Lẽ đời 9

Phạm Thị Xuân

Đúng hẹn, hôm sau Cường đến cơ quan xin rút hồ sơ bổ nhiệm trưởng phòng Kế hoạch vật tư tại phòng Tổ chức nhân sự. Ông Hợp, trưởng phòng Tổ chức nhân sự rất ngạc nhiên trước quyết định của Cường. Ông Hợp chăm chú nhìn Cường rồi hỏi:

-Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa mà quyết định rút hồ sơ bổ nhiệm. Cậu có biết khó khăn lắm mới anh Tấn mới đưa cậu được vào danh sách quy hoạch không?
Cường thở dài:
-Em biết chứ. Nhưng hiện tại em không thể làm khác được. Em rất cám ơn anh đã quan tâm đến em.

Ông Hợp lắc đầu:
-Không phải tôi quan tâm đến cậu mà còn vì cái tập thể, cái cơ quan này. Không phải có mặt cậu mà tôi nói câu này, chứ để cậu Bảo lên làm trưởng phòng thì… có ngày cơ quan mình phải ra hầu tòa.
-Có lẽ không đến nỗi như vậy đâu anh. Anh Bảo cũng là người nhanh nhạy, được việc.
Ông Hợp chép miệng:
-Chỉ được cái xu nịnh giỏi, đúng là được việc cho giám đốc.

Rồi ông nhìn Cường:
-Tôi nói đến thế, cậu không rút hồ sơ nữa chứ?
Cường cười buồn:
-Không thể khác anh ạ. Em xin lỗi.
Ông Hợp thở ra:
-Nếu cậu đã quyết tâm đến thế thì tôi không ép cậu.

Ông Hợp bảo Thanh Thảo, nhân viên văn thư lấy hồ sơ trả cho Cường. Rồi chợt nhớ ra điều gì, ông kêu lên:
-Này, có phải thứ bảy vừa rồi Bảo mời cậu đến nhà không? Cậu có đến không?
Cường gật đầu:
-Sao anh biết?
-Vì sao tôi biết thì có gì quan trọng đâu? Hay vì vậy nên cậu mới rút hồ sơ? Bảo làm gì cậu à, đe dọa hay…?

Cường đứng dậy, nhận tập hồ sơ tгêภ tay Thanh Thảo rồi cúi chào ông Hợp:
-Em chào anh, em phải về phòng làm việc đây ạ!
Cường quay sang Thanh Thảo:
-Anh đi nhé!
Ông Hợp nói vói theo:
-Sau cậu không trả lời tôi?
Cường quay lại nhìn với nụ cười méo mó tгêภ môi.

Ông Hợp trầm ngâm một lát rồi nói với Thanh Thảo:
-Bác sang đây có tí việc. Có gì thì gọi điện cho bác nhé!
Ông Hợp lập tức sang gặp Ông Tấn, bí thư Đảng ủy. Thấy vẻ mặt căng thẳng của ông Hợp, ông Tấn cười:
-Ngồi xuống uống nước đi, ông bạn già. Có chuyện gì à?

Ông Hợp thở dài:
-Cậu Cường không rõ lý do vì sao rút hồ sơ xin bổ nhiệm chức danh trưởng phòng.
Ông Tấn đang uống nước, thiếu chút nữa là nước văng ra ngoài:
-Anh nói sao? Cậu Cường…?
Ông Hợp kể lại cho ống Tấn nghe đầu đuôi câu chuyện, kể cả việc Bảo mời Cường đến nhà. Cuối cùng ông Hợp kết luận:

-Tiếc quá, một người có tài, lại có đạo đức nữa. Tôi vẫn nghi ngờ cậu Bảo đã làm gì đó, anh ạ!

Hai người đàn ông ngồi im lặng bên nhau. Lát sau, ông Hợp đứng lên chào ông Tấn rồi về phòng. Ông Tấn không cam tâm chuyện Cường từ bỏ chức vụ trưởng phòng, ông gọi điện bảo Cường lên phòng gặp mặt. Khi Cường đi lên phòng ông Tấn, vô tình gặp giám đốc Hải ở cầu thang. Ông Hải hỏi:
-Cậu đi đâu vậy?
-Dạ, tôi lên phòng bí thư ạ.
Ông Hải nhướng mắt lên:
-Có việc gì à?

Cường lắc đầu:
-Dạ, tôi không biết!
Ông Hải nhìn Cường như dò xét rồi bảo:
-Cậu đi đi kẻo bí thư chờ!

-Dạ, chào giám đốc.
-Gặp bí thư xong, cậu xuống phòng tôi nhé!
-Dạ!
Cường đi rồi, ông Hải còn nhìn theo một lúc rồi mới trở về phòng. Ông Hải nghĩ, không rõ bí thư Tấn gọi Cường đến gặp làm gì, hẵn là có liên quan đến chiếc ghế trưởng phòng sắp trống rồi. Nhưng khi ông Hải đi ngang qua phòng tổ chức, ông thấy Thanh Thảo đang nói chuyện với cậu Tùng:
-Không biết sao nữa, ʇ⚡︎ự nhiên lấy hồ sơ bổ nhiệm lại.

Ông Hải bước vào, hỏi Thanh Thảo:
-Cô đang nói ai vậy?
Thanh Thảo giật mình, quay sang nhìn ông Hải:
-Dạ!…
-Tôi hỏi cô đang nói ai?

-Dạ, anh Cường!
Ông Hải gật gù:
-Cậu ta rút hồ sơ bổ nhiệm à?
-Dạ!
-Sao không ai báo cáo cho tôi?
-Dạ, anh ấy mới rút sáng nay, chưa kịp báo ạ!
-Thôi được, làm việc đi, không được bàn tán lung tung. Cả cậu kia nữa.
-Dạ, dạ!
Hai người đồng thanh “dạ”, Tùng đi vội ra cửa về phòng Kế toán. Ông Hải cũng về phòng mình. Ông mỉm cười một mình.

Cường đã đến phòng Bí thư Tấn. Anh đứng bên ngoài một lúc rồi mới gõ cửa. Giọng ông Tấn bên trong vọng ra:
-Mời vào!
Cường mở cửa bước vào, vẻ ái ngại hiện rõ tгêภ mặt. Anh đến ngồi tгêภ chiếc ghế ông Tấn vừa chỉ. Có lẽ Cường biết lý do ông Tấn gọi lên. Anh nói luôn:
-Có lẽ anh gọi em vì lý do em rút hồ sơ bổ nhiệm phải không ạ?
-Ừa!
-Anh à, em cảm ơn anh. Nhưng em đã suy nghĩ kỹ rồi, em không đủ năng lực. Em không xứng đáng.
Ông Tấn có vẻ không tin. Ông gặng hỏi:
-Vậy sao lúc giới thiệu, cậu không nói gì với tôi trước? Bây giờ cậu mới nói, cậu muốn tôi bẻ mặt với ông Hải à?

Cường chỉ biết cúi đầu:
-Em xin lỗi.
Ông Tấn thở dài:cậu không nói, tôi cũng đoán ra lý do vì sao cậu rút hồ sơ.
-Dạ?
-Tôi chỉ thắc mắc không biết cậu đã bị đối phương dùng chiêu gì mà mới ra đòn cậu đã gục ngay thế?
Cường đỏ bừng mặt:
-Dạ, không phải vậy đâu anh.

Ông Tấn nhìn Cường, nét mặt không vui. Ông Tấn thở dài:
-Thôi, cậu về làm việc đi. Nếu cậu suy nghĩ lại, cậu có thể gặp tôi hoặc anh Học bất cứ lúc nào.
Cường buồn buồn:
-Em xin lỗi anh. Thật sự em không còn mặt mũi gặp anh.
Ông Tấn thở hắt ra:
-Nhưng vì sao cậu lại rút? Cậu nói nguyên nhân ra, biết đâu chúng tôi sẽ giúp cậu được.

Cường lắc đầu, vội vã đi ra ngoài. Đến đầu cầu thang, anh quay lại nhìn phòng ông Tấn, thở dài. Cường còn phải biết làm sao bây giờ. Cường không thể nói toàn bộ sự thật cho ông Tấn được. Anh sợ vợ chồng Bảo sẽ tung những tấm ảnh chụp anh với Bảo Anh lên. Nếu vậy, sẽ có hai người phụ nữ vì anh mà đau khổ là Vân Anh và vợ Cường. Vợ Cường vốn bị Ьệпh tιм, liệu cô có thể chịu đựng cú shock đó không. Anh cũng sợ ông Tấn, ông Học và các đồng nghiệp ở cơ quan khác không chịu hiểu, sẽ nhìn anh bằng con mắt coi thường. Anh làm sao có thể tiếp tục làm việc trong cơ quan này được nữa. Bởi vậy, Cường chọn cách im lặng chờ đợi sóng gió qua thôi.

Cường vẫn còn nhớ, hôm từ nhà Bảo trở về, anh dắt xe đi bộ lang thang, qua nhà mấy lần nhưng không dám vào. Gió thổi về đêm làm Cường tỉnh ɾượu. Một anh dân phòng thấy Cường cứ liệng đi liệng mãi trong khu vực anh ta phụ trách, làu bàu:
-Làm gì mà cứ như rình mò vậy, anh kia?
Anh ta xán lại gần Cường, ngửi thấy mùi ɾượu phả ra từ người Cường, anh ta kêu lên:
-Cha nội say rồi, có cần tôi giữ xe cho không, rồi đi bộ về nhà cho lành.

Cường cười như mếu:
-Cám ơn anh, tôi về được mà!
Một người khác trong trạm gác dân phòng nghe tiếng nói chuyện, lững thững ra ngoài. Chợt anh ta kêu lên:
-Anh Cường đây mà! Sao không đi xe mà dắt bộ vậy anh?
Anh kia quay lại:
-Quen à?

-Anh ta say rồi, tôi định giữ xe cho anh ta.

-Tôi không say! Chào hai cậu!

(Còn tiếp)
PTX

Bài viết khác

Thùng nước gạo của mẹ – Câu chuyện buồn rơi nước mắt đọc mà thấy sót xa về đạo làm con

Con gáι ở thành ρhố gọi điện về: “Ngày mαi, con dẫn bạn trαi con về rα mắt bố mẹ. Mẹ dọn dẹρ nhà cửα và chuẩn bị cơm nước giúρ con. Anh ấy là trαi thành ρhố, con không muốn αnh ấy có ấn tượng không tốt”…   Hình minh hoạ. Cúρ máy mẹ […]

Khó khăn đời con – Khi bố mẹ ly hôn

Suốt 27 năm cuộc đời, từ lúc có nhận thức đến bây giờ có lẽ tôi đã phải đứng trước 2 lần lựa chọn vô cùng khó khăn. Lần đầu là lúc bố mẹ ly dị, còn lần thứ 2 là chuyện tổ chức đám cưới vào tháng 10 tới đây của tôi. * * […]

Đôi Ьàn tαy mẹ, xúc ᵭộng câu chuyện ý nghĩα về sự hy sinh củα người làm chα mẹ

Một chàng tɾαi vừα tốt nghiệρ ᵭại học thuộc loại xuất sắc. Anh tự tin dự tuyển vào vị tɾí quản lý tại một công ty lớn. Anh vượt quα các vòng ᵭầu tiên và ᵭến vòng cuối cùng, ᵭích thân giám ᵭốc ρhỏng vấn αnh ᵭể ᵭưα ɾα quyết ᵭịnh tuyển dụng. Khi xem […]