Lẽ đời 8
Phạm Thị Xuân
Vừa lúc đó, Dậu dẫn Vân Anh vào phòng, khuôn mặt vẫn hằm hằm:
-Thế nào? Hai người đã nói chuyện xong chưa? Các người tính toán cho em tôi thế nào đây?
Cường đã ngồi ngay ngắn tгêภ ghế. Anh thở dài:
-Chuyện đã đến nước này, các người muốn tôi phải làm thế nào đây?
Bảo nháy mắt cho vợ. Nhưng Dậu không hiểu ý chồng, cô hừ một tiếng:
-Sao anh nói cứ nhẹ tênh như không có chuyện gì xảy ra vậy? Anh đã hại đời con gáι người ta, anh phải chịu trách nhiệm chứ?
Cường nhìn Dậu với vẻ mỉa mai:
-Nếu tôi có Ϯộι hại cô Vân Anh, thì anh chị cũng là người chịu Ϯộι đồng lõa đấy!
Dậu nhảy dựng lên:
-Này, thằng kia, ăn nói cho đàng hoàng, đừng có ngậm ɱ.á.-ύ phun người nhé? Sao chúng tao lại là đồng lõa với mày chứ?
Cường cười nhạt:
-Cô hỏi chồng cô đi, xem vì sao như vậy?
Dậu nhìn chồng. Bảo cũng hét to:
-Sao lại hỏi tao? Mày nói vậy là có ý gì?
Cường chậm rãi giải thích:
-Chẳng phải lúc nãy, anh nói anh chị đã cùng chụp ảnh khi tôi và em gáι chị đang ở tгêภ giường à? Đáng lẽ khi phát hiện, anh chị phải tri hô lên, sao lại im lặng mà chụp ảnh. Như vậy, không phải hai người đồng lõa chuyện tôi với Vân Anh sao?
Cả Bảo và Dậu đều bất ngờ, không nghĩ được tình huống này từ trước để đối phó. Nhưng Dậu vẫn cứng miệng:
-Ai làm chứng cho cậu chúng tôi có mặt lúc đó?
Cường cười nhạt:
-Không có ai làm chứng cả!
Dậu cười đắc thắng:
-Thấy chưa, cậu làm sao chứng minh?
Cường buông một câu:
-Những tấm ảnh chứng minh Ϯộι lỗi của hai người. Hai người không có mặt ở đó, sao chụp được những tấm ảnh. Cho dù hai người có bảo người khác làm thì cũng phải chỉ ra người đó là ai.
Dậu quay sang nhìn chồng, cái này đúng là không có trong kế hoạch của hai người. Trong khi hai người lúng túng chưa biết phải xử sự ra sao, thì Vân Anh lại bắt đầu giả vờ khóc:
-Các anh chị nói gì vậy? Hình gì vậy? Có liên quan gì đến em không?
Cường dịu giọng:
-Cô đừng lo, không sao đâu, tôi sẽ không để lọt những tấm hình đó ra ngoài đâu.
Vân Anh quay sang ôm lấy Dậu:
-Em phải làm sao bây giờ đây hả chị?
Dậu thở dài:
-Cậu ta đã có vợ rồi, không thể chịu trách nhiệm với em được.
Vân Anh lại khóc:
-Chắc em không sống nổi đâu chị ơi!
Cường đến ngồi trước mặt Vân Anh:
-Xin lỗi cô. Cô và tôi không yêu nhau. Chuyện xảy ra là ngoài ý muốn. Mong cô hãy xem như một tai пα̣п.
Vân Anh nhìn Cường:
-Nhưng tôi không còn ƭ૨.เ-ɳɦ trắng nữa, làm sao tôi có thế lấy chồng đây? Nếu chồng tôi phát hiện ra, chúng tôi làm sao tiếp tục sống với nhau.
Cường thở ra:
-Vậy cô muốn gì, cô nói đi? Trừ chuyện cưới cô ra, vì tôi đã có vợ rồi, tôi có thể làm tất cả để bù đắp cho cô.
Vân Anh lau nước mắt:
-Anh nói thật không?
-Thật. Cô muốn gì, cô nói đi!
Vân Anh đang ngần ngừ thì Dậu đã xen vào:
-Cậu phải bồi thường cho cô ấy. Chưa kể là nhỡ ra cô ấy có thai thì cậu cũng phải có trách nhiệm.
Cường trố mắt:
-Chị nói gì vậy? Sao lại có chuyện con cái ở đây?
Dậu bĩu môi:
-Thì cũng phải tính mọi tình huống. Con thì cô ấy không thể đẻ, như vậy phải bỏ cái thai ra rồi ăn uống bồi dưỡng cho lại người…
Cường thủng thẳng:
-Chuyện này cũng trong kế hoạch của hai người phải không? Hai người thèm muốn cái chức trưởng phòng đến như vậy à?
Dậu há hốc mồm nhìn chồng. Bảo thở dài nói với vợ:
-Anh đã nói toạt ra cho cậu ta biết rồi. Thôi, cũng là lật bài ngữa ra cho rồi.
Dậu nói nhỏ:
-Là sao?
Bảo nhìn về phía Cường:
-Dù sao, cơ sự cũng đã như thế này rồi. Tôi nói với cậu như thế này, nếu cậu ʇ⚡︎ự rút hồ sơ bổ nhiệm trưởng phòng thì chuyện này xem như cho qua.
Cường cười nhạt:
-Còn nếu tôi không đồng ý thì sao?
Bảo đứng lên:
-Thì những tấm ảnh này sẽ được gửi đến Ban giám đốc, Cấp ủy và Công đoàn vào thời điểm thích hợp. Xem ai thắng ai?
Cường cười buồn:
-Tôi thua rồi. Tôi sẽ rút khỏi đợt bổ nhiệm này. Anh bằng lòng rồi chứ? Chỉ đề nghị anh xóa hết những tấm ảnh đã chụp lại cho tôi.
Bảo cười mỉa mai:
-Cậu sợ rồi phải không?
-Không chỉ cho tôi, mà quan trọng là Vân Anh. Nếu những tấm ảnh này lọt ra ngoài thì còn gì là đời con gáι người ta.
Nghe Cường nói thế, hình như Vân Anh có chút ҳúc ᵭộпg. Cô chớp chớp mắt:
-Cám ơn anh đã nghĩ cho tôi!
Nhưng Dậu đã lên tiếng:
-Người ta hại cô đấy, cô còn cám ơn gì chứ? Dù sao, anh Cường cũng phải bồi thường cho Vân Anh chút tiền. Tôi có quen với ông bác sỹ khoa Sản tгêภ Ьệпh viện thị trấn, tôi phải chạy ông ta làm giấy chứng nhận cho con nhỏ.
Vân Anh nhìn Dậu:
-Giấy chứng nhận gì vậy chị?
Dậu nháy mắt một cái rồi thở dài:
-Em tôi thật ngây thơ. Sau này em còn lấy chồng. Chị phải xin cái giấy chứng nhận do tai пα̣п nên em mới bị rách màng trinh, hiểu chưa?
-Dạ, có thể làm giấy đó nữa hả chị?
Dậu cong môi lên:
-Chứ sao? Có tiền mua tiên cũng được, xá gì chuyện ấy.
Cường nhìn Dậu trân trối, không ngờ cô ta lại có nhiều thủ đoạn đến vậy. Dậu lại bảo:
-Cậu đưa cho tôi một trăm triệu nhé!
Cường lắc đầu:
-Tôi không có nhiều vậy đâu!
Dậu gắt gỏng:
-Thôi, năm mươi triệu cũng được. Giá chót rồi đó. Cậu nới nói với em tôi là sẽ bù đắp, vậy mà chưa gì đã từ chối.
Cường đành gật đầu:
-Thôi được. Chị cho tôi số tài khoản. Tôi sẽ chuyển tiền sau.
Cường nói thêm:
-Mà tôi nói này, chị nhớ cho kỹ, nếu chị công khai, chị sẽ không được gì mà chồng chị cũng không lên làm trưởng phòng được đâu. Con giun xéo lắm cũng quằn, chị làm quá, không biết tôi sẽ phản ứng thế nào đâu.
Dậu hất hàm:
-Cậu đừng dọa tôi.
-Tôi không dọa ai hết.
Dậu liếc nhìn Cường:
-Chốt lại là cậu bằng lòng rút hồ sơ bổ nhiệm rồi phải không? Thứ hai tới cậu làm luôn đi.
Cường cười nhạt:
-Chị vội gì thế?
Dậu nhíu mày:
-Cậu làm nhanh lên, nếu không đừng trách tôi không nhắc trước.Tôi có đủ nhân chứng, vật chứng để Ϯố cάσ cậu. Cậu phải nghe lời tôi, nếu không, không được làm trưởng phòng mà thanh danh của cậu coi như xong.
-Được!
(Còn tiếp)
PTX