Lẽ đời 18
Phạm Thị Xuân
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo Bảo reo lên. Bảo hơi giật mình, xin lỗi những người đang ngồi cùng rồi đi ra ngoài, mở điện thoại ra nghe nhưng chuông đã tắt. Nhìn số điện thoại hiển thị tгêภ máy, Bảo hồi hộp định gọi lại thì chuông điện thoại lại reo lên. Bảo bắt máy, nói nhỏ:
-Dạ, em đây ạ, em đang ở quê vợ. Có chuyện gì không anh?
Không biết phía bên kia, ai đó nói gì mà mặt Bảo thay đổi liên tục từ đỏ sang tái. Mồ hôi nhỏ giọt tгêภ trán, Bảo không buồn lau. Dậu cũng đã đi theo chồng ra ngoài. Cô ngạc nhiên thấy nét lo sợ hiện lên trêm mặt chồng. Nhưng Dậu không hỏi gì, chỉ chăm chú quan sát chồng.
Cuối cùng, mới nghe giọng Bảo buồn buồn:
-Dạ, anh! Chúng em sẽ về ngay đây ạ!
Bảo quay sang nhìn Dậu đang tròn mắt nhìn anh. Dậu chưa kịp hỏi gì thì Bảo đã lên tiếng:
-Chúng ta phải về ngay thôi em ạ!
Dậu cố hỏi:
-Nhưng có chuyện gì nghiêm trọng mà mặt anh tái xám vậy?
Bảo lắp bắp:
-Anh không biết cụ thể. Nhưng ở cơ quan có chuyện rồi. Giám đốc mới điện cho anh, gọi anh về gấp.
-Vậy sao?
-Em về cùng anh hay ở lại ăn giỗ với mọi người?
Dậu lắc đầu mệt mỏi:
-Em phải về cùng anh chứ còn tâm trạng đâu mà ở lại nữa. Anh gọi cậu Quý đi, còn em sẽ kêu hai đứa nhỏ.
-Ừ, nhanh lên em!
Bảo vào nhà, đến ghé vào tai Quý nói nhỏ gì đấy. Lập tức, nét mặt Quý thay đổi. Quý lật đật đứng dậy nói:
-Em hiểu rồi. Em ra quay xe đây. Anh chị ra sau nhé!
Quý cúi đầu chào lướt qua mọi người. Dậu cũng đã tìm ra hai cô con gáι. Thúy Nga mang túi ҳάch lên vai. Bảo tiến đến chỗ mẹ vợ đang ngồi, nói nhanh:
-Xin lỗi má, chúng con phải về ngay bây giờ. Chúng con rất tiếc không thể ở lại ăn giỗ với gia đình được.
Má Dậu kêu lên không hài lòng:
-Có việc gì vậy con? Sao mới về đến nhà lại vội đi ngay vậy? Hôm nay là giỗ ba vợ anh đó, anh Bảo!
Bảo buồn bã:
-Con xin lỗi, con biết, nhưng con có việc gấp. Xin má thông cảm. Nếu sau này có dịp, cả nhà con sẽ về thăm má.
Má Dậu nhìn con gáι và hai đứa cháu rồi thở ra:
-Anh về đi, con Dậu với hai cháu ở lại ăn giỗ.
Nhưng Dậu đã lắc đầu:
-Con cũng phải về má à! Con chào má!
Hai cô con gáι thấy vẻ mặt lo lắng của ba má nên cũng đoán được có việc nghiêm trọng. Vì thế, không cô nào hỏi han hay đòi ba má ở lại. Dậu vội vã giục chồng và hai cô con gáι về, không kịp chào những quan khách đang đến chuẩn bị nhập tiệc. Dậu cũng không nhìn bà má đang ngẩn ngơ nhìn theo cả nhà Dậu, không biết có chuyện gì đang xảy ra.
Quý đã cho xe quay lại, anh mở cửa xe cho Bảo và vợ con anh lên. Quý lái xe chạy nhanh trở lại phía thành phố. Tгêภ gần một nửa quãng đường đi đầu tiên, không ai nói với ai tiếng nào, không khí ngột ngạt đến không thở nỗi. Bảo thở dài, ngoái lại phía sau, anh lờ mờ nhận thấy một tương lai ảm đạm đang chờ đợi mình phía trước.
Chợt Dậu chồm lên phía trước, nói nhỏ vào tai chồng:
-Anh ạ, hay là anh trốn đi.
Bảo quay lại nhìn Dậu, lắc đầu. Ở đây, có Quý và hai cô con gáι, Bảo không thể nói chuyện với vợ mọi điều được. Nhưng rồi anh thở dài:
-Em nói gì vậy? Đã biết gì đâu mà vội quyết định hả em? Cứ về xem tình hình như thế nào đã. Hy vọng là mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát. Với lại, làm sao trốn cả đời chứ?
-Em cũng mong như thế!
Quý tò mò quay sang Bảo:
-Có chuyện gì ở cơ quan mình, phải không anh?
Bảo cười gượng, giải thích dài dòng:
-Thật ra cũng không phải là chuyện gì to tát. Đột nhiên, đoàn thanh tra đến làm việc sớm một ngày. Cậu Cường chưa quen công việc nên ban giám đốc mới gọi tôi đấy chứ. Mình phải về ngay, để họ đợi lâu không tiện.
-Dạ, anh. Nhưng cũng chỉ đi tốc độ cho phép, nếu không mấy chú côпg αп mà thổi lại thì phiền phức lắm!
Bảo thở hắt ra:
-Biết vậy, sáng nay tôi đã không về quê rồi. Lại làm phiền cậu Quý nữa. Chưa kịp ăn uống gì đã phải trở về.
Quý lắc đầu:
-Có phiền gì đâu anh. Mà sáng nay em ăn no rồi, em chưa đói bụng. Được đưa cả nhà anh về quê, em vui lắm. Thiệt đó anh.
-Cám ơn cậu. À, mà để tôi làm việc xong, sẽ mời cậu cùng cả nhà tôi đi ăn một bữa.
Quý cười cười:
-Không cần phải làm thế đâu anh!
-Sao lại không? Với lại, nhà tôi trưa nay cũng chưa có gì bỏ bụng, đằng nào cũng phải đi ăn. Cậu cứ đi chung, không cần phải khách sáo.
-Dạ, em cám ơn anh!
Chẳng bao lâu sau, xe đã đến nơi. Quý Ϧóþ còi, bác bảo vệ vội vã chạy ra cho Quý chạy xe vào bãi đỗ xe.
Xe vừa dừng, Bảo đã ʇ⚡︎ự mở cửa xe nhảy xuống và đi về phía cổng chính tòa nhà làm việc. Dậu cũng gạt Thúy Hồng sang bên, xuống xe theo chồng. Hai cô con gáι cũng nhanh chóng xuống xe. Lúc đó cũng gần mười một giờ rồi. Quý nhìn mẹ con Dậu, cười hềnh hệch:
-Em mời cả nhà mình vào phòng khách của cơ quan!
Dậu chưa kịp trả lời thì thấy từ lối cửa chính của tòa nhà, một cô gáι trẻ đi cùng một người đàn ông luống tuổi ra ngoài. Khoảng cách chỗ Dậu đến chỗ cô gáι không xa nên Dậu nhận ra ngay Vân Anh, dù cô có gầy đi so với trước. Người đàn ông bắt tay Vân Anh với vẻ thân mật. Dậu định quay đi tránh gặp Vân Anh nhưng chợt thấy Bảo đang đi về phía ấy. Một linh cảm không hay tràn ngập lòng Dậu, Dậu định đuổi theo Bảo nhưng cô biết không kịp. Dậu gọi theo quán tính:
-Anh Bảo! Anh Bảo!
Tiếng gọi to đến nỗi hai người kia cũng nghe thấy và đưa mắt nhìn. Vân Anh đã nhìn thấy Bảo. Cô lặng im để Bảo lại gần rồi lên tiếng:
-Chào anh Bảo! Hơn hai năm rồi, tôi mới gặp lại anh. Anh và gia đình sống tốt chứ?
Bảo nhìn người đàn ông đang ở cạnh Vân Anh, mỉm cười:
-Chào bí thư!
Bảo quay sang Vân Anh, nhíu mày:
-Cô biết tôi à?
Vân Anh cười:
-Anh không nhận ra tôi sao? Sao anh chóng quên vậy anh Bảo? Có cần tôi nhắc lại cho anh không?
-Cô là…
-Tôi là em họ của vợ anh đây mà.
Bảo giả lả:
-Cô là em họ vợ tôi thật à? Xin lỗi cô vì tôi không nhận ra cô nha!
Vân Anh đã nhìn thấy Dậu, cô reo lên:
-Chị Dậu!
Dậu đành đi đến chỗ mọi người đang đứng. Vân Anh đến bên Dậu:
-Chị xem, anh Bảo, anh ấy đã quên em là ai rồi kìa.
Dậu cười gượng, nhìn Bảo:
-Anh Bảo, đây là em Vân Anh, em họ của em mà.
Rồi cô lại quay sang Vân Anh:
-Vì ảnh chỉ gặp em có một lần nên không nhớ, là chuyện thường thôi mà.
Ông Tấn nãy giờ im lặng nghe mấy người kia nói chuyện. Bây giờ, ông nháy mắt ra hiệu cho Bảo:
-Cậu lên phòng tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Hai người đàn ông theo nhau vào trong, chỉ còn lại Dậu, Vân Anh và hai cô con gáι. Thấy đứng ở tiền sảnh nói chuyện không tiện, với lại có thêm hai cô con gáι cũng đang có mặt ở đó, Dậu bảo hai con:
-Hai đứa ở đây đợi má, má với dì có chuyện cần nói.
Thúy Hồng nũng nịu:
-Cho con đi theo với.
Dậu trừng mắt:
-Không được. Con nít con nôi, đi theo má làm gì.
Thúy Nga kéo em gáι đến ngồi ở dãy ghế đặt ở tiền sảnh, không nói gì. Dậu kéo tay Vân Anh đến một quán nhỏ gần đó.
(Còn tiếp)
PTX