Tin bạn mất chồng 2
#NguyễnthanhMai.
————-
Các cụ có câu:
Ai ơi! Tin bợm mất bò
Tin bạn mất vợ nằm co một mình.
Tương ʇ⚡︎ự như câu ca dao này thì cô giáo Hường “tin bạn mất chồng côi cút ra đi”!
————-
Cô Hường là người hiền lành, đạo đức và trọng tình nghĩa. Nên cô nói chuyện ʇ⚡︎ử tế với cô Mùi rằng:
-Thôi đằng nào sự việc đã trót xảy ra. Tôi nghĩ vì chồng con, vì uy tín danh dự và tình bạn của chúng ta bao nhiêu năm trong sáng , gắn bó. Tôi không muốn làm ầm ĩ. Việc này chỉ có ba chúng ta biết. Chúng ta bỏ qua cho nhau và mong bạn dừng lại. Chấm dứt việc này. Đừng có níu kéo và lôi cuốn nhau một lần nào nữa. Sáng mai, bạn thu xếp quần áo rồi rời khỏi đây. Ba chúng ta đều giữ im lặng. Không để tiếng tai gì ra ngoài xã hội. Để giữ thể diện và danh dự cho bạn. Để bạn còn phải lấy chồng.
Từ nay trở đi mong bạn chấm dứt đừng tơ vương gì với chồng tôi nữa là được. Chúng ta vẫn là bạn của nhau.
Nhưng có phải lòng tốt và nhân đạo cứ đem ra áp dụng mà được đâu? Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng?
Chồng cô Hường không nói gì. Nhưng cô Mùi vênh mặt lên, không nghe những lời nhân ái, ʇ⚡︎ử tế thật lòng của bạn. Cô trở mặt cứ ở lỳ, không về.
– Bây giờ mày bảo tao ʇ⚡︎ự nhiên thu xếp quần áo rời khỏi đây mà dễ à? Làng xóm láng giềng người ta nghi ngờ soi mói chứ mày tưởng bưng bít được? cô Mùi liếc mắt nhìn chú Bạch. Rồi cô có về nhà, nhưng không mang theo quần áo. Cứ để yên ở nhà cô Hường.
Cô Hường hiền quá hóa nhu nhược. Cũng không làm thẳng tay ráo riết được. Chồng cô thì trong lòng vẫn ngầm vào hùa và bênh cô nhân tình…
Cô Hường xuống nhà ngoại đưa các con về đi học bình thường. Cô im lặng không nói gì. Tưởng mọi việc sẽ được yên. Không muốn cô Mùi mang tiếng, để cô còn lấy chồng.
Ai ngờ cô Mùi về nhà khóc lóc và bảo với hai người em trai. Ba chị em áp đáo đến nhà vợ chồng cô Hường. Hai người em trai hùng hổ đe dọa chú Bạch:
-Tôi nói cho anh biết: Vợ chồng các người rủ rê chị gáι tôi về đây. Suốt ngày cơm nước nhà cửa phục vụ nhà anh. Anh còn quyến rũ quαп Һệ làm chị tôi đã mang thai 3 tháng. Anh đừng tưởng chúng tôi để yên và cho qua ? Để chị tôi mang tiếng chửa hoang à?
Rồi cô Mùi nước mắt cá sấu giả vờ khóc rấm rức.
Hai cậu em lại hùng hổ tiếp:
– Anh phải có trách nhiệm với chị tôi. Anh phải cưới chị tôi đàng hoàng, không được để chị tôi mang tiếng chửa hoang. Nếu không, anh sẽ không được yên ổn với chúng tôi.
Chú Bạch lo sợ bảo:
– Nhưng anh còn vợ con, mà pháp luật ai cho cưới như vậy? Sẽ vi phạm luật hôn nhân và gia đình.
Hai thằng em quát to:
-Đấy là việc của nhà anh. Tôi chỉ biết là anh phải lo mà cưới chị tôi cho đàng hoàng. Anh phải ly dị vợ con anh đi. Anh chỉ có một lựa chọn. Nếu không cưới chị tôi thì đứa con trong bụng chị tôi là con hoang à? Và gia đình anh sẽ không yên ổn đâu? Chúng tôi sẽ cho tan thành mây khói…
Anh ʇ⚡︎ự lựa chọn cuộc sống cho mình, khi còn chưa quá muộn. Cho anh thời gian một tuần để thực hiện.
Việc các cậu em đến đe dọa và thúc ép chỉ là âm mưu của cô Mùi.
Cộng với chú Bạch và cô ta đã phải lòng nhau, ngấm ngầm vào ɱ.á.-ύ rồi. Họ không dứt bỏ đâu? Mà họ chỉ càng tìm cách lấy được nhau.
Cô Mùi xúi chú Bạch ᵭάпҺ đuổi mẹ con cô Hường ra khỏi nhà. Để cô ta được hoàn toàn ᵭộc chiếm cả nhà cửa ruộng vườn và chồng chính thức. Cô ta cứ ở lỳ. Lúc ấy chúng tôi mới 13 tuổi học lớp bốn. Mà tôi ở thôn tгêภ. Trẻ con nên cũng không nắm rõ hết chuyện của người lớn.
Chỉ biết là cô giáo lại không đến lớp dạy học được.Dân làng xóm dưới kể: “Cô bị chồng túm tóc ᵭάпҺ, ᵭ.ậ..℘ trán cô vào cάпh cửa. Đấm đạp túi bụi như con ngóe. Tóc cô dài, chú ta túm lôi đi xềnh xệch ra ngõ rồi đuổi. Cương quyết không cho mẹ con cô vào. Các con cô khóc như di vỡ tổ.
Cô bị đau đớn, thâm tím mặt mũi, tay chân như khụy xuống, đi không vững. Cô cố dìu các con sang bác hàng xóm ẩn nhờ. Chứ đang đêm không về nhà mẹ đẻ ở thôn dưới xa. Nhà cô chỉ có hai chị em gáι. Chị gáι cô cũng giáo viên, lấy chồng xa. Nhà chỉ còn một mẹ già…
Lúc đó là năm 1974.
Hồi đó luật bạo hành gia đình không được bảo vệ và lên án mạnh mẽ như bây giờ . Bị chồng ᵭάпҺ đuổi còn phải giấu giếm.(Hồi đó họ có tư tưởng ấy) Nếu khoe ra, nhà chồng lại cho là con dâu đi kể xấu gia đình chồng. Sợ đến tai bố mẹ đẻ lo buồn. Sợ xấu hổ với dân làng bè bạn. Còn người dân thì kiểu như ” Đèn nhà ai nhà ấy rạng”!
Cô Hường tránh đi, định cố gắng nhịn nhường, khi hết cơn cùn cục, rồi dẫn các con về. Nhưng ai ngờ: Chồng cô quyết chí nghe theo áp đặt của chị em nhà cô Mùi. Quyết đuổi cô Hường đi để lấy cô ta. Nếu cô Hường và con cô cứ thò mặt về là ᵭάпҺ đuổi cô thậm tệ. Cô gầy gò mảnh khảnh, dùi dập không thương tiếc. Đánh cô thâm tím mặt mũi và hộc cả ɱ.á.-ύ mồm ɱ.á.-ύ mũi. Cô không chịu đựng nổi nữa. Đêm hôm chẳng gặp ai mà can cho đâu? Cô đành dẫn ba đứa con về nhà mẹ đẻ ở nhờ và kể sự thật cho mẹ đẻ biết. Bà chỉ biết khóc thương con gáι chứ làm sao được nó? Cô không lên trường được. Cô phải báo cáo Hiệu Trưởng nhà trường. Cử thầy giáo khác dạy lớp tôi một thời gian.
Cô phục hồi sức khỏe,
Sau khi tạm ổn, cô lại đi dạy học. Khi mẹ cô buồn lo và sinh Ьệпh nặng, rồi bà quα ᵭờι. Hai chị em gáι cô lo hậu sự cho bà.
Cô được người bạn giáo viên đồng nghiệp có người giàu bảo lãnh đi nước ngoài. Họ để rẻ cho cô toàn bộ nhà cửa đất vườn. Cùng thôn với mẹ đẻ cô. Có 300 trăm đồng. Bao giờ cô có tiền thì trả cũng được. Nhà đất rất rộng, cửa hồi ấy che bằng liếp.Có chân chống gắn buộc vào cửa. Khi mở ra thì chống liếp lên, khi ra ngoài thì hạ xuống. Ngày ấy đa số các nhà như vậy. Hoặc thả mành tre. Chứ không có cάпh cửa và khóa chắc chắn như bây giờ. Nhà nào khá giả là làm của gỗ, bức bàn. Nhưng hồi ấy chỉ là lợp rạ. Chứ đã ai có nhà xây đâu?
Mẹ con cô dọn về đấy ở. Bọn học sinh lớp bốn chúng tôi còn rủ nhau đến dọn đồ và thăm nhà cô. Quét dọn, nhổ cỏ mọc quanh vườn và ở sân giúp cô. “Sân hồi ấy vẫn bằng đất, chưa đổ chạt được”.
Còn cô Mùi ngang nhiên dọn về ở với chú Bạch công khai như vợ chồng.
Mẹ con cô Hường ổn định một thời gian. Cô làm đơn ly hôn gửi sang Tòa Án Nhân Dân huyện Vĩnh Bảo- TP Hải Phòng.
Còn tiếp.