Người đàn bà mạnh mẽ – Câu chuyện cảm đông đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Tác giả : Ngọc Võ Trí
Gửi anh…
Em là vợ hợp pháp duy nhất của anh nhỉ? Nghĩa là em không phải người giúp việc, để cho anh yêu cầu và sai bảo em đủ thứ.

Anh này, em cũng chỉ có hai chân hai tay giống anh thôi. Em cũng chỉ có hai bốn tiếng một ngày thôi. Nhưng em thấy, em phải gánh vác trách nhiệm gia đình nhiều quá.

Anh đi làm, em cũng đi làm. Tài khoản ngân hàng của em con số lớn không kém gì anh. Nghĩa là em độc lập tài chính, chứ anh không phải nuôi em.

Thế nhưng cuộc sống của em khác với anh quá. Anh thường xuyên đi sớm về trễ. Anh tự cho mình cái quyền được tự do. Còn em, mặc định là em phải lo hết việc nhà.

Mẹ em ốm, em về thăm mẹ mấy ngày, biếu mẹ chút tiền là anh nhăn nhó. Trong khi, em chăm sóc cả gia đình anh bấy lâu nay, thì không ai chịu ghi nhận.

Gần đây, để giảm bớt áp lực, em thuê người giúp việc, thì anh lại khó chịu với em. Anh bảo em lười biếng, trốn tránh trách nhiệm.

Buồn cười thật đấy, khi lương chị giúp việc là do em trả. Ăn uống thế nào, em xắp xếp chu đáo. Anh thích ăn gì, bố mẹ hợp món gì, em đều dặn dò chị ấy kỹ lưỡng.

Anh chỉ giỏi nói thôi, kiểu chỉ tay năm ngón ấy. Thử hỏi, anh kèm con học bài bao giờ chưa? Anh đưa đón con đi học được mấy lần rồi? Vậy mà anh còn lớn giọng bảo em không thương con, khi em mua xe đạp cho con tự đạp xe đi học.

Từ nhà mình tới trường con chỉ cách hai cây số, đường ít xe ô tô, không để con tự lập, thì bao giờ con mình mới lớn, mới trưởng thành.

Em nhớ không lầm, thì đã hai lần anh nhắc tới chuyện ly hôn. Anh hù dọa em chắc. Một người mà toàn lấy hạnh phúc gia đình ra đùa bỡn, thì đối với em, người ấy thật đáng thương.

Lắm lúc, mặt anh tím tái vì tức giận, khi em mặc đẹp đi làm. Nghĩ cũng lạ, mặc xấu thì anh bảo em làm cho anh bị xấu hổ. Mặc đẹp thì anh lại bảo em lả lơi.

Em mặc đẹp là vì yêu cầu công việc, nhưng anh lại ghen tuông mù quáng, không tin tưởng vợ mình. Anh mạt sát em, với những lời lẽ nặng nề.

Anh buông ra những tiếng Tôi, Cô đầy lạnh lẽo và xa cách.

Em bước vào nhà anh được, thì em bước ra được. Em dư sức lo cho hai con đầy đủ. Tới lúc ấy, anh không còn cơ hội hù dọa em nữa đâu.

Em chỉ chấp nhận làm vợ anh, khi em được anh ghi nhận, và tôn trọng. Anh hãy suy nghĩ những lời em nói nhé.

Bởi vì, thật sự là em mệt mỏi lắm rồi, không muốn chịu đựng và kéo dài tình trạng này thêm ngày nào nữa. Không ai thương em, thì em phải tự thương lấy mình, tự cứu vớt cuộc đời mình thôi…

Ảnh sưu tầm.

Bài viết khác

Nét chữ nết người – Câu chuyện nhỏ nhưng thực tế và mαng đầy tính giáo dục hiện nαy

Chấm những bài làm mà “chữ không rα chữ”, với giáo viên nào cũng đều là cực hình, nhất là môn làm bài thi theo hình thức tự luận. Bài làm viết chữ xấu, cẩu thả, người chấm rất dễ mất thiện cảm. Bắt đầu vào lớρ Một, học sinh sẽ học song song Tậρ […]

Về Quê – Nơi nâng những bước chân ta đi và là nơi để ta trở về khi mỏi mệt

– Đức , Hạnh hai đứa xuống ăn cơm Nghe mẹ gọi , hai anh em nhanh chóng xuống nhà , ngồi vào bàn ăn . Tối naγ bố lại kg về ăn cơm nhà . Có tiếng chuông điện thoại , là điện của thím Huệ ở quê gọi ra , mẹ bật loa […]

Cậu bé ăn xin có tấm lòng cαo thượng – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Một ngày, sαu khi hết tiết giảng và trở về văn ρhòng, bảo vệ đưα đến cho tôi một số tiền cùng hóα đơn thαnh toán. Cả chục triệu đồng tiền nợ. Tôi thấy rất kỳ lạ, không nhớ nổi là đã cho αi mượn số tiền này. Nhìn vào cột người gửi, tôi thấy […]