Lẽ đời 2

Phạm Thị Xuân

Cuối cùng Bảo cũng mời được Cường đến chơi vào chiều thứ bảy. Cường không nghi ngờ gì, lại còn cám ơn thiện ý của Bảo. Xem ra cậu chàng này về chuyên môn thì thông mình nhưng ra đời vẫn còn nai lắm. Bảo nghĩ như vậy và cười thầm một mình. Ngay tối hôm đó, Bảo đã báo ngay với vợ và bắt đầu triển khai kế hoạch đón khách.

Từ tối hôm trước, Dậu đã thông báo cho hai cô con gáι chuyện cho phép chúng về ngoại mấy ngày. Nhưng hình như cả hai đứa đều không mặn mà lắm về chuyến đi chơi này. Thúy Nga thì bảo:

-Chiều mai nhóm con có kế hoạch đi biển rồi, thôi hôm khác về ngoại nghen má!

Còn Thúy Hồng thì phụng phịu:

-Sáng mai con bận học tiếng Anh ở trung tâm rồi, nếu con mà nghỉ cuối tháng sẽ thua các bạn. Con mà có điểm thấp thì sẽ không được cô giáo tặng phần thưởng đâu.

Dậu quát con:
-Sao hôm trước cả hai đứa một hai xin má về ngoại, bây giờ má cho về thì lại lý do lý trấu thế? Mẹ đã điện với ngoại rồi, hai đứa không chịu về, má biết ăn nói sao với ngoại đây.
-Tại má không nói trước chứ, ngày mai đi mà hôm nay má mới nói. Con đã nhận lời bạn con rồi.
Dậu trừng mắt:
-Thì con chỉ cần gọi điện lại cho bạn, bảo con bận rồi.
-Mệt má quá! Hôm khác chúng con về ngoại cũng được mà, đã hết hè đâu má?
-Không được, má đã hẹn với ngoại rồi, ngày mai hai đứa phải về.
-Má!

Dậu nhìn Thúy Nga:
-Má gì mà má? Con coi bà ngoại trọng hơn hay bạn con trọng hơn?
Thúy Nga cúi đầu không nói gì. Dậu quay sang Thúy Hồng:
-Tháng này nếu cô giáo không thưởng, con muốn gì má thưởng cho!
Thúy Hồng reo lên:
-Thật nghen má!
-Quyết định rồi, hai đứa chuẩn bị, ngày mai khởi hành.

Dậu chốt lại một câu, cho dù hai cô con gáι có bằng lòng hay không. Xong, Dậu vào phòng mình, thở phào nhẹ nhõm. Tụi nó mà không chịu đi thì kế hoạch của Dậu xem như tiêu tùng. Đêm đó, Dậu và cả Bảo đều không ngủ được, cả hai đều thao thức chờ trời sáng.
Mới sáu giờ, Dậu đã gọi hai cô con gáι dậy, không cho Thúy Hồng ngủ nướng thêm một phút nào nữa. Xe taxi đã đợi sẵn bên ngoài, cả nhà lục đục lên xe. Thúy Nga không nói không rằng nhảy lên ngồi ở băng sau xe. Dậu mắng:
-Con nhìn lại con kìa! Đi chơi chứ làm gì mà mặt mày bí xị thấy ớn. Không muốn đi thì ở nhà đi.

Bảo nhìn con:
-Có gì đâu mà buổi sáng đã mắng con. Buổi sáng bà thức chúng dậy sớm nên mặt chúng kém tươi chứ gì.
Dậu quắc mắt:
-Ông lúc nào cũng bênh con! Làm vậy nó còn coi ai ra gì?
-Bà nói gì mà nặng nề thế, tôi chỉ nói sự thật. Có phải không, Thúy Nga!

Thúy Nga đành cười gượng. Bảo cười theo:
-Đó, bà thấy chưa.
Xe đi khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì đến nơi. Dậu bảo tài xế dừng lại trước một ngõ vào. Ngõ hẹp sợ xe không trở đầu ra được nên cả nhà đành phải xuống xe đi bộ một đoạn. Chẳng mấy chốc, nhà bà ngoại Thúy Nga đã hiện ra. Thấy hai cô cháu gáι, má Dậu chạy ra đón, ôm đứa này, nựng đứa kia. Dậu cười:

-Con gửi hai đứa cho má nghen!
Má Dậu cũng cười:
-Ừa, gửi bao lâu cũng được. Các con vào nhà nghen, má đã chuẩn bị điểm tâm rồi.
Dậu lắc đầu:
-Xe đang chờ chúng con ngoài ngõ, chúng con đi ngay, không kịp ăn đâu. Má cho tụi nhỏ ăn giùm con.

Má Dậu kêu lên:
-Hai vợ chồng bay làm gì mà lật đa lật đật vậy? Đã đến đây thì ở lại đã chứ!
Bảo cười cười:
-Hôm nay thì không được rồi. Chiều mai, chúng con sẽ quay lại, lúc đó sẽ ở lại lâu hơn ạ!
Thúy Hồng nhăn mặt:
-Sao má bảo cho hai chị em con chơi hai ngày?

Bảo ôn tồn:
-Thì hai ngày còn gì. Thứ hai ba mẹ đi làm, làm sao đón con được.
Thấy vẻ mặt không vui của con, Bảo nói thêm:
-Hay là ở lại hết tuần, thứ bảy ba mẹ sẽ đến đón!
-Nhưng thứ tư con có lịch học thêm rồi!
-Vậy thì thôi, chiều mai ba mẹ sẽ đến!
Dậu giục chồng:
-Thôi, đi cho rồi, nói chuyện dài dòng làm gì, chuyện gì quyết là quyết. Ông lúc nào cũng dây dưa.

Má Dậu mắng:
-Con ăn nói với chồng như vậy à?
Dậu le lưỡi. Bảo cười:
-Không sao má ạ. Thôi, chúng con đi đây.
-Ừ!
Hai vợ chồng lại đi bộ ra. Ngoài ngõ, chiếc xe taxi đã chờ sẵn. Vợ chồng Dậu lên xe. Dậu bảo người tài xế:
-Cho xe chạy nhanh một tí, em nhé!

-Được, chị!
Chiếc xe bon bon tгêภ đường. Hai vợ chồng không nói với nhau điều gì, nhưng trong đầu mỗi người đều nghĩ đến kế hoạch chiều nay. Xe dừng lại trước cổng nhà, cả hai mới giật mình bừng tỉnh. Dậu trả tiền cho tài xế rồi hai vợ chồng xuống xe. Dậu mở cổng bước vào nhà rồi bảo chồng:
-Ông ở nhà dọn dẹp nhà cửa nghen. Tôi vào thay quần áo rồi phải đến đây một lúc.

Bảo gật đầu, nhưng lại hỏi:
-Ừ, nhưng bà đi đâu vậy? Sao không ở nhà phụ tôi?
Dậu cười:
-Tôi đi gặp nữ chính của buổi tiệc chiều nay.
-Có tin được không?
-Sao lại không tin được? Tôi mà đã nhắm vào là trúng cái phóc. Ông khỏi lo.
Dậu vào phòng thay quần áo, nhưng khá lâu mà vẫn chưa thấy ra ngoài. Bảo định vào phòng nhắc nhở Dậu thì nghe Dậu đang gọi điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại cười hí hố. Bảo không vào phòng nữa, chỉ tò mò đứng sát cửa để nghe Dậu nói chuyện. Nhưng giọng Dậu hơi nhỏ, chỉ có tiếng cười là to nên Bảo chỉ nghe tiếng được tiếng mất. Bảo định mở cửa vào thì thấy Dậu đang trở ra, mặt mày hớn hở, tay vung cái túi ҳάch. Dậu trố mắt nhìn thấy chồng đang đứng trước cửa. Dậu cười nửa miệng:
-Ông nghe lén tôi đấy à? Tôi không ภﻮ๏’ạ’เ t’ì’ภ’ђ, cũng không bán đứng ông đâu.

Bảo xua tay:
-Đâu có, tôi vào giục bà đi đâu thì đi sớm về sớm.
-Ông còn chưa quét dọn nhà cửa à?
-Tôi làm ngay đây mà!

-Oke, tôi đi đây. Tôi chưa về kịp thì ông bắc giùm nồi cơm nghen!

-Được, bà đi đi!

Dậu đi rồi, Bảo bắt đầu xoay trần ra với công việc ở nhà. Nào chùi bụi tгêภ tủ, bàn ghế, giường chõng, rồi lau nhà từ tгêภ xuống dưới. Công việc này, thỉnh thoảng Bảo lại phụ vợ nói là để cho thư giãn gân cốt. Hai cô con gáι, từ trước đến giờ, Dậu không cho rớ tay làm công việc này để còn phải học. Ngày xưa, Dậu ham chơi, nên bây giờ chỉ có cái bằng Cao đẳng Kế toán. Mà cái bằng đó, Dậu cũng chỉ mới nhận được hai năm nay sau khi được cơ quan cử cho đi học tại chức. Bởi vậy, Dậu muốn hai con gáι mình sau này phải có bằng tốt nghiệp đại học, chứ không phải như Dậu bây giờ. Dậu rất quan trọng chuyện bằng cấp. Như Bảo đó, vì học hành lơ mơ nên ngay cả cái bằng thạc sỹ tại chức được cũng bị người ta truy vấn.

(Còn tiếp)

PTX

Bài viết khác

Người không bαo giờ bỏ rơi tα chỉ có thế là mẹ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα sâu sắc, thấm đẫm tình thương

Tôi biết rằng mẹ chính là người duy nhất không bαo giờ giận tôi trên đời này. Mẹ cũng là người duy nhất mãi mãi đợi chờ tôi. Và cũng chính vì ỷ lại vào sự sủng ái đó củα mẹ, mới khiến cho mẹ chờ đợi tôi lâu đến như vậy.     Mẹ […]

Ảnh Chụp Màn Hình 2021 03 29 Lúc 22.13.14 1
Lγ sữa cuộc đời, một người con dâu tuγệt vời, ít tuổi mà đức hạnh, hiếu nghĩa

Hôm qua vào viện thăm bố người bạn đang điều trị trong Ьệпh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ nhà quê khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấγ gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man […]

Giời đày – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Anh Hoàng lao xe đi như vô thức trên đường. Trong khi đầu óc đang hỗn loạn anh không biết mình sẽ đến đâu. Và cuối cùng xe đã dừng trước cửa nhà của bố mẹ anh. Nếu đã đánh mất tất cả, cuộc đời anh còn một nơi duy để về, đó là bố […]