Sóng gió cuộc đời 3

Tác giả:”#NguyễnThanhMai
————-
Hôm sau, khi nghỉ làm, Thanh Lam nói dối giục cái Tuyền:
– Mày ơi, mày về nhà trọ trước, quét dọn và nhặt rau đi. Có người nhắn đến cổng bảo vệ nhận lá thư Bu tao gửi. Chốc nhận được thư rồi tao về sau một tý.

Rồi Thanh Lam và anh Hoàng ngồi lại chỗ làm, nói chuyện:
Anh Hoàng hồi hộp, mừng thầm chờ đợi. Anh chưa dám mở lời nói gì. Thanh Lam lên tiếng trước:.

-Em cảm ơn anh đã dành tình cảm yêu thương quý mến em.
Nhưng mong anh hiểu cho em. Hoàn cảnh gia đình em còn éo le.
Em chưa nghĩ đến việc xây dựng gia đình. Lại còn nặng lòng thương Bu em ở quê vất vả. Em phải cố gắng làm việc để góp tiền vào giúp Bu đỡ khổ đã. Chứ nhà em không được như nhà anh.
Phải ba năm nữa em mới nghĩ đến chuyện ấy.

Lúc này, Hoàng thấy hụt hẫng lắm . Anh thở một hơi dài và nói:
– Chỉ mong em chấp nhận lời với anh. Chúng ta cứ tìm hiểu yêu nhau đi. Anh sẵn sàng chờ em ba năm vẫn được mà?

Lam lại buồn rồi nói nhỏ lại:
– Nhưng thật sự là em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương và lấy chồng. Trong khi em với Tuyền cùng ở với nhau, rất thương nhau. Nó lại rất yêu anh đấy. Anh em mình đều là cùng quê quán lên đây. Nếu em yêu anh và lấy anh, chắc chắn cái Tuyền sẽ hụt hẫng sinh Ьệпh ốm mất. Em nói thật đấy. Anh yêu thương và xây dựng gia đình với cái Tuyền nhé. Chứ em không yêu anh được.

( Thực tế là Thanh Lam nói dối lòng, chứ nó cũng có cảm tình với anh ấy đấy)

Nhưng nó hy sinh tình yêu vì bạn, vì ân nhân. Nó nghĩ rằng:
“Mình không lấy anh Hoàng, rồi sau đây mình sẽ lấy người khác. Nhưng cái Tuyền khó hơn, vì nó không được nhanh nhẹn, lại không biết chữ?”

Nói chuyện được vài câu với Hoàng thế, rồi hai người đứng lên về. Hai người đều buồn. Nhưng cái Lam thấy nhẹ nhõm. Vì nó nói ra được những điều khó nói, đè nặng trong lòng bấy lâu. Với lại, nếu giúp được anh Hoàng thương yêu lấy cái Tuyền là nó mừng lắm.

***********

Nói chuyện chị gáι Cả của Lam hai năm về trước:
Từ hôm vất quần áo đuổi Lam đi. Mà chị ta không hề áy náy hỏi thăm xem tình hình nó ở đâu và sống ra sao?
Trong khi lúc ấy nó 17 tuổi ở nhà quê mới lớn, lớ ngớ xa nhà. Chị nỡ lòng nào vất áo đuổi em gáι đi giữa màn đêm buông xuống.
Đất khách quê người, nó biết đi đâu. Xã hội thì muôn vàn cạm bẫy và kẻ xấu. Sao chị ta không mảy may thương xót. Chị ta cũng coi như không có chuyện gì xảy ra. Không có em gáι mình tгêภ đời này hay sao ấy? Chị ta không hề nói chuyện cho bà Nhân biết.

Bà Nhân ở quê thì nhớ con gáι út. Nhưng nghĩ rằng nó ở với chị gáι và làm ăn yên ổn ở đấy rồi. Chắc ngày Tết nó bận, không về được. Thôi ở đấy nó cũng có chị, có em. Nên bà cũng không nói gì.

Nhưng đến năm thứ hai, tức là năm Lam 19 tuổi đấy. Bà sốt ruột, liền dặn chị Lành ở nhà. Bà khăn gói lên Cẩm Phả – Quảng Ninh chỗ con gáι Cả để thăm hỏi tình hình.
Bà đến nhà, con gáι Cả cũng rửng rưng. Bà hỏi:
– Con Lam nó đâu? Sao hai năm rồi mà im bặt thế? Tết mày cũng không cho nó về?

Con gáι Cả của bà trả lời tỉnh queo:
– Nó đàn đúm chơi bời với lũ bạn. Mấy đứa ở huyện Thanh Miện, nhà chúng nó cũng làm kinh tế mới ở tгêภ này. Con Lam chơi bời lêu lổng. Mới lên đây còn chịu khó gánh đất đổ nấp ao. Được vài hôm nó lười biếng không làm. Nó đòi nghỉ định đi chơi bời đàn đúm sinh nhật với lũ ở đây. Con không cho đi chơi. Rồi nó vùng vằng cãi lại. Sau đó con có đồng nào nó vơ vét ăn trộm hết, Nó trốn sang Trung Quốc theo trai rồi. Nó đi lúc nào con đâu biết?

( Chị ta tưởng Lam đi đâu mất tích rồi. Hoặc bị kẻ nào lừa bán sang Trung Quốc rồi. Nên nói điêu đổ Ϯộι hết cho Lam như thế!)

Bà Nhân đau khổ kêu lên:
,- Ôi trời ơi! Sao mày vô tình vô nghĩa thế? Em nó ở với mày, làm việc cho mày, mày sống làm sao mà để nó trốn sang Trung Quốc?
Mà hai năm nay mày không kể cho tao biết tin!?
Trời ơi,! Chẳng biết giờ nó ra sao? Hay nó bi lừa bị bán sang Trung Quốc thật? rồi con tôi sống ૮.ɦ.ế.ƭ ra sao? Mày đối sử với em ruột như thế là quá thất đức. Rồi sẽ bị báo ứng đấy!
Bà Nhân kêu khóc thảm thiết. Con gáι Cả chẳng hề động lòng trắc ẩn?
Bà thương Thanh Lam chịu khó ngoan hiền. Vì thương bà mà nó phải nghỉ học, tưởng ra Quảng Ninh nương nhờ chị rồi kiếm việc làm. Trong lòng bà coi con nào cũng như nhau. Sao riêng đứa gáι Cả này nó bạc ác phũ phàng. Chẳng giống đức tính của bà và hai em gáι một tý nào?
Bà thương con Lam bao nhiêu càng giận dữ con gáι Cả bấy nhiêu.
Nó đối xử tệ bạc với người thân không được bằng người ngoài. Bà đau khổ ức chế quá, liền quay về ngay.

Trong đầu bà hình dung tưởng tượng ra con gáι bà bị bán cho bọn nhà thổ. Có những mụ Tú Bà ᵭộc ác vì tiền, và lũ tay chân bảo kê ghê gớm, ħàɲħ ħạ ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ các cô gáι mới lớn bị lừa hơn súc vật.

Bà chẳng biết làm gì, và kêu ai. Bà liền nhờ người chở bà đến nhà một ông Thầy Phong Thủy, nổi tiếng nhất thời đó. Ông giỏi cúng bái và suy đoán. Bà nhờ ông bói xem con bà còn sống không? Và ở phương nào?

Ông Thầy giỏi lắm, đã xem ra, ông bảo:
– Bà yên tâm, con gáι bà còn sống và khỏe mạnh bình thường. Nó đang ở hướng Tây Nam của thị xã Cẩm Phả này thôi.

Bà trút hơi thở dài, và hỏi lại ông:
– Có thật không ông ơi. Nếu thế thì tôi phải đi đến đấy tìm nó
để hỏi rõ ngọn ngành. Cầu mong nó còn sống và an toàn là tôi mừng rồi.

Hôm sau: Bà Nhân tiếp tục khăn gói lại đi Quảng Ninh.
Bà thuê xe chở đến chỗ nhà con gáι Cả để định hình ra hướng Tây Nam. Bà chưa kịp vào nhà
Thì Trời dun dủi, bà Nhân gặp được cái Ngọc. Nó chính là con ông anh chồng bà. Ông ấy là anh Chồng nhưng rất mẫu mực, ông thương vợ, quý con. Chứ không trăng hoa phụ tình như chồng bà Nhân.

Ông đi bộ đội, làm cấp to trong quân đội rồi. Nhưng không may ông bị hy sinh trong một chuyến đi công tác. Xe ô tô bị lật bánh lăn xuống vực. Vợ ông ở nhà xuất giá lấy chồng để lại đứa con gáι nhỏ nheo nhóc. Nó lớn hơn cái Thanh Lam 3 tuổi. Bà Nhân thương cháu mồ côi mất cha không mẹ. Bà Nhân nuôi Ngọc từ bé có mấy tuổi. Đến năm 20 tuổi là nó ra Quảng Ninh và được người chỉ dẫn đến chỗ bãi than xin cho làm được hai năm rồi. Năm ấy nó 22 tuổi. Ngọc coi quý trọng biết ơn bà Nhân vô cùng.
Cái Ngọc mừng rỡ kêu lên:
– Ôi, thím Nhân lên đây chơi hay có việc gì đấy?

Bà Nhân đau khổ nói:
– Ngọc ơi! Con Lam nó trốn đi Trung Quốc rồi? hay là nó bị người ta lừa bán đi? Thím xem bói ra họ nói nó vẫn còn sống và ở khu vực gần đây chứ không xa? Hay là quanh thị xã Cẩm Phả đây? Con chỉ ra hướng Tây Nam?
Thím lên đây tìm nó.

Cái Ngọc vừa chào hỏi thím được câu. Bà Nhân vừa kịp trả lời và nói như vậy. Ngọc chưa kịp kể sự thật với bà Nhân thì ʇ⚡︎ự nhiên bà Nhân thấy chóng mặt và ho.

Bà ôm ռ.ɠ-ự.ɕ, cơn ho ập đến dữ dội. Bà bị phải cơn gió ᵭộc chăng? Hay là do bà làm việc nhiều quá sức nên bị lao lực?
Bà gục xuống và ngất đi . Thế là chưa kịp hỏi thăm, chưa biết cuộc sống của con bé Lam , chưa nhìn thấy mặt con, mà bà bị ngất lịm đi rồi
Chị Ngọc và mọi người dìu bà dậy, sơ cứu và cho uống tђยốς, dần dần bà tỉnh táo lại, rồi đưa bà về quê.
Chị Ngọc là người cũng lên đây nhặt than kíp lê ở cùng bãi than chỗ bọn Lam và Tuyền làm ấy.

Ngọc gặp Lam rồi bảo:
-Thím Nhân -Bu em lên đây tìm em đấy. Sao em cứ giấu Bu, để bà phải âu sầu buồn khổ suốt hai năm rồi. Bà chưa gặp được con, bà bị trận ốm đột ngột. Mọi người đưa bà về quê rồi.
Lam thương nhớ Bu quá. Nó bảo :
– Vâng ! cảm ơn chị, vì thương Bu nên em không nói gì và không về. Em định cố gắng ở đây gánh than góp vào món tiền rồi về đưa cho Bu. Em muốn tạo bất ngờ để Bu vui. Ai ngờ bà lại tưởng em bị bán sang Trung Quốc, rồi bà lo lắng phát Ьệпh ra. Thế lần này em thu xếp về quê thăm Bu.

Hôm sau, Lam thu xếp về Hải Dương. Nó viết vội vài dòng gửi anh Hoàng:
– Anh ơi! Hết sức thông cảm và hiểu cho em nhé. Em về quê thăm Bu em bị ốm Anh sang chỗ Tuyễn chơi và tâm sự với nó nhé.
Anh nói chuyện trực tiếp, chứ đừng viết thư.
Còn tiếp.

Bài viết khác

Ranh giới mong manh – Câu chuyện xúc động về một tình yêu không biên giới

Đấy là câu chuyện của mười mấy năm về trước, đó là một chiều mùa hè trời oi bức đến không chịu nổi. Tôi ngồi ở một quán trên phố Triệu Việt Vương nhâm nhi cốc cà phê. Chiếc quạt đã chạy hết tốc độ mà mồ hôi tôi vẫn cứ rịn ra. Bất chợt […]

Trái tim mẹ tôi – Câu chuyện ngắn nhưng đầy xúc động và ý nghĩa về tình mẫu tử

Thuở ấγ, tôi là sinh viên ở quê lên thành ρhố tɾọ học. Nhà nghèo nên tôi ρhải làm nhiều việc để nuôi sống bản thân và đóng tiền học như: đi dạγ kèm, nhân viên nhà hàng, giữ xe, bán báo…     Một buổi chiều, sắρ tới kỳ thi nhưng tôi vẫn cố […]

Vợ cũ của Ba – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

VỢ CŨ CỦA BA. ✍️Phong Ba Ba tôi những ngày tháng cuối đời chỉ ú ớ gọi tên một người đàn bà, không phải là mẹ tôi. Mẹ không oán giận gì ba, chỉ trách móc duyên phận trớ trêu không cho ba gặp lại người ấy lần cuối cùng. Mẹ tôi 32 tuổi mới […]