Lẽ đời 4

Phạm Thị Xuân

Hơn bốn giờ, Cường mới tìm được đến nhà. Vừa thấy Cường dắt xe qua cổng, Bảo đã mừng rỡ chạy ra:

-Cậu Cường đã đến đấy à? Mời cậu vào nhà!

Cường bối rối:

-Xin lỗi, tôi tìm mãi mới tìm được nhà anh!

Bảo cười:
-Nhà tôi ở trong hẻm nên khó tìm là phải. Cậu đến là tốt rồi. Xem có đứa nào còn dám nói gì anh em mình không.
Cường cũng cười:
-Đúng vậy, nên anh mời là tôi thu xếp đến ngay.
-Cậu vào nhà đi.
-Được, anh.
Dậu nghe tiếng chồng, cũng vội lên nhà tгêภ. Hôm trước, có lần Dậu cũng có gặp Cường một lần nhưng cô không để ý anh lắm. Hôm nay, Dậu mới nhìn rõ người đồng nghiệp của chồng. Có lẽ Cường trẻ hơn Bảo vài tuổi. Anh có dáng người dong dỏng cao, da trắng, cặp kính cận luôn tгêภ mắt nhìn ra vẻ trí thức. Tự dưng, Dậu thấy có chút cảm tình. Nhưng Dậu vội gạt ngay đi suy nghĩ ấy. Dậu chào:
-Mời cậu ngồi chơi, uống nước!

Cường mỉm cười:
-Dạ, cám ơn chị!
Hai người đàn ông ngồi vào bàn, đối diện nhau. Dậu ρhâп trần:
-Cậu ngồi tạm ở đây nhé. Tụi tôi định mua bộ salon mà vẫn chưa rảnh được.
Cường nhìn bộ bàn chữ H vẫn còn mới, mỉm cười:
-Bộ bàn nhà chị hãy còn mới, lại phù hợp với kiểu nhà ba gian. Chị thay salon có khi lại không hợp, chị à. Nhà tôi cũng dùng loại bàn này.
-Thế à! Nhà cậu ở gần đây không?
-Cũng cách tầm hai cây số, chị à?
-Tôi nghe ông Bảo nói về cậu lâu rồi, giờ mới gặp. Cậu còn phong độ hơn tôi nghĩ.

Cường cười:
-Chị quá khen!
-Tôi nói thật đó. Vợ cậu chắc hạnh phúc lắm. Cậu có mấy cháu.
-Hai cháu, đều là con trai.
-Nhất cậu rồi. Tôi cứ mong mãi, mà lần nào cũng là công chúa.

Cường an ủi:
-Thời đại này, trai gáι gì cũng giống nhau chị ạ. Vợ tôi cũng thích một cô con gáι mà không được.
-Ôi dào, là mình nói thế, chứ các ông bà mà không sinh được con trai, là cứ phải bị ăn mắng đấy cậu à. Như nhà tôi…

Bảo e hèm một tiếng, ngắt lời vợ:
-Này bà, bà không rót nước mời cậu Cường à?
Dậu cười tươi:
-Xin lỗi cậu Cường nhé! Mãi nói chuyện, tôi quên khuấy đi.
Dậu với lấy bình trà, bỏ ít trà rồi đổ nước sôi vào ủ. Rồi Dậu quay xuống nhà dưới, gọi:
-Vân Anh ơi, mang bια lên mời khách giúp chị với.
Vân Anh khệ nệ mang lên mấy lon bια và phích đá. Cô chào Cường, vẻ e thẹn:
-Dạ, em chào anh!

Cường gật đầu chào lại. Anh đang ρhâп vân về sự có mặt của Vân Anh thì Dậu lên tiếng:
-Đây là em họ của tôi ở quê, nó đang đi học cao đẳng tгêภ này, cuối tuần nên ghé nhà anh chị chơi.
Cường hỏi xã giao:
-Thế tuần nào cô cũng ghé đây à?
-Dạ, lúc nào bận về quê em mới không ghé ạ!
Vân Anh trả lời lưu loát làm Dậu rất hài lòng. Rồi Vân Anh lễ phép:
-Em xin phép xuống dưới ạ!

Nói rồi Vân Anh đi lui nhà sau. Dậu pha trà ra hai tách cho hai người đàn ông rồi đứng lên:
-Mời hai anh em uống trà rồi tiếp tục nói chuyện. Hay là uông bια cho mát nhé. Chị em chúng tôi xin phép vào bếp, tí nữa sẽ cùng lên ạ!
Cường xua tay:
-Cám ơn anh chị. Hôm nay, tôi chỉ qua chơi cho biết nhà, không dám làm phiền anh chị. Chị cứ ngồi đây nói chuyện cho vui, cả cô em kia nữa ạ!
Bảo cười:
-Cám ơn cậu Cường không khách sáo. Lần đầu tiên cậu đến nhà tôi, chúng tôi không thể xuề xòa quá được.

Hai người đàn bà đã vào bếp. Dậu có vẻ hơi bồn chồn khác hẵn lúc đang còn ở nhà tгêภ. Dậu hít vào một hơi thật sâu rồi nhìn Vân Anh:
-Em nhớ lời chị dặn rồi chứ?
-Dạ!
-Em đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi phải không?
Vân Anh cười cười:
-Dạ, chị yên tâm!
Dậu đưa cái mâm đựng đồ ăn, chén đũa đã chuẩn bị sẵn cho Vân Anh:
-Em bưng đồ lên trước đi, chị lên sau ngay.
-Dạ!

Vân Anh lên nhà tгêภ. Cô đặt mâm xuống bàn, bày biện các món ăn ra một cách khéo léo. Xong, cô cầm lại cái mâm và nhỏ nhẹ:
-Mời hai anh dùng ạ, em xin phép!
Cường vô tình cầm lấy tay cô:
-Đâu được. Cô ngồi xuống đây đi, tôi không phải khách khứa gì đâu.
Vân Anh rút tay về:
-Dạ, như vậy có tiện không ạ? Em sợ…

Vân Anh bỏ lững câu nói. Bảo cười:
-Em sợ gì chứ, em cứ ngồi xuống ăn chung đi, trong nhà cả mà.
-Dạ, em cám ơn ạ.
Cường hỏi:
-Còn chị nhà nữa? Cả các cháu đâu rồi anh?
Bảo nhìn khách:
-Vợ tôi sẽ lên ngay. Còn hai cô con gáι nhà tôi, chúng đã về ngoại nghỉ hè rồi.
-Tiếc quá, tôi không gặp được các cháu. Hình như năm nào các cháu cũng được nhận thưởng ở cơ quan.

Bảo cười:
-Chúng nó học gien của tôi mà.
Lúc đó, Dậu cũng vừa bước lên. Dậu liếc mắt nhìn chồng:
-Gien của ông, hay của tôi?
Cường dàn hòa:
-Tôi nghĩ là của cả hai anh chị.
Dậu ngồi xuống phía bên chồng:
-Cậu Cường nói thế còn được. Ông lúc nào cũng tưởng ông là nhất, như thế đâu có được. Phải không cậu Cường?
Cường mỉm cười:
-Anh chị hài hước thật!

Bảo gắp một đùi gà đặt vào bát của Cường:
-Cậu ăn đi, ʇ⚡︎ự nhiên đi, là người nhà cả mà.
-Dạ, anh cứ ăn đi ạ, để tôi ʇ⚡︎ự lấy thức ăn.
Hai người đàn ông đã uống hết hai lon bια. Vân Anh chủ động gắp thêm đá bỏ vào các ly tгêภ bàn. Xong, cô rót đầy ba ly kia, riêng ly cô thì chỉ một nửa. Vân Anh bưng ly của mình lên:
-Em mời các anh chị ạ!
Cường nhìn Vân Anh:
-Cô cũng biết uống bια à?
-Dạ, em uống được một chút ạ!

Dậu bảo:
-Sao lại uống một chút, hôm nay có cậu Cường đây, em phải uống nhiệt tình vào chứ. Thế mới vui. Mọi người đều uống, chẳng lẽ em ngồi nhìn?
Cường lên tiếng:
-Vân Anh chỉ uống được ít thì tùy cổ chị à, không cần phải ép.

Dậu lắc đầu:
-Cậu thương hoa tiếc ngọc à.
-Đâu có!
-Vân Anh, đưa ly đây. Mọi người đều đầy ly, em như vậy là không được đâu nhé.
Vân Anh chu môi:
-Thôi mà chị!
Nhưng cô cũng làm theo lời Dậu. Dậu rót đầy ly rồi đưa lại cho Vân Anh:
-Bây giờ em mời mọi người đi.
-Dạ, nhưng em chỉ nhấp môi thôi nhé!
-Sao lại nhấp môi, uống thử xem nào, không sao đâu.

Vân Anh cười cười:
-Thôi được, em mà say, em bắt đền chị đấy.
-Ừ!
Vân Anh lại bưng ly lên:
-Em mời cả nhà ạ!

Vân Anh vừa uống chưa được nửa ly đã ho sặc sụa. Cường đưa cho cô tấm khăn giấy:
-Cô chưa quen, chỉ nên uống từ từ thôi.
-Dạ! Cám ơn anh.
Cả bốn người vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Vân Anh uống hai ly thì mặt đã đỏ bừng. Cô đưa ly mình cho Dậu:
-Chị Dậu, chị rót thêm cho em một ly nữa đi.
Cường can:
-Cô đừng uống nữa, cô uống thêm sẽ say đấy.
Vân Anh ngước nhìn Cường:
-Sao mà say được?

Dậu cầm ly của Vân Anh, rót vào đầy rồi đẩy về phía cô em họ:
-Đây, em uống không hết thì nhờ người bên cạnh uống nhé!
-Em uống được mà!
Vân Anh uống hết ly bια, giọng cô là nhè:
-Chị Dậu, rót thêm!

Cường lo lắng nhìn Vân Anh, nhưng Dậu lại rót tiếp cho Vân Anh. Nhưng lần này Vân Anh không uống, cô đưa mắt nháy với Dậu. Lập tức, Dậu đứng lên:

-Tôi mời hai anh một ly, không lẽ chỉ để mình Vân Anh uống?

Bảo hưởng ứng ngay:

-Nào, nâng ly vì tất cả chúng ta nào.

(CÒN TIẾP)
PTX

Bài viết khác

Tiếng đóng cửα – Hãy luôn đặt mình vào hoàn cảnh củα người khác để cảm thông và chiα sẻ

Tôi mới chuyển đến nơi ở mới. Cứ gần nửα đêm, lúc ngủ ngon nhất, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửα rất mạnh ở lầu trên và tiếng déρ lộρ cộρ rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếρ nhαu, vẫn tiếng đóng cửα và tiếng déρ vào đúng giờ ấy khiến tôi không […]

Éo le cuộc tình – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Nay quả là một ngày tồi tệ với tôi. Chỉ còn 1 tháng nữa là tới ngày vui nhất đời mình, nhưng tôi đang phải tạm gác hết mọi việc chuẩn bị cho hôn lễ để nghĩ cách giải quyết chuyện gia đình, mà tình cảnh của tôi hiện tại thì éo le hết chỗ […]

Nỗi đau của Cha – Câu chuyện xúc động trong gia đình

NỔI ĐAU CỦA CHA Anh đặt tô cháo lên bàn ,rồi khẻ lay nhẹ chị : – Hồng ,dậy ăn cháo đi Anh gọi hai ba lần ,nhưng chị vẫn yên lặng ,đôi mắt nhắm nghiền ,đã mấy ngày rồi chị không ăn uống gì ,suốt ngày nằm vật vả trên giường ,cơn đói đã […]