Tình cờ yêu – Chương 35
Tác giả: An Yên
Ông Bá Trọng tắt máy rồi ngồi trầm ngâm. Ông không biết người Bá Tùng nói đến là ai. Thấy chồng ngồi bần thần tгêภ ghế, bà Linh tò mò:
– Có chuyện gì vậy anh?
Ông Trọng nhìn vợ:
– À, Bơ nói tối nay nó về ăn cơm em ạ!
Bà Linh ngạc nhiên:
– Con về ăn cơm thì vui chứ có gì mà anh ngồi thẫn thờ thế?
Ông Trọng nói:
– Vấn đề là nó bảo sẽ đưa vợ chưa cưới về giới thiệu!
Bà Linh ngơ ngác:
– Hả? Con bé đó là ai vậy? Anh có biết không?
Ông Trọng lắc đầu:
– Anh có biết đâu, nó chỉ nói thế thôi!
Vợ ông ngồi xuống ghế rồi nói:
– Vậy thì chắc không phải con bé Uyên rồi, hai đứa đâu có tiến triển gì?
Ông Trọng vỗ vỗ lưng vợ:
– Thôi em ạ. Có lẽ con bé không có duyên với nhà mình.
Bà Linh nhăn nhó:
– Nhưng em thích thằng Bơ lấy con bé Uyên. Nó vừa xinh xắn, giỏi giang lại ngoan ngoãn. Nó cũng mạnh mẽ và thích ʇ⚡︎ự lập như em hồi trẻ vậy. Nếu có hai thằng con trai, không đứa này lấy thì mình thúc giục cho đứa khác lấy. Đằng này….
Ông Trọng trấn an vợ:
– Nhưng ở đây, ta nên tôn trọng quyết định của con, miễn là nó yêu chân thành và hạnh phúc thì ai cũng được. Chắc nó non và xanh hơn anh nên không có phước lấy được cô gáι tốt như em. Nhưng anh tin Bơ cũng có mắt nhìn người, em yên tâm đi! Chúng ta chờ vậy!
Bà Linh gật đầu:
– Dạ em hiểu rồi ạ!
Trong lúc đó, Bá Tùng sau khi tắt máy, không nhìn đến thái độ ngỡ ngàng của Uyên, anh bấm điện thoại cho Cẩm Trang:
– Ồ, sáng sớm có trai đẹp gọi rồi, ngày hôm nay chắc vui!
Nghe giọng lanh lảnh của cô em gáι, Tùng cười:
– Bé Bắp, hôm nay bận không?
Cẩm Trang cười tươi:
– Anh mời em đi ăn à? Em rảnh!
Bá Tùng nói:
– Không, về nhà ăn. Hôm nay, anh sẽ giới thiệu chị dâu cho cô. Lêu lêu, đồ ế chồng!
Cẩm Trang há hốc miệng:
– Thế ư? Được, được, có phải là…
Nhưng cô chưa kịp nói hết câu, Bá Tùng đã chặn lại:
– Nói ít thôi, tối về anh nấu cho mà ăn!
Anh chàng đó nói xong thì tắt rụp máy khiến cô cα̉пh sάϮ ôm một bụng thắc mắc mà không có cách nào phá tan được. Cô chỉ biết chờ đến tối thôi, không biết đó có phải là Tú Uyên không nhỉ?
Xong xuôi, Bá Tùng mới quay sang Uyên:
– Đằng nào em cũng đã xin nghỉ hai ngày rồi, chiều nay mình đưa con đi mua giày dép và đi chơi, rồi hai mẹ con về nhà bố mẹ anh luôn.
Lúc này, sau giây phút ngỡ ngàng, Uyên mới lắp bắp:
– Bá Tùng… em…. em chưa chuẩn bị gì cả …
Tùng nhíu mày:
– Cần gì phải chuẩn bị?
Cái người này nói hay chưa, có cô gáι nào về ra mắt bố mẹ người yêu mà lại không chuẩn bị chứ? Tú Uyên bối rối:
– Anh làm gì mà gấp dữ vậy?
Tùng cười:
– Cưới vợ phải cưới liền tay / Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha.
Uyên nói:
– Nhưng em chưa chuẩn bị gì cả, nên mua quà gì nhỉ? Rồi quần áo, tóc tai ra sao?
Bá Tùng quay sang cô:
– Đây không phải lần đầu tiên em đến nhà bố mẹ, lại càng không phải lần đầu tiên em gặp bố mẹ anh, vậy nên em vốn như thế nào thì cứ giữ nguyên như vậy, không phải thay đổi gì hết!
Uyên gãi đầu gãi tai:
– Nhưng trước đây là đến chơi, là người quen thôi, lần này lại với tư cách là …
Bá Tùng nhìn cô:
– Cũng thế cả thôi, em cứ giản dị như vậy thôi!
Cu Bốp nói nhỏ:
– Bố ơi! Thế con có được đi không ạ?
Bá Tùng cười tươi:
– Dĩ nhiên rồi con trai!
Tú Uyên lo lắng:
– Ơ, nếu thế… bố mẹ anh có…
Tùng lắc đầu:
– Không, bố mẹ sẽ càng vui. Hai người còn trông anh yêu được em, giờ chắc chắn sẽ rất vui đấy!
Uyên lại hỏi:
– Thế còn… em gáι anh có thích em không?
Tùng nhìn con đường trước mặt:
– Bé Bắp cũng giống tính em. Nó làm cα̉пh sάϮ, chắc chắn sẽ thích.
Uyên trầm trồ:
– Ồ, nữ cα̉пh sάϮ sao? Chị ấy chắc chắn là rất giỏi!
Tùng liếc cô:
– Chị nào? Em chồng đấy!
Uyên lườm anh:
– Tự tin quá nhỉ?
Bá Tùng gật đầu:
– Dĩ nhiên rồi!
Tú Uyên trầm ngâm nói:
– Hay là để em lên ๓.ạ.ภ .ﻮ tìm hiểu xem ra mắt nhà người yêu thì cần những gì?
Tùng đưa tay cốc nhẹ lên đầu cô:
– Hâm à? Em ngày nào chả làm quà tặng cho người ta, mà quà của mình lại nghĩ không ra hả? Vả lại anh cam đoan là em chỉ cần đi người không đến, bố mẹ anh cũng mừng hết sẩy rồi!
Uyên khẽ reo lên:
– A! Em sẽ cắm một giỏ hoa thật đẹp, có hoa hướng dương mà Cẩm Trang thích, có hoa hồng mà cô Linh thích và một số loài hoa khác nữa, được không?
Tùng chưa kịp khen, cô lại xịu mặt xuống:
– Nhưng… nhà anh giàu thế, mỗi giỏ hoa liệu…
Tùng bật cười thành tiếng:
– Đúng là em yêu anh quá rồi nên hâm dở hay sao ý, em gặp bố mẹ rồi, em thấy hai người họ có câu nệ quà cáp không?
Uyên đến nghĩ cũng không cần, liền lắc đầu ngay:
– Không!
Tùng liếc cô:
– Đấy! Thế thì lo làm gì?
Uyên gật đầu, hít một hơi rồi nói:
– Em biết rồi ạ!
Dù Bá Tùng xoa dịu cô đừng căng thẳng, nhưng thật lòng Uyên rất lo, đầu óc rối bời cả. Rồi cuối cùng, cô cũng quyết định sẽ tặng cho gia đình Bá Tùng một giỏ hoa thật đẹp.
Sáng hôm đó, sau khi về phòng, Uyên ghé vào tiệm hoa rồi tỉ mỉ cắm giỏ hoa rất đẹp và sang trọng. Chị Quỳnh cứ tủm tỉm nhìn Uyên cười, nhưng trong lòng chị cũng rất vui vì Uyên tìm được người đàn ông tốt.
Chiều hôm đó, cô và Bá Tùng đưa bé Bốp đi mua sắm và đi chơi nữa. Thằng bé cười trong veo khiến Uyên cũng ấm lòng.
Sáu giờ chiều…
Ông Trọng bà Linh ăn mặc chỉnh tề, ngóng chờ xem con trai đưa con dâu về. Bà Linh đi đi lại lại sốt cả ruột. Khi chiếc xe của Bá Tùng từ từ tiến vào sân biệt thự, hai ông bà đã đứng cả dậy. Trong xe, Tú Uyên mặc bộ váy xòe vừa trẻ trung vừa kín đáo, tay cầm giỏ hoa. Bá Tùng bước xuống xe, ra mở cửa cho cô. Anh bế cu Bốp còn Uyên cầm hoa. Vào đến phòng khách, khi tiếng ” chào cô chú ” của Uyên vang lên, bố mẹ Tùng cùng một biểu cảm tгêภ khuôn mặt – kinh ngạc đến tột độ và cũng chỉ cất lên đúng một từ:
– Ơ…
Biểu hiện đó khiến Tú Uyên bối rối bởi cô đã quen với hình ảnh cô chú rất vui vẻ khi gặp mình. Sau một thoáng ngạc nhiên, cô nghĩ trước đây họ gặp cô trong tư cách một người bình thường, có liên quan đến gia đình họ sau khi va chạm với xe của Bá Tùng, họ quan tâm bởi cô chỉ là пα̣п nhân của vụ tai пα̣п, rồi sau đó họ vui khi gặp cô là người cắm hoa phục vụ cho những bữa tiệc của gia đình hay công ty, tập đoàn của họ. Có lẽ, cô chú ấy không ngờ hôm nay Uyên lại xuất hiện với tư cách là người yêu Bá Tùng.
Mọi sự háo hức trong Uyên tan ra như bong bóng xà phòng. Ừ, gia đình họ danh giá như vậy, sao có thể chấp nhận cô cơ chứ? Nước mắt đã chực vây quanh bờ mi, thì cô giật mình bởi tiếng cô Linh:
– Uyên, là con hả?
Bá Tùng cũng ngạc nhiên:
– Bố mẹ làm sao thế ạ? Đây có phải lần đầu tiên mọi người gặp nhau đâu mà ai cũng ngơ ngác thế?
Tú Uyên giật giật áo anh:
– Không sao, em hiểu mà ….
Tùng nhìn sang cô, anh nhún vai:
– Uyên à, em không hiểu đâu. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Bố mẹ không có ác cảm gì với em cả.
Uyên cúi đầu:
– Nhưng… lúc trước khác, bây giờ khác …
Ông Trọng sau giây phút ngỡ ngàng mới bật cười:
– Khác gì đâu con dâu, con vẫn như thế và chúng ta cũng vậy, đang sẵn sàng chào đón con đây.
Lúc này, sự ngạc nhiên lại dồn vào Uyên. Cô ngơ ngác, nhất thời đầu óc lộn xộn, không biết nói năng kiểu gì. Mọi ngôn từ không thể sắp xếp được:
– Là ….là sao ạ?
Bà Linh cười tươi:
– Thì thằng cu Bơ nó làm bố mẹ sốc đó con, có ai ngờ nó cưa đổ con đâu!
Ông Trọng tủm tỉm:
– Ừ, bố mẹ không nghĩ nó giỏi thế. Sáng giờ bố mẹ chuẩn bị ϮιпҺ thần rằng người nó đưa về không phải con, nếu thế cũng buồn vì chỉ mong nó lấy con thôi. Nhưng giờ thế này thì yên tâm rồi. Ngồi đi, đứng mãi mỏi chân đấy!
Uyên hết nhìn vợ chồng ông Trọng lại nhìn sang Bá Tùng. Tiếng của cu Bốp vang lên, cắt đứt trạng thái đó của cô:
– Cháu chào ông bà ạ!
Bà Linh lúc này mới để ý đến đứa bé đi cùng Uyên. Theo như bà nhớ thì Uyên là con một, làm gì có em trai nữa? Bà nhíu mày:
– Chào bé con, cháu là…
Bá Tùng lên tiếng giải thích:
– Dạ, cu Bốp là con nuôi của chúng con ạ!
Rồi anh kể cho bố mẹ nghe về hoàn cảnh cu Bốp. Ông Trọng bà Linh nghe xong thì rất ҳúc ᵭộпg. Ông Trọng ngồi xuống cạnh cu cậu:
– Cháu trai giỏi lắm nha. Rồi, bộ đồ đẹp này ai mua cho con vậy?
Cu Bốp cười:
– Dạ mẹ Uyên mua quần áo, bố Tùng mua giày và mũ ạ!
Ông Trọng xoa đầu thằng bé:
– Ngoan quá! Vậy hôm nào ông bà đưa con đi mua sách vở nhé!
Bé Bốp ” dạ ” rõ to khiến mọi ngại ngùng trong Uyên cũng tan biến. Ông Trọng nhìn Bá Tùng:
– Anh được đấy, thế mới xứng đáng là con trai của ta chứ!
Bà Linh kéo Tú Uyên ngồi xuống, cô trao bà bó hoa:
– Dạ… con tặng cô chú ạ!
Vừa lúc đó, mọi người nghe một âm thanh vang lên:
– Đâu? Chị dâu của con đâu rồi?
Trương Cẩm Trang vẫn còn mặc cảnh phục, tháo vội đôi giày rồi lao vào:
– Con chào bố mẹ, em chào anh trai, chị dâu!
Uyên nhìn Cẩm Trang. Cái người này dù có mặc kiểu gì cô vẫn không thể quên được. Cô đứng bật dậy:
– Cô…
Cẩm Trang cầm lấy tay Uyên tíu tít:
– Chị dâu, chị nhận ra em không?
Sao lại không chứ? Cái con đ.i.ê.n đã trêu tức cô sáng hôm ấy. Cô nhìn sang Bá Tùng:
– Anh… sao anh bảo em gáι anh là cα̉пh sάϮ cơ mà? Cô này là chủ c.h.ứ.a, là m.á m.ì đấy!
Tùng ngạc nhiên:
– Uyên, em có nhầm bé Bắp với ai không?
Uyên lắc đầu:
– Mắt em có m.ù đâu mà nhầm được? Dù cô ta có mặc cảnh phục hay gì đi chăng nữa để che mắt mọi người nhưng không qua được mắt em đâu!
Nghe giọng khẳng khái của Uyên, mỗi Bá Tùng ngạc nhiên, còn ba người kia đều bật cười. Trang nói:
– Chị dâu, em xin lỗi, là em thử chị thôi!
Rồi cô cα̉пh sάϮ nhí nhảnh quay sang Tùng:
– Tại cái lão Bơ này nè chị, chả chịu kiếm vợ. Lúc đầu, bố mẹ ưng chị lắm, em thì không biết mặt chị nên mới tính đến tiệm của bé Quỳnh để thử xem sao, không ngờ bị chị mắng xối xả. Đây, thẻ ngành của em đây!
Cẩm Trang móc trong túi ra tấm thẻ ngành đưa cho Uyên. Cô hết nhìn cô cα̉пh sάϮ xinh đẹp trong ảnh lại nhìn Trương Cẩm Trang trước mặt mình. Vậy ra, cô đã hiểu nhầm Cẩm Trang. Uyên gãi đầu gãi tai:
– Thì ra vậy… em….em xin lỗi chị!
Cẩm Trang trố mắt:
– Chị gì chứ? Em là em chồng mà, chị xưng hô sai rồi!
Bá Tùng tủm tỉm:
– Cảnh sát gì mà láo nháo thế không biết? Uyên mới tập, chưa quen!
Uyên đỏ mặt:
– Ừ thì em. À, cα̉пh sάϮ chắc là giỏi võ lắm nhỉ? Hôm nào Trang dạy võ cho mình với nhé!
Cẩm Trang nguýt cô:
– Thôi, xưng mình thì chả dạy!
Uyên cười:
– À quên, em dạy cho chị nhé!
Cu Bốp reo lên:
– Cô dạy cho Bốp với ạ!
Trang lúc này mới để ý đến cu Bốp:
– Ôi thằng bé đáng yêu quá!
Rồi cô nhìn Uyên:
– OK chị dâu, em sẽ dạy võ cho chị!
Bá Tùng xua tay:
– Ấy ấy, cái này phải xem xét lại. Em học võ làm gì? Định ᵭάпҺ chồng hả?
Cẩm Trang quay sang anh trai:
– Học võ để ʇ⚡︎ự vệ. Còn nếu anh mà láo nháo thì có em đây ᵭấu võ với anh, không cần chị dâu ra tay!
Mọi thứ đến với Uyên quá là bất ngờ, hạnh phúc quá đỗi khiến cô vừa vui vừa ҳúc ᵭộпg. Cảm xúc lâng lâng đó không gọi thành tên, chỉ biết là nó khiến cô cười rất nhiều….