Lẽ đời 6
Phạm Thị Xuân
Cường giật mình mở mắt ra vì một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Anh ngơ ngác mở mắt ra, đầu đau như búa bổ. Hình ảnh đầu tiên ᵭ.ậ..℘ vào mắt Cường là hai vợ chồng Bảo đang hoa tay múa chân như muốn ăn tươi nuốt sống anh. Cường chưa kịp hiểu việc gì đang diễn ra ở đây. Anh chợt nhớ chiều nay anh có hẹn với Bảo đến nhà ăn tối, nhưng sao giờ đây anh lại đang nằm tгêภ một chiếc giường lạ như thế này. Ánh điện chiếu vào mắt Cường chói chang, khiến anh không nhìn rõ mọi vật. Anh đưa tay sờ sang bên cạnh nhưng không thấy cặp kính đâu. Cường kêu lên:
-Kính của tôi?
Dậu cười khẩy, vứt cái kính cận về phía Cường:
-Giờ này mà còn kính với chả gương? Này, kính của cậu đây, cậu đeo vào đi, để xem cho rõ người ngợm mình như thế nào.
Cường cầm lấy cái kính, chưa kịp đeo đã hσảпg hốϮ co rúm người lại vì phát hiện toàn thân đang էɾ.ầ.ղ ղ..հư ղ.հ.ộ.ղℊ trước mặt vợ chồng Dậu. Thấy chiếc áo còn vương vãi tгêภ giường, Cường kéo áo cột vào thắt lưng để che phía dưới bụng. Cường cũng chợt nhận ra bóng lưng của một người con gáι đang thút thít khóc ở góc giường, đó là Vân Anh. Cường ôm lấy đầu, anh không biết đã xảy ra chuyện gì.
Dậu nghiến răng kèn kẹt:
-Tôi không ngờ cậu lại là loại thú vật như vậy. Vợ chồng tôi tốt với cậu, mời cậu sang ăn uống trò chuyện, cậu lại cưỡng hϊếp em gáι tôi như vậy. Cậu trả ơn chúng tôi như vậy à? Còn gì đời con gáι của em tôi chứ?
Cường ôm lấy đầu:
-Tôi, tôi không làm gì hết! Tôi không làm gì em gáι chị! Tôi bị oan mà!
Bảo cười khẩy:
-Cậu bị oan à? Cậu xem có ai người ta thấy cảnh này mà người ta tin cậu bị oan không? Cậu lo thật thà mà nhận Ϯộι, bằng không đừng trách tôi không nghĩ tình đồng nghiệp.
-Nhưng tôi không làm chuyện đó, nếu tôi làm, tôi phải nhớ chứ!
Bảo gắt:
-Cậu không biết uống bια thì nói ngay từ đầu, cứ nốc cho cố vào, bây giờ để xảy ra sự cố như vậy rồi lại kêu nhớ với không nhớ.
Cường nhíu mày:
-Nhưng tôi uống bια ngoài kia, nếu đã say rồi thì làm sao tôi vào ở đây được?
Hình như Dậu hơi bất ngờ trước câu hỏi của Cường. Nhưng cuối giường đã vang lên tiếng khóc thút thít của cô em họ hờ của Dậu:
-Anh nói vậy là sao? Anh không ʇ⚡︎ự vào, không lẽ tôi cõng anh vào à?
Cường lắc đầu đau khổ:
-Tôi không có ý đó. Nhưng tôi không biết sao mình lại ở đây? Thế cô biết à?
Vân Anh lau nước mắt, kể lể:
-Tôi cũng không biết gì hết. Tôi chỉ nhớ là tôi say do uống nhiều bια, chị Dậu dẫn tôi vào đây làm nghỉ. Tôi nằm một lúc rồi ngủ luôn. Đến khi tỉnh lại thì đã thấy nằm cạnh anh, tгêภ người thì không có mảnh vải che thân. Tôi phải cố mới thoát khỏi ʋòпg tay của anh. Tôi sợ hãï lấy áo để mặc thì thấy chiếc áo bị xé rách như này đây…
Vân Anh ném chiếc áo về phía Cường. Cô dùng hai tay che bộ ռ.ɠ-ự.ɕ lồ lộ dưới ánh đèn. Dậu vội lấy chiếc áo chống nắng của Thúy Nga đang treo tгêภ giá xuống, trùm lên người Vân Anh. Thấy Cường lết tới gần Vân Anh, Dậu xô ra:
-Như vậy còn chưa đủ sao cậu Cường? Cậu còn muốn làm gì em gáι tôi nữa à?
Cường lắc đầu:
-Tôi chỉ muốn hỏi cô ấy cho rõ thôi.
Dậu bĩu môi:
-Cậu còn hỏi gì nữa, cậu hại người ta ra như này còn giả vờ vô Ϯộι.
Vân Anh nhìn về phía Cường, nước mắt ràn rụa:
-Anh không muốn chịu trách nhiệm sau khi đã làm chuyện ấy với tôi nên anh giả vờ không nhớ phải không?
Cường luống cuống:
-Không phải vậy. Nhưng tôi có làm gì cô thật à?
Vân Anh gật đầu:
-Không lẽ là không phải à?
Cường buồn bã:
-Sao tôi có thể say đến mất lý trí như vậy được chứ?
Vân Anh kéo hai vạt áo bà ba lại trước ռ.ɠ-ự.ɕ, lại thút thít khóc:
-Trời ơi, bây giờ tôi phải làm sao đây? Nhục nhã quá! Ba mẹ tôi mà biết chuyện chắc chắn không để cho tôi yên.
Cường đau khổ:
-Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý. Nhưng mà… thật là như vậy à?
Vân Anh chỉ một vết đỏ tгêภ tấm ra giường rồi nghẹn ngào:
-Anh nhìn đi! Đây là lần đầu của tôi. Bây giờ thì anh đã tin chưa?
Mọi thứ quá hoàn hảo khiến Cường không thể không tin mình đã làm ra chuyện đ-.ồ.ḭ̃ ๒.ạ.เ đó. Anh cúi mặt xuống, không dám nhìn ai. Dậu bước tới gần Vân Anh, kéo cô đứng dậy:
-Em ra ngoài với chị, mặc quần áo vào. Chị sẽ không để yên cho cậu ta đâu. Chị sẽ đòi lại công bằng lại cho em.
Dậu và Vân Anh đi ra ngoài. Dậu kéo Vân Anh vào phòng mình để thay quần áo. Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Dậu đã ôm Vân Anh cười ha hả. Vân Anh phải bịt miệng Dậu lại và gỡ tay Dậu ra:
-Chị cười vậy nhỡ anh ta nghe thấy thì sao?
Dậu thôi không cười nữa, mở tủ lấy cho Vân Anh bộ đồ ngủ:
-Em thay đồ đi.
-Em mặc đồ của em luôn cũng được.
-Đồ của em ở bên phòng kia mà, với lại, còn phải đóng kịch thêm đoạn nữa, em mặc đồ của chị đi.
-Dạ, chị!
Dậu nhìn Vân Anh thay quần áo, suýt xoa:
-Em đẹp thật đó, sao không làm người mẫu mà lại làm ở quán karaoke?
Vân Anh thở dài:
-Chị tưởng dễ làm người mẫu à? Nhưng em làm nghề này cũng khá. Nói thật với chị, em chưa hề đi khách đâu. Vì cần tiền, nên em mới nhận làm việc này. Vả lại, em cũng muốn cho người phụ nữ kia được giải phóng.
Dậu buộc miệng:
-Người phụ nữ nào?
Vân Anh tròn mắt:
-Thì vợ anh ta đó. Không phải chị nói làm vậy để giúp chị ta ly dị được anh chồng à?
Dậu cười cười:
-Ừ, thì vậy. Mà nói thật nhìn em bề ngoài ngây thơ nhưng đóng kịch thì không ai bằng. Ừ nhỉ, sao em không làm diễn viên.
Trong lòng, Vân Anh nghĩ vợ chồng Dâụ còn đóng kịch hay hơn cả cô, vì thế mới lừa được anh Cường. Nhưng cô không nói ra suy nghĩ ấy. Cô nhỏ nhẹ:
-Em không có số làm diễn viên. Chị có quen với đạo diễn nào không, giới thiệu giúp em một người.
Vân Anh đã mặc xong quần áo. Cô vừa chải tóc, vừa nói với Dậu:
-Chị đã hứa với em sao thì nhớ thực hiện đầy đủ đấy nhé!
Dậu hơi bực mình nhưng vẫn nhẹ nhàng:
-Em yên tâm, chị hứa chị sẽ làm. Mà em cũng phải biết giữ mồm giữ miệng đấy. Chuyện này lộ ra, người đàn ông kia cũng có thể kiện mình đấy em ạ! Khi đó, chị cũng không cứu được em đâu.
-Em biết rồi. Em cám ơn chị trước. Mà xong việc, chị chuyển tiền cho em ngay nhé. Em đang rất cần tiền.
-Được, sao em cứ nói mãi thế? Em không tin chị à?
-Dạ, em tin chị mới làm việc cho chị.
-Ừ! mà này, em đã làm gáι bια ôm, sao không kiếm một đại gia mà dựa thân.
Vân Anh buộc tóc xong, không trả lời Dậu, chỉ hỏi:
-Có phải xuống đó ngay không chị.
Dậu lắc đầu, vẻ mặt nham hiểm:
-Từ từ đi em, để hai người đàn ông nói chuyện đã.
Một lát sau, Dậu bảo:
-Em cứ ngồi đây, đợi chị tí. Chị sang xem tình hình bên ấy thế nào rồi.
Dậu định đi rồi nhưng Vân Anh lại níu tay Dậu lại:
-Chị à, sao vợ anh ta lại làm cách này để hại chồng mình. Em thấy sao sao ấy.
Dậu hừ một tiếng:
-Chuyện nhà người ta, em xen vào làm gì? Em cứ đóng tốt vai diễn cuae em đi!
Dậu cười nhạt một tiếng, xem ra con bé này có chút động lòng với Cường rồi, nhưng dù muốn, nó cũng không thể cứu được Cường. Cường giờ đã nằm gọn trong bàn tay của vợ chồng Dậu rồi.
Chỉ còn lại một mình Vân Anh trong phòng. Cô nhìn quanh, phòng trang trí không bắt mắt lắm, chứng tỏ gu thẩm mỹ của chủ nhân không cao. Vân Anh ngắm tấm ảnh chụp đám cưới của vợ chồng Dậu được phóng to treo ngay giữa phòng, mỉm cười. Họ thật xứng đôi. Ngay cả độ bỉ ổi thì cũng giống nhau. Cô biết họ hại Cường là vì mục đích khác, không phải vì điều họ nói với cô. Cô thấy có chút thương hại Cường, nhưng cô còn biết phải làm sao đây.
Tuy Vân Anh chưa phải là người dày dạn kinh nghiệm nhưng sau một năm làm ở quán karaoke, cô cũng học hỏi được nhiều điều. Cái gì cũng phải phòng bị, nếu không, họ mà lật mặt thì không trở tay kịp. Vân Anh đã chụp được mấy tấm ảnh lúc vợ chồng Dậu cởi quần áo của Cường, còn đoạn quay video, cô chưa kịp xem vì điện thoại của cô vẫn còn ở phòng hai cô con gáι Dậu. Việc cô làm chẳng qua là để ʇ⚡︎ự bảo vệ mình, nếu Dậu không trả tiền sòng phẳng hay làm gì bất lợi cho cô, cô mới sẽ dùng đến. Cô chợt thở dài một mình.
Có tiếng bước chân, rồi Dậu mở cửa bước vào. Dậu vẫy tay:
-Xuống đi em! Nhớ khóc lóc thảm thiết vào. Chuyện này mà thành công, chị sẽ thưởng nóng thêm.
Mắt Vân Anh sáng lên:
-Dạ, em cám ơn chị!
Hai người đàn bà rời đi, bước chân thoăn thoắt. Chút lòng trắc ẩn của Vân Anh với Cường biến mất. Cô chỉ còn nghĩ đến số tiền mà Dậu sắp trả cho cô và các dự định sẽ thực hiện khi nhận được tiền. Cô nhất định sẽ đóng tròn vai Dậu đã giao cho.
(Còn tiếp)
PTX