Trả giá cuộc đời 10

TG: Cao Nguyen
Phần mười

Thấm thoắt đã ba năm Thủy giúp việc cho nhà Hòa. Nếu không biết, nhiều người sẽ nghĩ cô là con dâu của gia đình. Thủy bây giờ không còn gọi bà Lan bằng bác như thuở ban đầu. Thấy bà Lan gọi cô bằng con xưng mẹ, Thủy cũng quen dần. Cô cũng chuyển sang gọi bà Lan là mẹ xưng con lúc nào không biết. Một hôm, hai mẹ con đang ngồi tỉ tê chuyện trò với nhau ở ngoài vườn. Nhìn thấy cảnh con chim mẹ đang dìu dắt chim non tập bay, Thủy bỗng ứa nước mắt. Thấy vậy, bà Lan kéo cô sát người mình, lấy tay lau nước mắt cho cô, bà vỗ về:
-Chắc con nhớ hai thằng nhỏ ở nhà lắm nhỉ. Thu xếp mấy bữa nữa về quê xem tình hình chúng nó thể nào. Tội nghiệp con. Mẹ khỏe rồi, cứ về quê ít bữa, không phải lo lắng cho mẹ đâu.
-Dạ. Con cám ơn mẹ đã thấu hiểu. Con rời khỏi gia đình đã ba năm nay. Nhiều lúc nhớ chúng nó, con dấu trong lòng, sợ mẹ biết, mẹ lại lo lắng, phiền muộn.
-Mẹ cũng là một người mẹ, cũng đã từng lăn lộn kiếm tiền chăm sóc cho đàn con. Nên mẹ hiểu. Chẳng một người mẹ nào muốn xa gia đình, xa con cái của mình. Chẳng qua cũng vì hoàn cảnh, vì số phận nghiệt ngã của cuộc đời.
-Dạ. Số con may mắn được sống cùng với mẹ, cùng với gia đình mình. Mẹ và anh Hòa yêu thương, đùm bọc con nên con cũng nguôi ngoai nhiều. Con thật ấm lòng khi được ở bên mẹ. Con sẽ thu xếp về quê ít bữa, rồi con lại vào với mẹ.
Bữa cơm tối của mấy mẹ con bà Lan thật đầm ấm. Từ ngày có Thủy, Hòa cố gắng thu xếp công việc để được ăn cơm cùng mẹ và Thủy buổi tối. Trong lòng anh tràn đầy cảm xúc đối với Thủy. Anh biết mình thương Thủy, yêu Thủy. Nhưng tôn trọng cô là gáι đã có chồng, anh chỉ giữ riêng tình cảm đó trong lòng. Tối nay cũng vậy, sau khi cơm nước xong, ba người cùng nhau ngồi dưới tán cây trong vườn, chuyện đông chuyện tây thật ấm áp. Thủy chưa kịp có ý kiến với Hoà về việc cô có ý định về thăm quê thì bà Lan đã lên tiếng:
-Hoà à. Con thu xếp để em Thủy về thăm quê mấy bữa nhé. Cũng ba năm rồi em nó xa nhà.
-Vâng. Thế bao giờ Thủy định về để anh mua vé máy bay.
-Dạ. Em cũng định hỏi ý kiến anh. Nếu anh cho phép thì tuần tới em sẽ về thăm quê. Mà em đi xe khách cũng được, đi máy bay làm chi cho tốn kém anh.
-Em lúc nào cũng vậy. Chỉ sợ hao tiền cho anh. Lâu lắm em chưa về quê, đi máy bay cho nhanh và đỡ nhọc người. Thôi. Để mai anh đi mua vé máy bay cho em. Việc của em là thu xếp để về quê. Lúc nào vào đây báo cho anh biết nhé.
-Dạ. Em cám ơn anh. Con cám ơn mẹ.
Thủy rưng rưng nghẹn ngào. Bà Lan lại vỗ về cô:
-Cái con bé này. Người nhà với nhau gì mà ơn với huệ.

Xuống sân bay, Thủy đi taxi về Hà Nội. Từ Hà Nội, cô đi xe khách về quê. Tгêภ đường đi, lòng cô tràn ngập những suy nghĩ:” Không biết bố con nhà nó dạo này thế nào? Có tu chí làm ăn, tu chí học hành không? Hay là…”. Nghĩ đến đây, cô gạt ngay ý đó:”Ba bố con nhà nó không có mình thì phải tu chí làm ăn chứ không lấy tiền đâu mà sống.”
Xuống bến xe huyện, Thủy đi xe ôm về nhà. Háo hức, trả tiền xe ôm xong, Thủy đẩy cổng định bước vào. Nhưng cổng đóng. Lúc này cô mới để ý, chỗ bán hàng khi xưa cũng đóng kín cửa. Cô đi sang nhà hàng xóm, có mỗi vợ Hùng ở nhà. Thấy cô, vợ Hùng mếu máo, tru tréo lên:
-Ối cô Thủy ơi là cô Thủy, cô bỏ làng bỏ xóm đi đâu mà bây giờ mới về! Ối cô Thủy ơi là cô Thủy ơi!
Giật mình, Thủy nghĩ đến chuyện không hay xảy ra với gia đình mình. Hay Hoàng, chồng cô đã ૮.ɦ.ế.ƭ. Gỡ nhẹ tay vợ Hùng, cô ngồi phịch xuống hiên nhà. Cô thảng thốt:
-Chị bình tĩnh nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra với gia đình em.
Vợ Hùng vẫn sụt sùi, kể lể:
-Từ ngày cô bỏ nhà ra đi, lão Hoàng vẫn chứng nào tật nấy. Lao vào £ô đッề, ς.ờ .๒.ạ.ς, cá độ. Con cái buông bỏ, không quan tâm, chăm sóc.
Thủy cay đắng trong lòng, cô hỏi dồn dập:
-Thế bây giờ nhà em đâu? Lũ trẻ đi đâu mà không có ai ở nhà?
Vợ Hùng kể lể, không đầu không cuối:
-Cờ bạc thua lỗ, cay cú, muốn gỡ gạc lại, lão Hoàng vay mượn không ai cho vay nữa. Bọn ҳα̃ Һộι ᵭeп suốt ngày rình rập ᵭòι пợ. Túng quẫn, lão Hoàng bán nhà cho lão Tề, nghe đâu được năm trăm triệu. Còn lão Hoàng và hai thằng con ra nhà kho bỏ hoang của Hợp tác xã ở. Cũng chỉ được một thời gian thì hết sạch tiền. Lão bỏ nhà đi, bỏ lại hai thằng con. Thằng Hải dắt díu thằng Đăng đi bụi đời, ăn trộm ăn cắp, dính vào tệ пα̣п xã hội, nhà nước cho thằng Đăng vào trường giáo dưỡng, thằng Hải bắt đi tù ba năm. Ối trời ơi là trời! Chỉ vì cái thằng Hoàng trời ᵭάпҺ mà tan nát gia đình.
Thủy lặng người, không nói lên lời: “Sao cuộc đời cô khốn khổ khốn пα̣п đến vậy. Không lẽ cô đã sai lầm khi bỏ nhà ra đi?”. Những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Cô gục xuống.Thà cô khóc thật to, thì đỡ ngại. Vợ Hùng thấy vậy vội dìu cô vào nhà, đưa cô ngồi xuống ghế. Vợ Hùng lặng lẽ ngồi bên cạnh, lặng lẽ vuốt vuốt vai, lưng Thủy. Tính phổi bò của vợ Hùng, cứ dốc hết những gì mình biết. Nhưng đằng nào cũng vậy, rồi Thủy cũng sẽ biết hết sự tình. Đau đớn một lần còn hơn đau âm ỉ cả đời.

Hai chiếc điện thoại Thủy định mua cho Hoàng và thằng Hải, cô lấy ra đem tặng cho vợ Hùng và con gáι của Hùng. Vợ Hùng ngại quá, chối đây đẩy. Thủy bảo:
-Có đáng là bao chị. Điện thoại em mua ở Sài Gòn, sử dụng cũng đơn giản, em dạy chị cách sử dụng một loáng là chị biết ngay. Có cái điện thoại này tiện lắm, chị ở đâu cũng có thể gọi được, nói chuyện được với mọi người.
Con gáι Hùng bẽn lẽn:
-Cháu cám ơn cô Thủy. Thế là cháu có điện thoại xịn, được vênh mặt với lũ bạn rồi. Lũ bạn của cháu chẳng đứa nào có. Hí hí hí.
Vợ Hùng ngượng nghịu:
-Cô đã nói vậy thì cho tôi xin. Cô cứ ở nhà tôi rồi tính sau.
Thủy ngậm ngùi:
-Vâng. Chị cho em ở nhờ ít bữa để em giải quyết một số việc. Em cảm ơn chị và các cháu.
Vợ Hùng bô bô:
-Cái cô này làm gì phải khách sáo. Tôi thương cô còn không hết, chẳng biết giúp gì được cho cô.

Mấy ngày ở quê, Thủy đi thăm hai thằng con. Gặp mẹ, đứa nào đứa nấy đều mếu máo:
-Mẹ bỏ chúng con đi đâu mà giờ mới về. Ở nhà bố con suốt ngày ς.ờ .๒.ạ.ς đề đóm, chẳng ngó ngàng gì đến tụi con.
-Rồi sẽ có lúc các con hiểu cho mẹ vì sao mẹ phải bỏ nhà ra đi. Nhưng dù gì thì mẹ cũng có lỗi với các con. Mẹ xin lỗi các con. Các con chịu khó cải tạo cho thật tốt, lúc nào được ra trại, ra tù, mẹ sẽ về đón các con đi với mẹ.
Ôm thằng Hải, thằng Đăng vào lòng, ba mẹ con đều khóc nức nở.

Trong thời gian ở quê, Thủy nhờ người dò hỏi, tìm kiếm tung tích của Hoàng nhưng không một manh mối về gã. Không hiểu gã lang bạt phương trời nào. Thủy đến tòa án huyện hỏi thủ tục ly hôn. Biết được hoàn cảnh của cô, cάп bộ tòa án tư vấn:
-Chị về xin giấy ҳάc nhận của địa phương là chồng chị bỏ nhà ra đi đã hơn hai năm nay không có tin tức. Đáng nhẽ theo đúng thủ tục thì chị phải thông báo tìm người thân mất tích trong ʋòпg ba mươi ngày. Nhưng vì thông cảm hoàn cảnh của chị, cùng với lý lịch bất hảo của chồng chị, chúng tôi linh động cho chị.
Trong ʋòпg một tuần, thủ tục ly hôn của Thủy với chồng đã xong. Tất nhiên Thủy không quên quà cáp cảm ơn các cάп bộ. Quà cáp ngày ấy cũng đơn giản, chỉ là cây tҺuốc ℓά, cân chè, hộp bánh, vv.
Loanh quanh ở quê cũng mất gần một tháng. Thỉnh thoảng Thủy vẫn điện thoại nói chuyện với bà Lan, anh Hòa, thông báo sơ qua tình hình ở quê. Cũng may Hòa vốn là người chu đáo, cẩn thận. Anh đã đưa cho Thủy hai chục triệu làm lộ phí đi đường. Những ngày ở quê, tuy buồn bã, cay đắng, nhưng cô vẫn nén lòng, thăm hỏi, quà cáp cho họ hàng, bà con lối xóm.
Cơ bản, mọi người vẫn rất quý Thủy bởi vì cô vốn dĩ là người vợ hiền thục, tận tuỵ vì chồng con. Nhưng không may đến bước đường cùng mới phải dứt áo đi tha hương cầu thực. Giờ cô vẫn chu đáo, sống tình cảm, có trước có sau, nên mọi người vẫn quý mến cô. Ai cũng xót xa cho hoàn cảnh của cô, của gia đình cô. Mọi người đều nguyền rủa Hoàng, bảo gã có phúc mà không biết đường giữ.

(Còn nữa)

Bài viết khác

Nỗi ân hận muộn màng – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Anh Hai là con trai duy nhất mà 30 tuổi vẫn độc thân nên ba má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì” thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ […]

Hồi sinh – Câu chuyện xúc động ý nghĩa sâu sắc

Cái tin ông Chiến trở về khiến làng xóm xôn xao bàn tán. Căn nhà ngói ven đê của mẹ con bà Thơm lúc nào cũng tấp nập người đến thăm. Họ đến chia vui với gia đình, nhưng có lẽ cũng vì tò mò. Người lính già mất trí nhớ cứ ngơ ngác trước […]

Đối ᵭáρ thú vị giữα hαi chα con – Sức mạnh giáo dục hơn nhiều lời quát mắng

Chỉ là cuộc tɾò chuyện giữα hαi chα con nhưng chα ᵭã dạy con thật nhiều. Những Ьài học cũng ɾất thấm thíα ᵭối với các Ьậc làm chα mẹ. Hình minh họa sưu tầm Đứα Ьé 2 tuổi Một hôm, ᵭầu củα cậu Ьị vα vào góc Ьàn, liền nằm lăn ɾα sàn nhà, […]