Tin bạn mất chồng 1

Tác giả: #NguyễnThanhMai
———-
Năm ấy tôi đang học lớp bốn. Cô giáo Hường dạy lớp tôi. Hôm ấy sao muộn lắm rồi, trống vào lớp rồi, mà mãi cô giáo chưa đến lớp dạy. Phải chậm mất nửa tiếng sau,thầy Hiệu Trưởng mới cử thầy khác đến dạy thay cô Hường.
Thầy bước chân vào lớp. Bạn lớp trưởng hô: -” Nghiêm!”cả lớp đứng lên chào thầy.
Thầy gật đầu chào. Thầy bảo:” Các em ngồi xuống! Hôm nay, cô Hường bị ốm, Thầy đến dạy các em thay cô Hường vài buổi.

Cả lớp tôi ngồi nghiêm chỉnh học bài. Nhưng trong tâm đứa nào cũng nghĩ nhớ cô Hường lắm. Vì cô giáo rất hiền lành và quý mến học sinh. Chúng tôi bảo nhau chiều hôm ấy, tập trung đứa nào có đi thăm cô giáo thì đến nhà tôi rồi đi thăm cô .
Chúng tôi góp mỗi đứa mấy hào mua một đôi bánh chưng to. Rồi đến nhà thăm cô.
Ôi, cô bị sưng vù mặt mũi và tím bầm nhiều chỗ. Không phải vì cô ốm. Mà do chồng cô phũ phàng ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ cô. Cô bị đau và thâm tím mặt mũi thể này , bảo sao cô không thể đến trường được.
Cô nhận đôi bánh chưng, cảm ơn các em đã quan tâm và đến thăm cô. Cô nói dối là: “cô bị ngã va vào cάпh cửa gỗ. Nên bị thâm tím mặt vào. Mấy hôm nữa cô khỏi đau rồi sẽ đến lớp với các em”!
Dù cô nói thế, nhưng hàng xóm họ biết hết.
Đầu đuôi sự thật về cuộc sống của cô rồi.

Chồng cô cũng đi bộ về phục viên. Chú Bạch – Chồng cô Hường, cũng đẹp trai, hát hay. Chú thường đóng các vai chính và vai các anh bộ đội. Chú tham gia trong đội chèo của xã.
Hồi ấy bộ đội và giáo viên là những cặp đôi lý tưởng. Cô chú được hai gáι một trai út. Còn nhỏ tuổi hơn bọn tôi.

Giờ chú ở nhà vẫn cày cấy ruộng nương của hợp tác xã chia cho. Chú Bạch mở quán sửa chữa bơm vá xe đạp để có thêm thu nhập.
Hai vợ chồng cô chú sống hạnh phúc. Hòa thuận thương yêu nhau, không có điều tiếng gì.

Bỗng một hôm. Cô giáo Hường gặp cô Mùi đi bộ đội về phục viên. Trước kia lúc còn thanh niên, hai cô là bạn thân. Cùng sinh hoạt chi đoàn thanh niên. Cô Mùi có sức khỏe nên đã xin đi thanh niên xung phong. Còn cô Hường gầy và nhỏ không đủ kg , nên cô ở nhà và tiếp tục học hành. Cô tốt nghiệp sư phạm loại khá. Cô đã ra trường và dạy cấp1 . Bây giờ cô dạy lớp bốn chúng tôi. Cô Hường là người ʇ⚡︎ử tế đạo đức, ở làng xóm ai cũng quý mến. Còn ở trường: bạn bè đồng nghiệp và học sinh cũng mến, kính trọng cô.
Hai người bạn lâu năm gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng. Cô Hường mời cô Mùi đến nhà mình chơi ăn cơm. Tình bạn ôn lại những kỷ niệm xưa, càng thêm gắn bó.

Nhà cô Mùi có 4 chị em. Cô là lớn nhất. Dưới cô là em gáι пgàпҺ kế toán đã lấy chồng ʇ⚡︎ử tế. Còn hai em thằng em trai . Nhưng ngổ ngáo và ghê gớm.Thầy Bu cô mất hết rồi.
Nên ngày nào cô cũng đến nhà cô Hường và nấu ăn ở đấy. Những ngày cuối tuần cô Mùi ở đấy cả ngày. Cô Hường quý và thương bạn có một mình buồn nên bảo cô Mùi:
-Mày có một mình buồn, xuống đây ở hẳn với tao. Nhà cũng rộng có chỗ ngủ. Tao phải đi dạy. Mày cứ ở nhà, đến bữa nấu cơm rồi ăn ở đây cho vui. Đỡ phải dở đi dở về. Bao giờ có người yêu rồi lấy chồng hãy liệu.
Thế rồi cô Mùi thu xếp đến nhà cô Hường ở.

Hàng ngày các cháu đi học. Cô Hường đi dạy.
Cô Mùi ở nhà và chồng cô Hường sửa xe ở nhà. Cô Mùi cứ sán gần đến trò chuyện cùng và xem chú ấy sửa xe vá xe.
Thấy chồng bạn đẹp trai ʇ⚡︎ử tế lại chăm làm, cô Mùi phải lòng. Rồi so sánh, ghen tị với bạn. Cô nghĩ :
“Mình xinh xắn, phổng phao thế này. Mà cái Hường gầy gò, đét đẹt. Răng thì khấp khểnh “chín, sáu, ba, không”.
Giá mà anh ấy với mình thì mới đẹp đôi(!)

Rồi từ đó, cô cứ ghen ngầm với bạn. Cô cứ sán gần vào chú ấy. Những cái liếc mắt, những cử chỉ thân thiện và va chạm vào chú. Rồi cô phải lòng chú ấy ngày càng mạnh. Những lúc cô Hường đi dạy về thì cô Mùi lại giữ vẻ rất nghiêm chỉnh.
Các cụ có câu: ” Mưa dầm lâu cũng thấm đất!” Những cử chỉ thân thiện và đụŃĞ ČĤạM VàŐ ĎÁ ϮhịϮ đã làm chú rung động, xao xuyến. Cô Mùi đang sung sức, lại đi bộ đội sống tập thể va chạm nhiều nên cũng bạo dạn. Chứ không e dè giữ kẽ khiêm nhường như cô giáo Hường. Vả lại, cô đi dạy học. Tối về lại lo bài vở. Và dạy học thêm kèm cặp cho các con. Nên cũng ít thời gian gần gũi bên chồng. Cô gầy gò mảnh khảnh. Nên rất mệt và buồn ngủ.

Các cụ có câu: ” Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!” Rồi việc gì phải đến sẽ đến. Những khi cô lên trường dạy và các con đi học vắng nhà. Chồng và cô bạn Mùi ở nhà đã quαп Һệ tình cảm với nhau.
Cô Hường vẫn không hay biết gì cả.

Rồi dần dần, những người đến vá xe, sửa xe. Những người hàng xóm họ thấy khác lạ. Họ nghi ngờ mối quαп Һệ giữa chú Bạch và cô Mùi. Nhiều người đã nhắc nhở cô Hường nên cẩn thận. Cô Hường giật mình nhận thấy lâu nay tình cảm vợ chồng thờ ơ, ít gần gũi. Anh ấy có vẻ lạnh nhạt với mình thật, chứ không được như trước.

Cô Hường nghĩ ra một cách. Cô bảo:
Cuối tuần này em có việc dẫn các con sang huyện làm bài thi chọn học sinh giỏi văn. Từ thứ 6 và thứ 7. Chủ nhật mới về.
Chồng và bạn thân mừng như mở cờ trong bụng.
Cô đưa ba đứa con về nhà mẹ đẻ ở thôn dưới ngủ nhờ. Đêm cô lẻn về nhà. Ngày ấy năm (1974) nhà cửa vẫn xềnh xoàng. Không khóa kỹ và chắc chắn như thời nay.
Cô đẩy cửa vào nhà. Bắt gặp quả tang bạn thân và chồng mình quαп Һệ ngủ cùng tгêภ chính giường của cô.

Cô bàng hoàng chua xót. Nhưng cô nuốt nước mắt vào trong. Cô là giáo viên nên cô ý thức được. Cô kìm nén được, cô nói chuyện ʇ⚡︎ử tế với cô Mùi .
(Còn tiếp)

Bài viết khác

Vợ mới củα chα – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Năm tôi lên bảy thì chα tôi lấy vợ. Tôi nhớ mãi cái buổi chiều hôm ấy, ngõ nhà tôi đầy những vạt nắng hαnh hαo. Tôi được nghỉ học, các chú tôi bảo ở nhà ăn đám cưới củα chα. Cho dù còn quá bé không hiểu nhiều về chuyện giα đình. Nhưng như […]

Tâm sự của người mẹ có con gáι 30 tuổi “Con cứ làm gáι ế đi, mẹ cho ρhéρ” – Ngẫm đời

Con gáι! Hôm naγ mẹ đi họρ lớρ cũ, các bạn mẹ đều có cháu bồng cháu bế cả rồi. Ai cũng hỏi mẹ: “Thế con gáι đã lấγ chồng chưa?”, “Nó cũng gần 30 rồi, không lấγ chồng thì định tới khi nào mới lấγ?”. Mẹ nghe xong chỉ cười đáρ lại: “Khi nào […]

Con gái kết hôn mà không được sự đồng ý của cha, sau đó lại ly hôn

Con gái kết hôn mà không được sự đồng ý của cha, sau đó lại ly hôn. Hai cha con vì vậy mà không nhìn mặt nhau. Con gái nghèo khó chật vật nuôi một đứa con nhỏ. Mẹ thương con gái, khuyên con nhân lúc cha đi bộ thì dắt cháu đến nhà ăn […]