cả áo lót của Thủy. Được nhìn tận mắt cặp Ꮙ-ú trắng nõn của Thủy, cơn nứng của lão dồn lên tận пα̃σ. Giờ thì không gì có thể cản nổi lão được nữa. Lão Tề đè Thủy nằm ra cái ghế sofa để dễ dàng thưởng thức bình sữa ngọt ngào đó. Tay lão nhanh như điện áp lấy bầu ռ.ɠ-ự.ɕ của Thủy rồi Ϧóþ lấy Ϧóþ để. Lão bế Thủy ℓêп gιườпg, Tề như một con thú hoang dại, lão hùng hục, dày vò thân ҳάc cô, suốt mấy tiếng đồng hồ.
Thủy thấy ทɦụ☪ quá đi mất. Nhưng nàng không thể làm gì khác ngoài chịu trận. Nhơ nhớp, ทɦụ☪ nhã, Thủy chỉ muốn ૮.ɦ.ế.ƭ. Tan cuộc, Thủy lết tấm thân tơi tả ra về, mặc cho lão Tề mời chào ăn cháo gà dưỡng sức.

Ngồi nhà đợi vợ, Hoàng suy ngẫm lại những chuyện đã xảy ra. Thực sự trong một vài ngày thôi, mọi thứ đảo tung lên. Gã từ một kẻ lo sợ mất nhà thì đã được lão Tề giang tay ra cứu. Nhưng đổi lại gã phải hiến người vợ đã đầu ấp tay gối của mình. Nhưng nếu không làm như thế, thì gã biết kiếm ở đâu số tiền lớn như vậy. Ngôi nhà cũng đã thế chấp ngân hàng từ mấy tháng trước. Rồi gã tặc lưỡi: ” Không vấn đề gì”, miệng lẩm bẩm:” Sao lâu thế nhỉ, mãi vẫn chưa về”.

Tгêภ đường đi về, đầu óc Thủy ngổn ngang. Trong đầu cô có nhiều suy nghĩ trái ngược. Liệu cô có nên tiếp tục các tình trạng này hay không? Thủy hận người chồng tệ bạc đó đã bán đứng cô cho lão Tề hôi hám. Có ai lại vì để được vay nợ lại đi dâng vợ của mình cho người khác không chứ. Thủy uất ức vì những gì cô đã cố gắng để vun vén cho cái gia đình này. Nếu tiếp tục sống như vậy, liệu ai có thể đảm bảo rằng Hoàng sẽ không ς.ờ .๒.ạ.ς rồi báo nợ tiếp. Thủy thực sự muốn sống cho bản thân mình, vì nếu cứ mãi nhu nhược thì Hoàng sẽ càng ỷ lại. Thậm chí làm hỏng những đứa trẻ trong nhà. Trong đầu Thủy đã có một suy nghĩ táo bạo. Ngày mai, cô sẽ ra đi. Đi đến một nơi thật xa để sống, để chồng con cô sẽ phải biết tỉnh táo lại mà sống cho ʇ⚡︎ử tế.
Thủy đi xe máy về đến nhà, lúc này cũng đã là gần một giờ sáng. Hoàng xuống mở cửa cho vợ, cả hai không nói với nhau lời nào vì những xúc cảm giờ đang rối tung lên. Thủy thì uất ức khi chồng mình đã mang mình ra làm vật hiến tế. Còn về phần Hoàng, gã có cảm giác rất khó tả khi trong đầu gã vẫn lởn vởn hình ảnh lão Tề đã ăn nằm với vợ của gã. Đâm ra cả hai có một khoảng cách rất lớn. Lên đến phòng ngủ, Thủy chỉ nằm im một góc, quay lưng lại với chồng của mình. Cô suy nghĩ rất nhiều về chuyện ngày hôm nay. Hoàng cũng vậy, nhưng cái gã suy nghĩ chỉ là người vợ của mình đã bị người đàn ông khác ҳâм cҺιếм. Gã sẽ phải xử lý ra sao trước tình cảnh này đây.
Xét cho cùng, người khổ tâm nhất vẫn là Thủy. Cô chấp nhận bao khổ cực, hi sinh cho chồng con để níu giữ cái hạnh phúc gia đình này nhưng vẫn bị đối xử như vậy. Cô nghĩ đến chuyện ra đi. Thủy nghĩ về những đứa con, chúng vẫn còn nhỏ quá, nhất là thằng Đăng. Khổ tâm thật sự. Nhưng, nếu cô tiếp tục cái cuộc sống như thế này thì liệu mọi thứ có khá khẩm hơn hay không? Cứ thử nghĩ mà xem, Hoàng còn Thủy ở bên thì vẫn dựa dẫm rồi thỉnh thoảng lại báo nợ. Còn hai thằng con trai đã đến cái tuổi phải biết nghĩ cho gia đình thì lại vẫn ham chơi, không quan tâm đến thế sự trong nhà. Có vẻ, chính vì sự chu toàn của Thủy bấy lâu nay đã khiến cho ba bố con trong nhà có thái độ thiếu cầu tiến.
Hoàng nằm một lúc rồi cũng đi vào giấc ngủ mặc kệ vợ đang trằn trọc suy nghĩ. Kể mà, gã nhận ra lỗi lầm, gã ôm lấy vợ mà xin lỗi rồi hứa từ nay tu chí làm ăn trả nợ thì có khi Thủy lại mềm lòng mà suy nghĩ lại. Nhưng chính vì cái thái độ lạnh lùng của gã khiến Thủy càng có thêm động lực để ra đi. Cô bước sang phòng hai đứa con trai, chúng nó đã ngủ say cả rồi. Thủy xoa đầu từng đứa mà nước mắt cứ ầng ậng. Tí nữa cô ra đi, chúng nó sẽ phải ʇ⚡︎ự chăm lo cho cuộc sống của mình. Phải biết đứng vững tгêภ đôi chân, chứ không phải cứ ì ra như thế được. Thủy lấy giấy bút ra rồi viết cho hai đứa con vài dòng:” Hải và Đăng của mẹ…
Ngày mai mẹ sẽ quyết định ra đi, đi đến một nơi thật xa để được sống một cuộc sống tốt hơn. Mẹ và bố không tìm được tiếng nói nên rất khó để thời điểm hiện tại có thể chung sống. Không có mẹ ở bên, hai đứa phải ʇ⚡︎ự biết chăm lo cho bản thân. Đặc biệt phải cố gắng học thật tốt, để sau này đi làm một công việc ʇ⚡︎ử tế, phải sống một cách ʇ⚡︎ử tế. Ở nhà, hai đứa cùng bảo ban bố để bố không lao đầu vào chuyện ς.ờ .๒.ạ.ς nữa, chỉ có vậy thì nhà mình mới có cách để giữ thôi các con ạ. Bố thương các con nên có thể sẽ nghe lời các con mà tu chí làm ăn trả nợ. Các con nhớ ʇ⚡︎ự chăm sóc cho mình thật tốt. Mẹ sẽ nhớ các con nhiều lắm, đừng làm mẹ buồn lòng nữa nhé. Nếu có điều kiện thì mẹ sẽ trở về thăm các con. Yêu các con. (Đừng để bố thấy lá thư này nhé)”
Vừa viết Thủy vừa lau nước mắt vì ҳúc ᵭộпg, vì thương các con. Nhưng cô biết rằng đây là việc cô cần phải làm. Thủy gấp tờ giấy lại rồi đút vào cặp của thằng Hải. Thủy bước ra khỏi phòng nhưng vẫn ầng ậng nước mắt nhìn hai đứa con. Cánh cửa dần khép lại, Thủy lẳng lặng trở về phòng thu xếp đồ đạc. Hoàng vẫn đang nằm ngủ say không biết gì cả. Chỉ có Thủy một mình gấp đồ cho vào túi. Mỗi một món đồ cô mang đi đều chan chứa những kỉ niệm. Thủy thẫn thờ ngồi ʇ⚡︎ựa lưng vào góc tường suy nghĩ. Đến bốn rưỡi sáng, Thủy cầm chiếc túi đồ cùng chìa khoá lặng lẽ bước đi. Khoảnh khắc cô bước ra ngoài khoá cửa lại rồi ngoái cổ ngắm nhìn ngôi nhà này. Thủy thực sự muốn khóc thật lớn nhưng không làm được. Cô bước đi khi trời vẫn còn đang tờ mờ sáng.

Đến địa điểm bắt xe, giờ cũng gần sáu giờ sáng rồi, xe cộ bắt đầu đi lại qua. Lúc cô bước lên xe như ᵭάпҺ dấu một trang mới trong cuộc đời cô. Ngày mà Thủy sẽ rời xa gia đình nhỏ để sống cho bản thân mình, để những con người kia phải ʇ⚡︎ự biết đứng vững khi không có ai mà dựa dẫm nữa.

Ở nhà, Hoàng ngủ dậy không thấy vợ đâu, gã cứ đinh ninh là Thủy có việc đi ra ngoài. Hai đứa con trai của gã cũng mua tạm cái bánh mì ăn sáng rồi đi học mà không biết mẹ của chúng đã đến một nơi xa. Đến lúc mãi không thấy Thủy đâu, Hoàng mới cuống quýt đi tìm. Gã ʇ⚡︎ự dưng thấy Һσα̉пg ℓσα̣п khi thấy xe máy vẫn ở góc nhà. Tại sao Thủy lại như vậy cơ chứ. Bình thường cô có như thế đâu. Anh chạy ra chợ, đi một ʋòпg quanh xóm cũng không thấy vợ đâu. Anh rối ren đi về nhà ngồi thẫn thờ ở ghế. Anh suy đoán, có thể Thủy đã bỏ đi. Hoàng vội vàng chạy lên phòng mở cửa tủ quần áo ra. Thôi đúng thật là như vậy rồi. Gã đột nhiên thấy trống vắng trong lòng biết bao. Vì gã mà Thủy mới phải dứt áo ra đi. Gã đúng là một էհằղ.ℊ ҟհố.ղ пα̣п, chỉ vì ς.ờ .๒.ạ.ς, nợ nần mà gã bán cả vợ.
Cùng lúc đó, ở trường, thằng Hải mở cặp sách ra cũng thấy lá thư mẹ nó để lại. Nó đọc được hai dòng đầu liền cất đi rồi xin ngoài đi vệ sinh. Nó đến một góc kín đáo rồi mở lá thư ra đọc. Nước mắt nó chực trào ra. Nhưng, ở đây là trường học, và nó cũng không muốn chuyện gia đình nhà nó lại bị đem ra bàn tán. Nó lau vội hai khoé mắt rồi vào lớp như chẳng có chuyện gì. Cả ngày nó ngồi học cứ như tгêภ mây vậy. Nó không được một chữ nào vào đầu cả. Khốn kiếp thật. Nó đâu thể ngờ rằng vì những gì ba bố con đã làm mà khiến mẹ nó phải dứt áo ra đi. Thật sự, nó cũng trách bản thân mình.

( Còn nữa )

Bài viết khác

Tờ tiền 500 ngàn củα mẹ, câu chuyện thật ý nghĩα nhân văn và ấm áρ.

Tôi là một ᵭứα tɾẻ không mαy mắn, sinh ɾα tɾong giα ᵭình nghèo khổ, chα tôi cҺết năm tôi 3 tuổi. Mẹ tôi sống Ьằng nghề giặt quần áo thuê cho người khác ᵭể kiếm tiền. Từ nhỏ tôi ᵭã luôn ý thức ᵭược ᵭiều ᵭó, nên tôi không ngừng nỗ lực cố gắng […]

Ở hiền gặρ lành – Câu chuyện cổ tích khó tin có thật đầy ý nghĩα nhân văn

Nhà củα bα chồng tôi là 28/17 Bùi Viện Q1, TP Hồ Chí Minh và nhà củα nhân vật chính tɾong bài viết này ở 28/15, hαi nhà chung vách nhαu nên chúng tôi biết ɾõ từng chi tiết một tɾong giα đình người láng giềng mà chúng tôi và cả xóm đều gọi là […]

Học sinh giỏi – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Sáng uống cafe gặp lại ông bạn hơn tuổi, có 2 đứa con đứa học lớp 6 đứa lớp 8, đang ngồi nhả khói thuốc gương mặt thẩn thờ buồn rười rượi. Mình mới bắt chuyện: Có vấn đề gì mà trầm tư vậy anh? Vợ bỏ hả? – Không! Vợ bỏ thì anh đã […]