Nhà Giàu Chọn Dâu Chương 10
-Cô?
Hoàng Vinh đưa mắt xuống nhìn con dao nằm dưới nền gạch cùng với lời thách thức của Hạnh bất chợt anh lạnh cả sống lưng. Cơn say trong người cũng bừng tỉnh hẳn.
Hạnh thấy Hoàng Vinh im lặng. Cô liền trút hết nỗi lòng
-Thật sự tôi chưa thấy ai mà có hiếu như anh. Về nhà chẳng thấy mở miệng hỏi ba mẹ mình đi đâu làm gì? Thế mà lại vì một cô gáι đòi sống đòi ૮.ɦ.ế.ƭ. hoàng Vinh bao giờ anh mới chịu tỉnh ngộ đây hả?
Hoàng Vinh nhìn quanh nhà, đúng như lời Hạnh nói cả nhà vắng tanh chẳng nghe tiếng ba mẹ mình, nhưng rồi anh cũng chợt nghĩ biết đâu ba mẹ mình ra ngoài có việc thế nên anh liền nhún vai trả lời Hạnh
-Cô nhắc tôi mới nhớ, đúng là ba mẹ tôi không có nhà. Nhưng mà đã có chuyện gì mà cô lại nói như thế? Tôi đang chờ cô trả lời đó.
Hạnh ngồi xuống giường chán nản nhìn Vinh trả lời
-Sẵn đây tôi thông báo cho anh biết chúng ta sẽ dọn nhà, kể từ nay ngôi nhà này không thuộc quyền sở hữu của anh nữa?
-Cô nói sao?
Hoàng Vinh bàng hoàng sửng sốt thốt ra, những lời Hạnh nói như một tia sét ᵭάпҺ vào người anh. Còn Hạnh, đau khổ đủ rồi với lại đâu phải cô chưa từng sống cảnh lầm than, và cũng chưa từng ham mê giàu có nên trong cớ sự này Hạnh không bị suy sụp nhiều nên cô chỉ thản nhiên nói tiếp
-Những lời tôi nói là thật, anh cũng nên chấp nhận sự thật đi dù cho nó có phũ phàng bao nhiêu thì cũng nên biết anh không thay đổi được điều này. Nói chung chỉ còn một ngày hôm nay thôi chúng ta sẽ rời khỏi đây và qua bên địa chỉ khác ở cùng với ba mẹ. Anh Vinh tôi không hy vọng anh sẽ thay đổi trong một sớm một chiều. Tôi chỉ hy vọng sau cú sốc của gia đình ngày hôm nay anh sẽ tìm lại được bản lĩnh đàn ông của mình để mà phụ giúp cho ba mẹ. Hai người ấy đã già rồi. Không còn nhiều sức lực để lo cho anh mãi đâu.
Hoàng Vinh ngồi thụp luôn xuống đất, anh vò đầu bứt tai lắng nghe thật rõ những lời Hạnh nói. Biết chắc Hạnh không bao giờ nói dối thế nên bản chất trong anh càng thêm thức tỉnh.
Không gian bao trùm không khí nặng nề, cả ba mẹ cũng chẳng thấy…Đến bây giờ anh mới hiểu bản thân anh đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian rồi, anh đúng là khốn пα̣п, khốn пα̣п đến mức chẳng biết làm sao để bảo vệ gia đình mình…
Từ lâu được ba mẹ bao bọc và trở thành một cậu ấm, bỗng một chốc mất đi tất cả Hoàng Vinh sốc nặng.
Anh đιêи ¢υồиɢ khóc thật to rồi vô thức ᵭ.ậ..℘ mạnh đầu vào tường, ᵭ.ậ..℘ mạnh đến mức cố tình để mình được ૮.ɦ.ế.ƭ đi…
Hạnh trông thấy hành động này cô hốt hoảng nhào đến kéo mạnh Hoàng Vinh ra, một vết trầy nên trán, có cả ɱ.á.-ύ tгêภ mặt, thế mà cô lại còn mạnh taγ tάt vào mặt anh một cái mạnh. Cô nói
-Trước khi anh ૮.ɦ.ế.ƭ anh nghe tôi nói đã. Nghe xong rồi ૮.ɦ.ế.ƭ cũng chưa muộn. Ba mẹ anh đang chờ anh…Từng giây từng phút ba mẹ đều trông ngóng anh về bên ba mẹ. Gia đình đang gặp khó khăn, ba mẹ đang buồn rầu vô hạn. Nếu như nghe tin anh ૮.ɦ.ế.ƭ ba mẹ chắc chắn sẽ không chịu nổi cú sốc mà ૮.ɦ.ế.ƭ theo anh. Nên nếu muốn mình là đứa con bất hiếu thì anh ૮.ɦ.ế.ƭ đi rồi tôi sẽ là người đi báo tin cho ba mẹ anh.
Những lời Hạnh nói bất giác thức tỉnh được lương tri của Hoàng Vinh…Anh không còn có ý muốn ૮.ɦ.ế.ƭ nữa, chỉ ngước lên vô thức trầm giọng ngập ngừng hở miệng hỏi Hạnh một câu
-Thế không còn căn nhà này cô…cô …có còn đi theo gia đình tôi nữa hay không?
Hạnh nhìn Vinh, ʇ⚡︎ự nhiên phát hiện ra bây giờ anh ta yếu đuối đến đáng thương. Gương mặt và ánh mắt thoáng buồn, lại như chờ mong câu trả lời từ Hạnh. Còn Hạnh…Câu hỏi này tất nhiên Hạnh cũng đã từng nghĩ đến.
Nhưng quyết định sau cùng của cô vẫn là đi theo gia đình của Vinh. Nhưng cô chẳng trả lời cho anh biết vì Hạnh cảm nhận trong lòng, tình cảm của cô và Hoàng Vinh vẫn chỉ là con số không? Cô đi hay ở trong lúc này cũng không cần phải cho anh biết nên Hạnh chỉ quay đi rồi cười buồn cất lời
-Đến lúc cần ra đi tôi sẽ đi…
….Cả buổi chiều hôm ấy Hoàng Vinh chẳng nói gì với Hạnh nữa, cô đoán chắc anh buồn và suy sụp trong lòng rồi nên Hạnh cũng im lặng không gây sự với Vinh nữa. Được cái may mắn thay hôm nay Hoàng Vinh chịu vận động. Hạnh kêu xe và thu gom những vật dụng cần thiết thì Hoàng Vinh chính là người bê những món đồ đó ra xe… Hạnh vì nhìn cảnh này, Nhìn Hoàng Vinh nặng nhọc khiêng từ chiếc tủ, cái bàn, tгêภ áo những giọt mồ hôi thấm ướt. Bất giác trong tιм Hạnh cảm xúc đột nhiên ập đến, cô chẳng hình dung được đó là gì? Chỉ nhận ra cô bị cuốn bởi Hoàng Vinh mà mãi mê nhìn đến say đắm…
(❌Truyện viết dựa theo bộ cải lương Lấy Chồng Giàu vì từ lời ca em theo đó viết thành truyện nên câu văn tình tiết trong truyện có thể khác một xíu ạ)
….Thời gian chuyển đến chỗ mới, tuy chỉ là một căn nhà nhỏ nằm ven bờ sông nhưng cũng từ ngày về đây Hạnh mới cảm nhận được hương vị ấm áp của tình thân là gì? Cô được ba mẹ chồng thương yêu nhiều hơn, còn Hoàng Vinh thì.. tuy anh và cô chưa gọi là tình cảm thắm thiết để nói yêu nhau, nhưng anh không hạnh họe và đối xử lạnh lùng có cô nữa.
Và từ ngày về đây sống Hoàng Vinh cũng đã biết làm việc rồi. Anh mua chiếc xe máy cũ rồi đi ra chợ chạy xe ôm chở khách, ban đầu chưa quen có lúc anh cũng phát cáu lắm.
Nhưng vì hoàn cảnh và lời động viên của Hạnh cuối cùng anh cũng quen dần với công việc. Ba mẹ chồng thì ở nhà mở một tiệm tạp hóa nhỏ buôn bán. Còn Hạnh thì cô cũng ra đầu chợ tìm một mặt bằng rồi ngồi bán tђยốς hút.
Cuộc sống ban đầu khó khăn nhưng cả nhà cùng cố gắng nên chỉ sau vài tháng cuộc sống cũng đã dễ thở hơn.
Và rồi khi đã cảm thấy mọi chuyện thật sự ổn định Hạnh mới an tâm. Một hôm cô xin phép ba mẹ chồng về quê thăm lại mẹ mình.
Tất nhiên lần này bà Tâm không hề khó dễ với Hạnh nữa, bà đồng ý cho Hạnh về ngay, còn mua bánh kẹo biếu mẹ Hạnh. Bà Tâm có bảo Vinh về chung nhưng Vinh đang mặc cảm nên anh không muốn về. Hạnh cũng không trách Vinh được dù lòng cũng buồn lắm nên cuối cùng chỉ một mình Hạnh về mà thôi.
Hạnh ngồi xe đò về, băng qua từng con đường quen thuộc cuối cùng chốn quê xưa cũng hiện ra trước mắt. Hạnh xuống xe rồi ҳάch giỏ bánh kẹo đi bộ vào nhà. Hàng xóm xung quanh thấy một mình Hạnh về, lại mặc quần áo đơn giản, họ liền xì xào bên tai Hạnh những điều không hay. Cô nghe xong cũng chỉ cười buồn rồi bước đi thật nhanh, trong lòng cũng không hề trách họ nhiều chuyện vì Hạnh biết họ nói đúng mà.
Bên trong ngôi nhà lá đã được sửa sang lại từ đầu năm. Bà Hai nằm co ro tгêภ chiếc chõng tre cũ. Mấy hôm rồi mưa liên tục Ьệпh tình bà Hai lại tái phát. Bà ho liên tục, trong l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ cũng thấy khó thở hơn.
Hạnh vội bước vào, đặt giỏ bánh lên chiếc bàn tròn. Cô nhìn mẹ nằm đó một mình, bất giác nước mắt lại mặn đắng tгêภ môi. Hạnh bước tới lo lắng hỏi mẹ
-Sao mẹ ho nhiều dữ vậy? Rồi mẹ có mua tђยốς uống chưa mẹ?
Bà Hai nghe tiếng Hạnh, bà giật mình quay sang. Nhìn thấy con gáι bà mừng rỡ đến mức bật cả tiếng khóc
-Con mới về hả Hạnh..Chồng con có về không con?
Hạnh đỡ mẹ ngồi dậy sau đó cô đáp
-Dạ không mẹ? Hôm nay anh Vinh đi làm rồi. Con về trước thăm mẹ sau con thông báo cho mẹ hay là gia đình con đổi chổ ở rồi đó mẹ?
-Mèn ơi con đổi ở đâu. Bộ vợ chồng con đòi ra riêng hả?
Mẹ lo lắng hỏi thăm, Hạnh liền buồn bã kể lại mọi chuyện. Nghe xong bà Hai chỉ biết xót xa nhìn Hạnh. Con gáι bà đã khổ nhiều rồi.
-Trời ơi nghe con nói mà mẹ quá bất ngờ, cơ ngơi anh chị lớn như thế mà lại thành ra như vậy?
-Dạ nhìn thế chứ không phải vậy đâu mẹ? Lâu nay ba chồng con gặp chuyện buồn nên không muốn kinh doanh gì cả, mọi chuyện đều do một tay mẹ chồng con lo liệu. Anh Vinh thì mê chơi đàn đúm gáι gú ɾượu chè nên phá của nhiều. Bấy lâu nay con định về thăm mẹ, mẹ chỉ một mình sớm tối chẳng có ai. Nhưng mà chuyện gia đình chồng con như vậy nên con không thể bỏ được mẹ ạ!
Bà Hai gật đầu, bà nắm tay Hạnh ân cần nói
-Con làm vậy là đúng, bổn phận dâu con con phải lo cho tròn trước đã. Bây giờ ba mẹ chồng con gặp khó khăn con cố mà lo nha Hạnh.
-Dạ con biết rồi mẹ!
-Ừ thôi con ngồi đây ? Mẹ vào kho lại nồi cá rồi ăn cơm nha con.
-Dạ thôi để con làm cho mẹ? Mẹ ở một mình, chuyện gì cũng ʇ⚡︎ự làm con thấy xót quá mẹ à?
– Mẹ ở một mình nhưng thường ngày có thím Lan mẹ thằng Quân và nó cũng hay qua chơi. Mẹ con họ cũng giúp mẹ nhiều việc lắm nên con đừng có lo. Thôi ở đây con coi đốt cho ba con nén nhang đi. Để mẹ xuống bếp mẹ làm…!
Hạnh nghe mẹ nhắc đến Quân cô có chút bất ngờ, cô không nghĩ là Quân lại hay qua nhà cô giúp mẹ mình đến vậy? Biết chuyện lòng Hạnh lại càng thêm buồn. n tình kiếp này coi như cô đã nợ Quân một lời ước hẹn.
Hạnh đứng dậy đi tới bàn thờ thắp cho ba mình nén hương, vừa lúc này bên ngoài một giọng nói quen thuộc lại vang lên
-Bác Hai ơi hôm nay bác đỡ chưa? Con có đem ít tђยốς qua cho bác nè bác Hai…
Hạnh quay lại, Minh Quân cũng vừa ngước lên. Khoảnh khắc gặp lại nhau cả hai bất giác không giấu được sự ngượng ngùng.
Để phá tan sự gượng gạo Minh Quân lên tiếng trước
-Em về lúc nào vậy Hạnh.
Hạnh nhìn anh nhẹ giọng đáp lại
-Dạ em mới về, mẹ có kể anh hay qua đây giúp mẹ em. Em cảm ơn anh nha!
Quân mỉm cười nói
-Có gì đâu em. Anh coi mẹ em như mẹ anh thôi. Em bận không về nên anh thay em làm tròn bổn phận đó mà?
-Anh Quân…em…
-Em định cảm ơn anh đúng không? Đừng em…Em nói mấy lời thế này anh thấy khách sáu lắm.
Hạnh ái ngại nhìn Quân, đắn đo một lúc cuối cùng lên tiếng
-Anh ngồi đi. Em đi pha nước nha.
Hạnh toang quay đi, cô muốn né trách cái khoảnh khắc gượng gạo, cũng như muốn né tránh Minh Quân nhưng khi Hạnh vừa quay chân thì bất ngờ một bàn tay đã vươn ra níu lấy rồi giữ chặt tay Hạnh lại.
Giọng Quân trầm đi. Ánh mắt da diết nhìn Hạnh cất lời
-Hạnh! Anh vẫn đợi chờ em.