Lẽ đời 5
Phạm Thị Xuân
Đúng lúc Cường bưng ly bια lên uống thì nhanh như chớp, Vân Anh thò tay vào túi áo rồi búng tay mấy cái vào ly bια của mình. Dậu thấy hình như có chất bột trắng rơi ra. Vân Anh lắc nhẹ ly bια, nâng lên rồi lại bỏ xuống:
-Hình như em say rồi hay sao ấy?
Cường quay sang Vân Anh:
-Vậy cô không nên uống nữa.
Vân Anh vung tay lên, người hơi lắc lư:
-Nhưng còn ly bια này thì sao, em phải uống hết.
Dậu chắt lưỡi:
-Con bé này say thật rồi. Mọi lần nó đâu uống hết ly bια mà giờ thì…
Bảo gắt Dậu:
-Cũng tại em cứ ép Vân Anh!
Vân Anh cười lớn:
-Anh chị đừng cãi nhau vì em. Em có say đâu, phải không anh Cường.
Vân Anh cầm ly lên như muốn uống tiếp nhưng Cường đã giật ly bια trong tay cô:
-Cô say thật rồi, để tôi uống giúp cô!
Vân Anh lắc đầu:
-Không được, tôi không cần anh giúp. Tôi vẫn còn uống được mà.
Dậu thở ra:
-Em say rồi, để cậu Cường giúp đi. Mà cái con bé này, sao hôm nay uống nhiều thế không biết? Cậu Cường đúng là ga lăng thật. Ai mà làm vợ cậu, sướиɠ phải biết.
Nghe nhắc đến vợ, Cường ngước nhìn đồng hồ đeo tay rồi đặt ly bια xuống bàn:
-Nghe chị Dậu nhắc tôi mới nhớ. Tôi có hẹn với vợ sẽ về nhà sớm. Có lẽ uống xong ly này, anh chị cho phép tôi kiếu.
Dậu cười khúc khích:
-Thời đại nào rồi mà có người đàn ông ngoan như cậu vậy! Ngồi chơi thêm chút nữa đi. Đã đến đây rồi, cậu phải ở lại chơi. Bộ cậu chê nhà tôi không tiếp đón cậu ʇ⚡︎ử tế à?
-Không phải vậy đâu, tôi chỉ sợ làm phiền anh chị.
-Có gì đâu mà phiền. Chỉ cần ít bữa lên trưởng phòng, chị đừng quên chúng tôi là được.
Cường mỉm cười:
-Vẫn chưa biết thế nào, chị ạ. Việc cơ quan không nên bàn ở đây, nhưng tôi thấy anh Bảo là người xứng đáng, nhiều kinh nghiệm.
-Đúng, ở đây mình uống ɾượu nói chuyện thôi. Mời mọi người uồng với tôi một ly nào!
Bảo cũng phụ họa với vợ, bưng ly của mình lên, đưa về phía Cường:
-Vậy tôi mời cậu ly cuối nhé!
Dậu lắc đầu:
-Sao lại là ly cuối, mỗi người mời nhau một ly nữa. Vân Anh đã say, cho miễn. Nhưng phải uồng hết ly này.
Cường cầm ly bια của Vân Anh lên:
-Thôi, chị tha cho Vân Anh đi. Tôi tình nguyện uống thay.
-Được!
Bảo gật gật rồi đưa ly bια lên uống một hơi cạn luôn, xong Bảo đưa cái ly không về phía Cường:
-Đến phiên cậu.
Cường không nhận ra ánh mắt gian xảo của Bảo, anh bưng ly bια lên miệng, uống hết nửa ly, anh bỏ xuống bàn. Nhưng Bảo không tha:
-Cậu phải uống hết. Không thì đưa cho Vân Anh!
-Tôi uống mà!
Vân Anh cười to:
-Để tôi uống cho, anh Cường.
Nói xong, Vân Anh làm như say lắm, gục đầu xuống bàn. Dậu sang đỡ Vân Anh xuống nhà sau. Cường lại bưng lên uống nốt ly bια. Anh cười cười:
-Thế được chưa, anh Bảo?
Nụ cười của Cường bỗng trở nên méo xệch. Cường mở miệng định nói gì đó nhưng anh chưa kịp nói gì thì ʇ⚡︎ự dưng thấy chóng mặt, các hình ảnh trước mắt phút chốc xoay tròn, Bảo nằm gục mặt xuống bàn, không còn biết gì nữa.
Vân Anh lúc này không còn có vẻ say nữa. Dậu vừa buông tay, Vân Anh đã nhanh chóng quay lại, lay vai Cường:
-Anh Cường! Anh Cường!
Cường ngồi yên không lên tiếng. Vân Anh nhìn hai vợ chồng Dậu, nhỏ giọng:
-Anh ấy mê rồi chị Dậu ơi!
Bảo phá lên cười:
-Xong rồi!
Dậu đứng lên, bảo chồng:
-Thôi, đừng cười nữa. Chưa xong đâu. Anh phụ với em và Vân Anh mang anh ta vào phòng đã.
-Cho anh ta vào phòng mình à?
-Sao lại phòng mình, sang phòng các con chứ? Anh chưa già mà cứ quên trước quên sau!
Bị vợ mắng thế nhưng Bảo cũng chỉ biết cười trừ. Bảo mừng rỡ vì xem như kế hoạch Dậu vạch ra đã thành công hơn một nữa. Bảo đến gần Cường, ôm lưng Cường kéo ra. Nhưng Cường nặng quá, phải khó khăn lắm Bảo mới đưa anh ta ra khỏi cái ghế đang ngồi. Bảo để anh ta nằm dưới sàn nhà, suy nghĩ cách để đưa anh ta ra nhà sau. Cuối cùng, Bảo cũng nghĩ ra cách. Bảo lật người Cường vào chiếc võng, rồi luồn cây gỗ vẫn chặn ở nhà bếp vào. Bảo một đầu, đầu kia là Dậu vì Vân Anh nói không quen gánh. Mấy lần Cường ʇ⚡︎ự dưng cử động làm Bảo lo sốt vó. Rồi cuối cùng, vợ chồng Dậu cũng đưa được Cường vào phòng hai cô con gáι. Ba người xúm vào khiêng Cường đặt lên cái giường rộng kê sát tường. May mà cái giường thấp, chứ nếu không, cũng khó lòng mà đưa được Cường lên. Dậu lẩm bẩm:
-Lão này ăn cái giống gì mà nặng thế không biết.
Bảo cũng thở dốc:
-Mệt bở hơi tai!
Dậu giục chồng:
-Ông cởi hết áo quần lão ta ra đi, nhanh lên. Tôi nghe người bán nói tђยốς mê nàγ tάc dụng cũng không lâu lắm đâu. Mình mà làm chậm quá, lão tỉnh dậy là xem như công cốc đấy!
-Được, để đó cho tôi.
Bảotrèo ℓêп gιườпg, lật ngữa người Cường ra. Bảo bắt đầu cởi từng nút áo sơ mi của Cường. Mới cởi mấy nút, Bảo thấy bên trong áo sơ mi, Cường còn mặc chiếc áo may ô cộc tay. Bảo lẩm bẩm:
-Thằng cha này ăn mặc gì mà như tu sĩ thế này, lớp ngoài lớp trong.
Bảo nhìn Dậu đang tròn mắt đứng nhìn:
-Bà đến phụ với tôi một tay coi. Chứ mình tôi mà cởi xong đồ lão mặc chắc lão đã tỉnh lại mất.
Dậu lập tức trèo ℓêп gιườпg giúp chồng. Hai vợ chồng hì hục cởi từng thứ một, mặt Dậu nhăn lại. Hai vợ chồng không để ý Vân Anh đang bí mật chụp mấy kiểu ảnh bằng điện thoại. Sau đó, cô nhanh chóng đặt điện thoại ở một góc tгêภ chiếc tủ sách hướng về phía chiếc giường và mở chế độ quay.
Đến khi Bảo đang lột tiếp chiếc quần trong của Cường thì chuông điện thoại reo lên. Vân Anh giật nảy mình nhưng tiếng chuông điện thoại phát ra từ phía chỗ Bảo đang ngồi. Bảo dáo dát nhìn quanh rồi quay người sang chỗ chiếc quần dài vừa cởi ra của Cường. Thì ra là điện thoại của Cường. Bảo lấy chiếc điện thoại, ấn vào nút từ chối, sau đó Bảo tắt nguồn luôn cho lành. Dậu thở phào nhẹ nhõm, cô cứ lo tiếng chuông điện thoại làm Cường thức dậy lúc này thì xôi hỏng bỏng không. Nhưng không, Cường vẫn đang nằm yên, miệng ngáy khò khò. Dậu hỏi:
-Ai gọi lão Cường vậy?
-Tôi không biết?
-Hay là vợ lão?
-Vợ lão thì sao chứ?
Dậu chắt lưỡi:
-Nhỡ bả mò tới nhà mình thì sao?
Bảo cười khẩy:
-Lão Cường còn chưa rành đường, bả biết đâu mà tìm?
-Ờ há!
Hai người vừa nói chuyện vừa tiếp tục cởi hết đồ tгêภ người Cường ra, rồi không nhịn được cười khi thấy Cường đang t-г-ầ-ภ tгย-ồภﻮ nằm đó. Dậu thốt lên:
-Nhìn cũng hấp dẫn thiệt đó!
Bảo trừng mắt nhìn vợ:
-Bà nhìn gì mà nhìn ghê thế? Xem bộ bà mê trai rồi phải không? Hay là bà lên nằm với lão đi, tôi chụp cho vài pô, đỡ tốn tiền.
-Ông này, ăn nói gì kỳ cục vậy. Em gáι nó cười cho đấy.
Dậu quay sang Vân Anh:
-Vân Anh cởi đồ ra đi em!
Vân Anh liếc Bảo:
-Chị nói anh Bảo ra ngoài đã.
Bảo cười:
-Đằng nào anh cũng còn phải tác nghiệp mà. Em mà cũng biết ngại nữa sao?
Nhưng Dậu đã xô chồng ra ngoài, khép cửa lại, giục Vân Anh:
-Nhanh đi em!
(Còn tiếp)
PTX