Một mình – Bước chân chị vẫn một mình chênh vênh giữa gập gềnh
Mùa Đông
Trời mưa phùn và lạnh, chị đi lấy thuốc cách nhà hơn 60 km. Chị hỏi chồng “anh đi cùng em nhé“ chồng chị bảo “em đi đi, sáng nay anh có chút việc cơ quan”.
Chị đi xe máy một mình, chả phải õng ẹo gì nhưng chị mất ngủ nhiều nên đi xe máy đường dài chị không tự tin lắm, ô tô say xe nôn mật xanh mật vàng nên vẫn là xe máy thôi. Ừ một mình đi chậm vậy.
Vẫn là đêm mùa Đông chị có việc phải gặp đối tác xưa là thầy dạy chị. Thầy hẹn 21 h đêm mới có mặt ở nhà. 20 h chị bảo chồng “ anh đi ra nhà Thầy với em một chút nhé, hơn chục km đường làng đêm khuya vắng em cũng hơi ngại” chồng chị đang xem đá bóng, anh nói “ em đi mình đi, anh đang xem”
Ừ thì lại một mình, chị ra chờ thầy cô đến hơn 10 h đêm thầy cô mới từ quê về đến nhà. Chị gặp trao đổi 30 phút. 11 h đêm chị lại từ nhà thầy về. Đường làng khuya vắng vẻ, lạnh buốt thế này mọi người ngủ chứ ra đường làm gì. Đến đoạn cánh đồng, chị nhìn thấy 3 thanh niên vừa đi vừa dặt dẹo, chị đoán họ đang ngáo, chị phóng qua thật nhanh mà nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Rét như vậy mà mồ hôi chị vã ra. Sợ..
Về đến nhà chồng chị đã ngủ, chị đi nằm vẫn chưa hết sợ. Nước mắt ứa ra vì tủi hờn.
Mùa Hè
Nắng cháy, nắng như đổ lửa. Chả phải ngẫu nhiên có câu “nắng Sơn Tây, mây Ba Vì” chị đi HN khám bệnh. Sáng đó chị bảo chồng “ anh đưa em thêm 3 triệu, xuống đó sợ mất tiền thuốc nhiều” chồng chị đưa chị 3 triệu. Chị không quen đường HN. Không thuộc đường nên chị đi xe buýt. Hết buýt lại grap rồi grap lại buýt chị cũng đến được nơi cần đến và xong mọi việc thì đến 5 h chiều chị cũng về đến nhà. Say xe, mệt mỏi, chị đi nằm mà quên mất cả ngày đã không ăn.
Mấy ngày sau anh kêu ca tháng này tiêu tốn quá, đóng tiền học cho con, tiền nọ tiền kia… anh thở dài thườn thượt, chị cũng thở dài. Khi lấy lương, chị đưa anh 3 triệu và nói “em gửi anh tiền hôm trước em lấy đi khám bệnh“
Anh cầm không chút phân vân.
Chị quay đi, gạt nước mắt…
Mùa Xuân
Tết Thanh Minh cả nhà về quê. Chị vẫn lựa chọn xe máy trên hành trình 80 km về quê chồng. 2 con đi với mẹ vì sợ bố uống rượu phóng nhanh, chúng sợ. Anh ngồi lên xe là phóng, không cần biết mẹ con chị đi thế nào? Đi đường nào? Anh về nhà trước mẹ con chị cả hơn 1 h đồng hồ. Về đến quê các anh chị chồng còn trêu “cậu về ăn xong rồi giờ mẹ con mợ mới về”.
Chị cười, con gái chị bảo :
“mẹ ơi! Nhỡ nay mẹ con mình bị hỏng xe hay bị tai nạn thì chả ai biết mẹ nhỉ?”
Chị ừ với con mà cay đắng trong lòng. Chẳng phải một ngày tết thanh minh đó đâu, những khi về quê đi ô tô thì không sao, nhưng nếu đi xe máy thì vẫn luôn là anh về trước cả tiếng rồi mẹ con chị lò dò về sau, luôn như vậy.
Mùa Thu
Thời tiết dễ chịu hơn, nắng đã bớt gắt gỏng lòng người cũng dịu lại. Chị vẫn bị chứng mất ngủ hành hạ từng đêm. Đêm đó không chịu được chị uống thuốc ngủ, loại gì đó chị không nhớ nhưng uống xong chị bị phản ứng thuốc chóng mặt, hoa mắt tay chân run. Chị đi vệ sinh mà không mở nổi mắt. Hai tay lần tường mà đi. Mấy lần chúi đầu xuống nền nhà chực ngã. Chị gọi anh giọng đã hết hơi, anh ngủ say không biết gì. Chị lại lần tay vào tường từng bước vào giường. Anh vẫn gáy vang nhà, ngủ ngon và say như vẫn….
Chị có chồng đấy, chồng chị yêu chị và là người tốt, không cờ bạc lô đề gái gú, thế chả tốt là gì? Mẹ chị bảo:
“Con đừng nghĩ con đang chịu đựng chồng, con đừng nghĩ con khổ quá, bất hạnh quá, biết đâu chồng con nó cũng đang phải chịu đựng con, chịu đựng một người vợ ốm yếu bệnh tật như con, nhưng nó không nói ra thôi”
Một câu nói đấy của mẹ mà chị nhẫn nhịn qua bao mùa Xuân Hạ Thu Đông. Chị chăm lo chồng con từng li từng tý nhưng vẫn buồn lắm.
Bước chân chị vẫn một mình chênh vênh giữa gập gềnh của cả 4 mùa cuộc đời…
Nguồn B.L.T