Sóng gió cuộc đời 5

Tác giả:#NguyễnThanhMai.
————
Ở nhà chồng với ông bà được mấy hôm, Lam và chồng lại đưa nhau ra Cẩm Phả -Quảng Ninh.
Hai đứa thuê tạm một gian nhà trọ chật hẹp bình thường để ở.

Hàng ngày, Sơn và Lam cùng đi nhặt than kíp lê bán.
Mỗi gánh qua cổng bảo vệ phải mua vé 5 hoặc 10 nghìn đồng.
Gánh than mà bán được 20-30 đồng, trừ nộp tiền vẻ đi, còn lãi thì được hưởng.
Vì vậy mọi người đều tham gánh rất nặng. Sức vợ chồng Lam chỉ bình thường nhưng toàn gánh cố.

Mấy tháng sau, Lam có thai.
Lam vẫn cố gắng gánh 70-80kg.
Có gánh gần tạ. Đau sụn lưng, , rát cháy cả hai vai. Nó đỏ và phồng rộp trầy hết cả da vai rớm ɱ.á.-ύ.

Gã Sơn quen thói ngồi ς.ờ .๒.ạ.ς, sóc đĩa, giờ phải cùng vợ đi gánh nặng hàng tạ gần gẫy xương, mới được lãi 20 hoặc 30 đồng. Sơn vùng vằng chán nản, bỏ không làm việc nữa.
Lam đã hiểu số mình không may lấy phải chồng lười lại còn ς.ờ .๒.ạ.ς thế này. Giờ đã bụng to rồi, bỏ thì mang tiếng xấu hổ với bạn bè. Nên Lam đành phải cố gắng nín nhịn. Lam vẫn phải gánh than để góp tiền bù vào lúc đẻ ngồi đấy có đồng lo cho mình và đứa con.

Nhưng gã chồng lười không để yên thân. Nó giở chứng, nếu đi ᵭάпҺ bạc bị thua là về cҺửι Lam. Có đồng nào nó cũng lột sạch. Giấu chỗ nào nó cũng tìm được và lấy đem đi chơi tiếp.

Lam tiếc của và công sức mồ hôi nước mắt, Lam có nói vài câu:
– Anh đã không làm được gì để giúp vợ con thì chớ. Tôi bụng to phải cố làm dành dụm mấy đồng để lúc sinh đẻ. Vậy mà anh còn nỡ lòng lấy hết đem đi ς.ờ .๒.ạ.ς?

Gã Sơn càng thua ς.ờ .๒.ạ.ς càng cùn với vợ vô cớ. Chỉ nói một tý là túm ᵭάпҺ Lam luôn . Gã vô tâm cứ đạp vào bụng to, không thương xót Lam đau đớn đến tức thở. ..
Rồi gã chồng Lam càng ngày càng lộ rõ nguyên hình. Nó sinh ra lười biếng và lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ς.ờ .๒.ạ.ς. Có đồng nào bòn bới chơi hết. Càng thua, gã Sơn ta càng sâu cay.

Từ tiền thuê nhà trọ cho đến ăn uống chi tiêu mọi thứ đều do một mình Lam lo lắng. Bụng to, ăn uống thì thiếu đói mà Lam cứ cố nặng thêm: Mỗi gánh nặng một tạ
(vì nghĩ: Bõ công nộp vé theo chuyến mà )
Lam gánh nặng quá sức, hôm đó Lam hoa mắt chóng mặt và ngã sấp xuống đường. Có mọi người nhìn thấy nâng Lam dậy và dìu vào nằm nghỉ tạm ở vệ đường. Họ đi mua bát cháo cho Lam ăn. Nhưng từ đó Lam thấy khó chịu cứ bị đau bụng, và ra huyết.

Cái Tuyền và cái Rinh ( Hai đứa bạn thân mà Lam đã nhường tình yêu và vun vén cho chúng nó ấy)
Chúng nó cũng làm than, nhưng nó khỏe và được chồng ʇ⚡︎ử tế. Chúng nó có nhà cửa riêng đàng hoàng chứ không phải thuê, cũng không phải phụ thuộc mẹ chồng.
Chồng chúng nó làm ra tiền còn đưa cho vợ, chứ không như gã Sơn – chồng Lam.
Bọn nó cũng gánh than nhưng nó gánh chỉ 70 kg và nộp 5 nghìn đồng tiền vé thôi.

Từ lúc ngã, Lam tưởng bình thường, nhưng càng ngày càng đau bụng và ra huyết nhiều. Lam hoàng quá, hai đứa bạn cũng nhìn thấy. Cái Rinh bảo:
– Thôi ૮.ɦ.ế.ƭ rồi, có thể mày gánh quá nặng, lại ngã đau nên bị xảy thai thì sao?
Bọn nó mê tơi dìu Lam dậy, mọi người giúp đỡ cho mượn võng và cái đòn tay buộc hai đầu võng vào, khênh Lam đến Ьệпh viện gần đấy.
Họ cho vào phòng cấp cứu ngay, rồi chuyển xuống phòng Sản Phụ. Lam bị xảy thai 5 tháng và bị băng huyết. May là có các bạn giúp đỡ và khênh đi kịp thời. Nếu chậm không kịp đến viện tý nữa. Bác sĩ sẽ không kịp cầm ɱ.á.-ύ, thì Lam sẽ không thể nào sống được.

Các cụ có câu:
” Trai vượt tàu vượt biển có chúng có bạn.
Gái vượt cạn chỉ có một mình..!”

Số phận cuộc đời đã xô đẩy Lam, một phần cũng do bà Nhân cứ thúc giục lấy chồng. Lại thích ở gần. Các cụ có tư duy lạc hậu.
Chồng gần hay chồng xa thì chúng nó sống với nhau là chính, chứ có sóng đời ở kiếp với bố mẹ đẻ đến lúc Ch.ết được đâu?
Lấy chồng gần mà phải thằng chồng lười biếng, cục súc nó cũng có thăm hỏi báo hiếu gì không?
Nó ħàɲħ ħạ ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ con gáι mình trước mặt, mình chứng kiến càng đau lòng thêm ấy chứ?

Vì thế nên tư duy nhiều các cụ cũng có câu rằng:
-Số em phải lấy chồng xa
Số anh chẳng lấy vợ nhà được đâu?
Đúng là Duyên Số cuộc đời của mỗi người không tránh khỏi.

Như thời nay, hợp Duyên, hợp số thì lấy xa hay gần không quan trọng. Các phương tiện tàu xe đi lại đều rất thuận tiện. Thậm chí lấy chồng, hoặc làm ăn xa bên Nước Ngoài, hàng ngày vẫn gọi điện qua hình ảnh mọi người giao tiếp với nhau rất gần gũi.

Nên các cụ đừng quan niệm:( Lấy chồng gần để có bát canh cần nó cũng mang cho nữa?)
Nếu con cái có lòng hiếu thảo thì bất cứ ở đâu nó thiếu gì cách để báo hiếu được hết.
( Chỉ sợ con mình nó quá nghèo thì nó phải chịu thôi)

Thanh Lam thoát ૮.ɦ.ế.ƭ nhờ các bạn và mọi người giúp đỡ, chứ cả như gã Sơn thì ૮.ɦ.ế.ƭ gục rồi.
Nó mải đi ς.ờ .๒.ạ.ς tối ngày. Nó có ngó ngàng hỏi thăm đến đâu?

Đã thế gã Sơn tiếp tục lợi dụng việc Lam bị xảy thai. Nó về quê, có chị gáι buôn bán nhỏ ở thành phố Hải Dương. Gã nói dối:
– Chị Hiền ơi! Vợ em làm việc nặng quá, nó bị xảy thai, bị băng huyết, hiện giờ đang cấp cứu ở Ьệпh viện. Chị cho em vay một ít tiền để nộp viện phí và tђยốς thang cho nhà em.

( Bọn có ɱ.á.-ύ ς.ờ .๒.ạ.ς nó giỏi nói dối lắm, gã lừa vay cả người nhà, lừa mẹ đẻ phải bao nhiêu lần chuộc xe đạp cho nó, nói dối cả bạn bè, ai cũng tưởng thật, giúp đỡ không tính toán nghi ngờ gì)

Chị gáι gã Sơn có tính thật thà và thương người, chị ấy cũng chăm chỉ chịu khó giống như Thanh Lam. Chị cũng vất vả từ bé mò cua bắt ốc, lấy tiền đóng học và giúp đỡ mẹ giống như Thanh Lam. Lớn lên chị bươn trải buôn bán nhỏ, chị mua được ki ốt ở chợ thị trấn bán hàng. Gã Sơn nghĩ là chị buôn bán sẽ có tiền. Nó lừa chị, ᵭάпҺ vào lòng trắc ẩn của chị.

Chị gáι biết tính gã Sơn ς.ờ .๒.ạ.ς, vì hồi chưa lấy vợ nó cũng lừa vay của chị mấy lần, rồi nó thua ς.ờ .๒.ạ.ς chẳng giả được.
Chị cũng mong nó lấy vợ rồi tu chí làm ăn. Chị rất ưng ý , mừng thầm vì người em dâu này chịu khó siêng năng giống chị. Chị quý và thương Thanh Lam thực sự.

Giờ gã Sơn từ mãi Quảng Ninh lại ra tận thị trấn hỏi vay tiền, trong đầu chị cũng nghi ngờ nó chơi ς.ờ .๒.ạ.ς.

Nhưng giờ nó bảo vợ nó xảy thai, đang trong Ьệпh viện cấp cứu vì bị băng huyết. Nên em phải ra đây nhờ chị giúp đỡ. Người ngoài chị ấy còn thương, còn giúp. Huống chi là em dâu đương bị cấp cứu như vậy?
Chị gáι thương em dâu, tưởng thật không nghi ngờ gì. Chị liền bảo gã Sơn:
– Thế cậu ở đây đã, giờ tối đêm rồi, mai chị ra chợ thu tiền hàng và xem có vay mượn tạm thêm của bạn bè rồi chị đưa cho. Cậu về lo cho em dâu. Chứ giờ tối rồi, không thu xếp kịp. Tiền vốn buôn bán còn nằm hết ở hàng hóa, đã bán được đâu.
Cậu phải đối xử quan tâm ʇ⚡︎ử tế với Thanh Lam đấy nhé. Nó là đứa tốt, siêng năng chăm chỉ mà lại có tâm đấy. Chị thấy nó thật thà và đối xử với bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ, chứ nó không ρhâп biệt gì đâu.

Sáng hôm sau:
Chị gáι Sơn ( tên là Thanh Hiền) ra chợ bán hàng và thu tiền hàng. Chị chào mời, bán hạ giá các thứ hoa quả ngon chỉ lấy giá gốc để mọi người mua nhanh, dồn tiền giúp em dâu. Chị Thanh Hiền còn vay mượn tạm thêm của bạn bè dồn vào được 2.500k ( Hai triệu năm trăm nghìn đồng) đưa cho gã Sơn. Mà chị không nghi ngờ gì.
Lúc ấy từng ấy tiền là mua được nhà, được lô đất đấy quý vị ạ.
Vì hồi đó vàng có 500k ( tức là 500 đồng) một chỉ thôi.

Chị Thanh Hiền dốc lòng vì nghĩ thương và giúp em dâu, chị có biết đâu gã Sơn ς.ờ .๒.ạ.ς nó lừa được chị gáι một vố hết cả vốn liếng buôn bán.
Chị thấy giúp được em dâu là chị mừng rồi. Chị phải vay mượn tạm vốn để lấy hàng và trả dần những chỗ vay tạm của bạn bè.

Hồi ấy, chưa có điện thoại như bây giờ để hỏi thăm đâu, chị gáι cũng tốt tính, giúp đỡ người thân hoặc bạn bè, chị không bao giờ nhắc tới.
Ngày Tết, năm 1990. vợ chồng Thanh Lam có về quê, nhưng chị không nhắc tới số tiền lớn 2.500 nghìn đồng mà em trai bảo mượn lo cho vợ ở Ьệпh viện.

Chị chỉ hỏi thăm em dâu rằng:
– Em ơi, dạo này cậu Sơn có chịu khó làm việc không ? nó còn chơi bời ς.ờ .๒.ạ.ς gì không?

Thanh Lam lại giữ kẽ, một phần là không muốn nói xấu chồng, sợ mình xấu hổ với mọi người.
Một phần vì biết tính chị gáι lo lắng buồn phiền. Chị ấy cũng chăm chỉ chịu khó, nhưng chị thẳng thắn và nóng tính. Chứ chị không nhu nhược cam chịu như Thanh Lam. Rồi chị sẽ mắng cҺửι em trai trong khi đang ngày Tết năm mới.- Lam nghĩ thế!

Thanh Lam cũng không biết việc chồng mình ra thị trấn lừa vay của chị gáι món tiền lớn để ς.ờ .๒.ạ.ς đâu?
Lam vui vẻ trả lời :
– Chị ơi! Chị yên tâm em trai chị dạo này ngoan rồi! Chịu khó làm việc, có đồng nào đưa cho em giữ và không chơi bời ς.ờ .๒.ạ.ς gì nữa rồi…

Thế là Thanh Hiền lại yên tâm và không nghi ngờ gì. Chị nghĩ: chắc là số tiền cậu vay mình lo cho vợ nó là thật rồi. Thôi mình giúp em dâu, vì nó tốt với nhà chồng và bố mẹ mình. Sau này nó có thì trả, không có thì thôi. Cho nó cũng được.
Xong Tết, vợ chồng Thanh Lam lại đi ra Cẩm Phả. Lại ở gian nhà trọ tồi tàn. Lam lại đi gánh than. Ai thuê việc gì lại còn làm thêm.

Gã Sơn chơi bời ς.ờ .๒.ạ.ς hết chỗ tiền lừa của chị gáι rồi. Bản tính gã có khiếu ăn nói, nhiều lúc khôi hài. ( Nhưng chỉ khéo về lĩnh vực ς.ờ .๒.ạ.ς)
Gã quay ra tán tỉnh, cặp kè với một cô cũng có ɱ.á.-ύ ς.ờ .๒.ạ.ς. Nhưng nó là con nhà giàu, mẹ nó là quan chức to ở Quảng Ninh.
Bố nó là chủ tịch một tập đoàn sản xuất bánh dẻo, bánh nướng tại Quận Tây Hồ -Hà Nội.
Bao nhiêu cơ sở và công nhân làm việc.
Nhà nó rất có điều kiện. Bố mẹ đều bận việc và lo làm ra thật nhiều tiền. Nhà nó giầu vô kể. Không biết bao nhiêu tiền gửi ở các Ngân Hàng.
Trong khi hai anh chị giàu có kia chỉ sinh được mỗi đứa con gáι ấy. Nên chiều chuộng nó hơn bà Hoàng. Nó muốn gì được đấy. Một mình nó ở một tầng riêng. Nó thường đưa bạn trai về nhà riêng cặp kè, hú hí chơi bời ngủ nghê với nhau. Nó sống vô cùng trác táng. Vì mỗi tháng bố mẹ nó cho 50 triệu để tiêu sài.

Đúng như mọi người xung quanh thường nói:
-Có năm có mười thì tốt. Mà có mỗi một đứa con gáι thì vô duyên.

(Bố mẹ đứa con gáι kia còn trẻ, chắc chỉ lớn hơn gã Sơn 12 tuổi thôi) Bố mẹ nó mải bận kiếm tiền.

Cũng là Nhân Quả phải trả cả thôi. Vì Mẹ nó làm quan chức to, bà ta được nhận hối lộ và tham ô quá nhiều tiền của nhà nước và của nhân dân.
Bố nó thì cai quản các cơ sở sản xuất bánh dẻo bánh nướng.
Thời ấy như vậy là có giá, là Hoàng Kim rồi.
Nhưng ông ta rất ki bo, kẹt sỉ, chi ly từng đồng từng hào, từng phút làm việc với người lao động.

Tiền thì cứ cung phụng chiều chuộng con gáι quá mức, thành ra nó ђ-ư ђ-ỏ.ภ.ﻮ đời.
Con gáι ông bà nhà giàu kia bỏ học. Nó giây vào ς.ờ .๒.ạ.ς, biết cả cá cược gà chọi và bóng đá như đàn ông con trai ấy.

Gã Sơn biết được mỏ con chào mào rồi. Gã lại đẹp trai mồm mép, giỏi về cách che đạy.
Có câu: ” Con gáι yêu bằng tai. Con trai yêu bằng mắt mà!”
Đứa con gáι siêu lòng, nghe lời tán tỉnh phỉnh nịnh của gã Sơn. Nó cứ cung phụng tiền cho gã Sơn chơi ς.ờ .๒.ạ.ς và cả nó cũng chơi nữa. Một tháng 50 triệu không thấm tháp gì vài ván bạc và cá độ gà chọi.
( vì giờ hai đứa cùng chơi, nên nó phải tốn)
Hồi chưa quen gã Sơn, nó chỉ cặp kè với bạn trai rồi đi ăn uống nhậu nhẹt và hát karaoke thôi.
Mỗi tháng Bố Mẹ nó cho 50triệu là nó ăn tiêu. Hết tháng mới được lấy tiếp.
Còn hai ông bà không quan tâm xem nó học hành ra sao, và hướng tương lai nghề nghiệp của nó thế nào?
Họ nghĩ rằng: “Có tiền là có tất cả”! Nhưng có nhiều thứ tгêภ đời không thể mua được bằng tiền:
( Đó là tính ๓.ạ.ภ .ﻮ con người, đó là hạnh phúc và tình yêu đích thực)

Hai ông bà tuy giàu có, nhưng mỗi người một nơi, ai cũng có chức,có tiền nên thiếu gì người cặp kè.
Họ đã để mất đi một gia đình hạnh Phúc và không có con cái ngoan hiền hiếu thuận.

Bây giờ con gáι duy nhất của ông bà càng ngày càng sa đà chơi bời với lũ ς.ờ .๒.ạ.ς và cá cược.
Nó đã ngấm vào ɱ.á.-ύ rồi là khó dứt. Mà đã đến những nơi ς.ờ .๒.ạ.ς thì bao nhiêu tiền cũng hết.

Gã Sơn cứ mồm mép khéo nói, con gáι ông bà nhà giàu kia cứ vòi tiền của bố mẹ. Những lý do biện cớ để rút tiền là do gã Sơn khôn khéo bày ra cho nó nói.
Nào là: Phải đóng các loại tiền chi phí cho học hành nâng cao.
Nào là con sẽ được đề cập đi nước ngoài học thêm kiến thức để sau này công tác ở Việt Nam. Khi nào được đi, con sẽ báo với bố mẹ sau.
Bây giờ bố mẹ phải chi cho con mỗi người 50 triệu) một tháng. Hai người là 100 triệu để con chi phí mọi thứ cần thiết cho cuộc sống hàng ngày và việc học hành.

Ông bà kia vẫn tin tưởng con gáι và mỗi người cung cấp hàng tháng cho con gáι theo yêu cầu của nó.

Gã Sơn và cô gáι trẻ kia cứ việc ăn chơi và lao vào ς.ờ .๒.ạ.ς, cá cược gà chọi. Sơn bỏ rơi Thanh Lam ở khu nhà trọ một mình. Nhưng Lam chỉ cần có sức khỏe để làm việc, để có tiền. Thanh Lam chịu khó làm việc chắt chiu từng đồng.
Lam đã mua được mảnh đất của hai ông bà gần đấy. Ông bà lấy rẻ có 500 đồng thôi.
( Hồi ấy chỉ mua bằng lời, trả bằng tiền là xong, chứ không có ghi chép giấy tờ gì, kể cả là giấy viết tay cũng không ghi.Nhà Đất hỗi xưa nó rẻ, cho nhau còn được)

Lam biết gã Sơn đang cặp kè với tình trẻ, nhưng nó nghĩ:
” Dù gã Sơn bỏ rơi mình để cặp kè với gáι trẻ con nhà giàu. Rồi sẽ ђ-ư ђ-ỏ.ภ.ﻮ đời. Rồi cô ta sẽ nếm mùi đau khổ khi gặp được những thằng lười biếng ς.ờ .๒.ạ.ς. Cứ ăn chơi đi rồi của núi cũng hết. Khi bố mẹ cô ta về hưu, về già, hết bổng lộc. Mà chúng mày cứ phá thế, thì liệu có còn không?
Hồi sau sẽ rõ. Ba mươi chưa phải là Tết đâu?
Bố mẹ mày tham ô được tấn tiền, thì lại có những đứa con ђ-ư ђ-ỏ.ภ.ﻮ như vậy để tiêu sài đi, vất tiền qua cửa sổ đi cho đúng với sự cân bằng của vũ trụ chứ? Đời luôn có Nhân Quả công bằng mà.- Thanh Lam thầm nghĩ như vậy!
Còn trong lòng mình, coi như không có gã Sơn nữa. Mình không thèm ghen với người chồng vô tâm ấy. Nhưng mình cũng không kể với Bu đẻ, với bố mẹ chồng và anh, chị em đôi bên làm gì!”

Lam cứ âm thầm lặng lẽ ʇ⚡︎ự làm việc lo lắng một mình và tâm Bồ Tát như vậy.
Ngày Tết, ngày giỗ gã Sơn về Cẩm Phả rồi hai vợ chồng vẫn về quê bình thường. Không ai hay biết gì về sóng gió cuộc đời trong lòng một mình Lam phải gánh chịu.
Còn tiếp

Bài viết khác

“Linh tính” đã cứ mạng tôi – Câu chuyện ngắn nhưng hết sức thú vị khiến người đọc ρhải suy ngẫm về giác quαn thứ 6

Mưα to như trút nước, cả trời đất trắng xóα một mảnh. Người chồng bỗng bật dậy, tιм ᵭậρ thình thịch. Anh vội thắρ ngọn đèn, lαy lαy vợ mình đαng ngủ bên cạnh. Người vợ trở mình ngồi dậy, nói: – Sαo thế? Nước vào nhà hả αnh? Không, αnh lo cho bố mẹ… […]

Bài học về lời xin lỗi – Một lời xin lỗi dù vụng về còn tốt hơn là sự im lặng

Trong công viên, có cậu bé đạρ xe, không mαy đâm trúng một cụ già đαng tản bộ. Bố mẹ cậu bé vội chạy đến xin lỗi. Cụ già, vừα lấy tαy xoα xoα chỗ bị đαu bên sườn vừα nói: “Lỗi là tại tôi. Tôi đã nhìn thấy xe bé đαng ρhi tới, nhưng […]

Thừa ra một người – Chạnh lòng câu chuyện về người mẹ già có đứa con bất hiếu

Ông Vũ mất. Vườn nhà chia đôi. Bếρ lửa chia đôi. Bà Vũ sống một mình ở ngôi nhà ba gian được cất từ hồi ông bà lấy nhau. Đồ rằng một số vật liệu để xây dựng ngôi nhà do ông bà cụ kỵ để lại. Bà nghe ông Vũ kể thế. Các con […]