Lẽ đời 17
Phạm Thị Xuân
Đang lo lắng, nhưng nghe lời tâng bốc của Quý, Bảo vẫn thấy bùi tai. Từ ngày Bảo lên làm trưởng phòng Kế hoạch -Vật tư, Bảo cũng nghe nhân viên hoặc đối tác tâng bốc nhiều rồi, vậy mà lần nào anh cũng thấy thích. Bảo đưa mắt nhìn cậu lái xe với vẻ thương hại. Những người như Quý thì dù khôn lanh đến đâu, suốt đời cũng vẫn chỉ là một anh tài xế mà thôi. Ngày trước, khi Bảo còn là một nhân viên văn phòng, anh cũng đã từng phải lấy lòng các sếp như Quý vậy. Nhờ vậy, các sếp mới quan tâm, mới cho đi học tại chức, mới cất nhắc lên đến địa vị như bây giờ. Bảo ghét nhất là những đứa có bằng chính quy, nhất là lão Cường, chúng nó luôn dương dương ʇ⚡︎ự đắc vì trình độ chuyên môn của mình và chê cái bằng tại chức của Bảo. Có lẽ đợt kiểm tra này, chúng nó ghen ăn tức ở với Bảo nên đã viết đơn Ϯố cάσ.
Bảo thầm nhủ, cho dù bằng cách nào đi nữa, anh cũng phải giữ cho được cái ghế trưởng phòng, bao nhiêu cơ hội kiếm tiền còn lù lù trước mắt. Thêm nữa, nếu bãi chức thì mặt mũi để ở đâu, chưa kể có thể tù Ϯộι. Cô vợ háo danh của Bảo thì biết phải làm sao. Bảo chợt nghĩ đến chuyện đã làm với Cường trước đây, nếu lộ ra thì cái chức trưởng phong của Bảo liệu có được yên không. Cách đây mấy hôm, Bảo thấy có một cô gáι đi từ phòng ông Tấn, bí thư Đảng ủy ra, có dáng rất giống Vân Anh. Bảo đã định đến gặp thì giám đốc lại gọi lên phòng, thành ra Bảo không ҳάc định được có phải là Vân Anh không. Mà cô ta đến đây để làm gì, chẳng lẽ là muốn thưa kiện Bảo sao. Một mối lo lắng mơ hồ dậy lên trong lòng Bảo. Bảo đã nói chuyện này với vợ nhưng Dậu bĩu môi bảo chồng:
-Anh lo gì chứ? Con Vân Anh thì làm gì được mình? Nó làm gì có nhân chứng, vật chứng mà anh sợ? Một con bé bια ôm thì lời nói có gì giá trị? Anh lại lo hão rồi.
Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Bảo, cậu Quý lái xe dường như chợt nhớ ra điều gì. Anh ta buông một câu:
-Mà trưởng phòng ơi, sáng nay khi em ᵭάпҺ xe ra, giám đốc cũng đã tới, không biết sáng nay có việc gì mà anh ấy đến sớm vậy ta?
Bảo giật mình:
-Sếp có nói gì không?
Quý vẫn vô tư:
-Sếp hỏi em đi đâu, em bảo hôm trước em đã báo cáo sếp ngày nay chở nhà trưởng phòng về quê. Sếp im lặng một lát rồi bảo em, công vụ quan trọng, nếu sếp có điện thoại thì phải chở anh về cơ quan ngay.
Bảo hσảпg hốϮ:
-Sao bây giờ cậu mới nói? Sếp còn nói thêm gì không?
Quý cười:
-Em quên, nhưng có sao đâu trưởng phòng. Sếp vẫn chưa gọi mà! À, mà em có nghe sếp lẩm bẩm thêm một câu!
-Là câu gì?
-Sếp bảo là, sao hôm nay mà cậu ta còn có tâm trạng về quê vậy? Nói xong, sếp cứ lắc lắc cái đầu. Em định hỏi thêm nhưng sợ đến anh trễ nên lại thôi.
Bảo không giữ được bình tĩnh, thở dài liên tục. Dậu lo lắng:
-Hôm nay anh làm sao vậy? Anh không khỏe à?
Bảo gượng cười:
-Không sao, anh vẫn bình thường mà!
Chiếc xe ô tô vẫn chạy bon bon, đường nông thôn bây giờ đều đã được nâng cấp, tráng nhựa hoặc đúc bê tông, không thua gì ở thành phố. Tuy nhiên, xe cộ vẫn thưa thớt, đa số là xe máy và xe đạp, chỉ có vài chiếc ô tô chạy ngược lại xe Quý. Nhưng Bảo thì không còn tâm trạng đâu mà nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài.
Xe đi tiếp thêm chừng cây số nữa thì Bảo nói với cậu tài xế:
-Cậu đi chậm lại đi, cậu cứ đi thẳng đến cái cổng xóm có hai trụ lát gạch đỏ đằng kia là dừng lại nha.
Quý liếc nhìn băng ghế sau:
-Đã đến nhà rồi hả, trưởng phòng?
Bảo lắc đầu:
-Chưa, nhà ở gần cuối xóm nhưng ngõ vào hơi chật, xe có vào cũng khó ra được. Cậu dừng xe ở đầu ngõ là được.
Quý chưa kịp trả lời thì Dậu đã nói chen vào:
-Sao lại dừng xe ở đầu ngõ, rồi phải đi bộ vào nhà à? Này Quý, em cứ cho xe chạy vào trong đi, bây giờ đường xá đã được mở rộng, lo gì không quay ra được chứ?
Quý nhìn Bảo, thấy anh không nói gì, hiểu là sếp đã đồng tình với vợ. Cậu ta cười tủm:
-Dạ, bà trưởng phòng!
Dậu có vẻ không hài lòng:
-Đã bảo đừng gọi chị là trưởng phòng này trưởng phòng nọ, là chị Dậu @.
-Dạ, chị Dậu @!
Thúy Hồng reo lên:
-Má có biệt danh ngộ thật!
Dậu gắt:
-Nói năng xàm bậy! Sao lại ngộ?
Rồi Dậu quay sang Quý:
-Ngôi nhà bên phải có dàn hoa giấy đẹp trước cổng là nhà mẹ chị đó em.
-Dạ!
Xe từ từ chạy vào ngõ, một lát sau cổng nhà có hoa giấy, như lời Dậu mô tả, đã hiện ra trước mắt mọi người. Quý dừng xe ngay trước cổng. Có một vài người trong nhà đi ra, tò mò nhìn vào chiếc ô tô, chắc là thắc mắc ai đang đến. Dậu lấy gương ra, nhìn lại mặt mình một lần nữa trước khi xuống xe.
Quý xuống xe trước, cậu lịch sự đến mở cửa xe cho Bảo rồi mới đến mở cửa dưới cho mấy má con Dậu. Xe vừa ngừng lại, hai đứa trẻ đã nôn nóng ra ngoài. Thúy Hồng loay hoay mãi không mở được cửa, khi thấy cửa bên Thúy Nga đã mở và cô chị cũng đã nhảy xuống đất, Thúy Hồng liền quay sang phía bên kia. Vội vã, Thúy Hồng vấp phải cái túi du lịch để dưới chân và ngã lên nệm xe. Hốt hoảng, con bé giơ tay ra phía trước, vô tình níu lấy váy Dậu giật mạnh. Lúc đó, Dậu đã đặt một chân xuống mặt đường. Chiếc váy xẻ bị rách toạt một đường dài. Thúy Hồng sợ hãï tái mặt trước sự cố bất ngờ đó. Dậu quay lại nhìn và khẽ гêภ:
-Trời ơi, cái váy của tôi!
Bảo và Thúy Nga quay lại, ngạc nhiên nhìn Dậu. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, hai người đã hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bảo mở miệng định nói gì đó nhưng thấy vẻ mặt đang đờ ra một cách Ϯộι nghiệp của vợ, anh lại thôi. Mọi người chưa biết phải xử trí như thế nào thì có tiếng trẻ con reo lên:
-Má ơi, cái áo bà kia kỳ cục quá, để lộ cả quần lót bên trong luôn kìa má!
Người phụ nữ bịt miệng đứa trẻ, không cho nó nói tiếp nhưng nó giật tay má nó ra, vừa chạy vừa cười. Người phụ nữ quay sang nhìn Dậu:
-Xin lỗi chị, nó là con nít, nhưng …
Chị ta quay đi, che miệng cười làm Dậu càng thêm xấu hổ. Mấy người trong nhà nghe ồn ào cũng đã chạy ra. Má Dậu reo lên:
-Con Dậu về rồi kìa!
Rồi bà chạy đến bên Dậu:
-Vào nhà đi con, vào nhà với má. Mọi người đợi nhà con từ nãy đến giờ.
Dậu lúng túng, đặt tay lui sau lưng:
-Dạ!
Má Dậu đi lại sau lưng con gáι, thấy váy con rách toạt, bà chép miệng:
-Sao áo xống lại thế này, má đã bảo rồi, mặc đồ gì thoải mái là được, sao lại mang cái áo bó sát người vậy nè? Thôi, vào nhà đã rồi tính!
Dậu lắc đầu:
-Trong nhà người đông vậy, sao con có thể vào được chứ?
Có hai người phụ nữ là họ hàng xa của Dậu, đến gần Dậu rồi nói:
-Chị cứ vào đi, để tụi em che cho.
Họ nói thật tình nhưng Dậu lại ngượng ngùng không biết phải làm sao. Chợt như nhớ ra, Thúy Nga cởi cái váy chống nắng đang mặc tгêภ người, choàng vào bên dưới cho Dậu. Thúy Nga hỏi nhỏ vào tai Dậu:
-Má có mang theo áo khác phải không? Má để trong túi du lịch phải không?
Dậu gật đầu. Thúy Nga quay nhìn Bảo đang đứng ngây người:
-Ba với Thúy Hồng vào nhà đi kẻo mọi người đợi!
Bảo gật đầu, đi vào nhà cùng cô con gáι út. Thúy Nga trèo lên xe, ҳάch cái túi du lich xuống rồi choàng tay sang Dậu:
-Đi thôi má ơi!
Dậu răm rắp làm theo lời con. Má của Dậu và mấy người bà con kia cũng theo vào. Trước khi vào, Thúy Nga quay sang người lái xe, mời::
-Chú Quý! Mời chú cùng vào luôn!
Quý mỉm cười, không từ chối, đóng cửa xe lại rồi lững thững đi theo sau.
Vào đến nhà, Dậu không kịp vào chào hỏi mọi người, mà cô và Thúy Nga chui ngay vào phòng của má Dậu. Dậu lục tung va li lên nhưng chỉ thấy có chiếc đầm dây mặc để nghỉ trưa. Dậu đang lúng túng không biết làm thế nào, váy của Thúy Nga cũng có một cái nhưng Dậu làm sao mà mặc vừa. Lúc đó, má Dậu cũng bước vào. Bà mở tủ lấy ra chiếc đầm maxi hãy còn mới đưa cho Dậu:
-Mặc vào đi mà ra chào khách!
Dậu vừa mừng vừa ngạc nhiên:
-Đâu mà mẹ có vậy?
-Cái đầm này hôm trước con định bỏ, má thấy tiếc nên giữ lại. Định xem con Nhung, con Huệ có mặc vừa không thì cho nhưng rồi lại quên. Thôi, con thay đồ đi.
-Dạ! Con cám ơn má!
Má Dậu bước ra trước. Dậu thay đồ xong cũng bước ra. So với cái váy mới đây, cái đầm maxi trông nền nã và quý phái hơn. Một vài người phụ nữ gần đó trầm trồ khen ngợi, không biết vì vóc dáng hay vì cái đầm.
Dậu bước tới chào các vị trưởng bối và các anh chị em. Cô không quên nói vài lời tốt đẹp về chồng mình và chức vụ anh đang nắm giữ. Có người suýt xoa khen, cũng có người nhìn Dậu bằng ánh mắt ghen tỵ không che dấu. Dậu chỉ cười nửa miệng. Dậu đi đến chỗ Bảo, anh đang ngồi trò chuyện với hai cậu em rể.
(Còn tiếp)
PTX