Lẽ đời 16

Phạm Thị Xuân

Hôm nay là ngày giỗ của ba Dậu. Ông mất cũng đã sáu năm rồi, nhưng vào ngày này, con cháu dù ở đâu cũng kéo về đông đủ. Bảo đã báo vào lịch nghỉ từ đầu tuần. Các con Bảo đang ở thời gian cuối hè, vẫn chưa đi học lại. Bởi vậy, không có lý do gì mà cả nhà không về quê ăn giỗ.

Ngày trước, gia đình và họ hàng Dậu không có ý coi trọng Bảo vì anh chỉ là một nhân viên quèn, trong khi hai cậu em rể của Dậu, một người là phó chủ tịch xã, người kia là giảng viên một trường đại học danh giá, còn cậu em trai Dậu thì đã là trưởng phòng nông nghiệp huyện. Dậu muốn nhân cơ hội này sẽ cho mọi người biết bây giờ chồng cô cũng đã là một nhân vật tầm cỡ không thua kém gì những người khác. Dậu không biết hề Bảo đang rối ruột lên vì những việc vừa xảy ra gần đây ở cơ quan anh. Mấy ngày trước, Bảo đã nhận được công văn của cấp tгêภ về việc thanh kiểm tra đột xuất của Bộ về hoạt động mua bán vật tư, trang thiết bị do Bảo phụ trách. Theo một nguồn tin không chính thống, họ nghi ngờ có vấn đề không minh bạch ở đây và lần này sẽ kiểm tra kỹ lưỡng để tìm ra sai phạm, mà nghe có cả côпg αп điều tra vào cuộc. Cả giám đốc Hải cũng lo lắng, gọi Bảo về nhà riêng kế sách đối phó. Bảo đã hứa với giám đốc:

-Sếp à, sau này nếu xảy ra chuyện gì, em bằng lòng gánh hết mọi trách nhiệm. Chỉ mong sếp chiếu cố cho vợ con em với.

Giám đốc Hải có vẻ yên lòng, hứa hẹn:
-Cậu trung thành với tôi như vậy, tôi không bạc với cậu đâu. Vợ con cậu tôi đảm bảo lo đầy đủ, nhưng việc quan trọng nhất là không để người ta khui ra được những chuyện mình đã làm.
-Dạ, sếp!
Nói thì nói vậy chứ Bảo cũng không tin vào lời hứa hẹn của giám đốc Hải lắm. Bảo đã chứng kiến cách cư xử của ông Hải đối với những cấp dưới không còn giá trị lợi dụng nữa. Ông ta cũng sẽ đối xử với Bảo như vậy thôi. Bảo đã suy nghĩ kỹ, nếu anh mà xảy ra chuyện, anh cũng sẽ kéo theo ông Hải cùng chung số phận.
Tối hôm trước, Bảo đã hỏi vợ:
-Gần đây, em có làm gì sai không?

Dậu ngạc nhiên:
-Sai là sai thế nào, anh nói rõ thử xem?
Bảo hơi lúng túng:
-Tức là em có nhận quà cáp, tiền bạc của ai sau lưng anh không?
Dậu cười:
-Nhận quà à? Có cái gì đáng giá đâu mà anh lo.
Rồi Dậu hỏi:
-Nhưng có chuyện gì?
Bảo thở dài:

-Cũng không có chuyện gì quan trọng, anh chỉ hỏi vậy thôi. Nhưng anh dặn nè, từ nay phải thận trọng nhé. Anh không muốn để ra sai sót gì đâu.
-Sao hôm nay anh lạ vậy, có chuyện gì phải không? Anh nói đi, biết đâu em có thể giúp anh. Anh nhớ không, em đã từng giúp anh nhiều việc.
-Nhưng chuyện này không giống những chuyện lần trước. Mà anh nói này, đừng bao giờ nhắc đến chuyện liên quan với cậu Cường, cứ xem như em không biết gì, mọi chuyện là do anh.
Dậu tròn mắt nhìn chồng:
-Hôm nay anh làm sao vậy?

Bảo lắc đầu, quay đi. Dậu cũng không hỏi gì thêm. Cô có để ý đến thái độ khác lạ của Bảo nhưng vì đang còn nghĩ đến buổi gặp mặt sắp tới ở nhà má ruột nên cô cũng thôi. Riêng Bảo, tuy bề ngoài anh làm ra vẻ bình thường, nhưng trong thâm tâm, anh rất lo lắng. Trong thời gian hai năm ngồi ở ghế trưởng phòng này và cả những năm trước đó là phó phòng, đàn em thân tín của giám đốc Hải, Bảo đã qua nhiều phi vụ làm ăn trót lọt, mà đến nay Bảo không còn nhớ số lần. Tiền bạc cứ lũ lượt vào tay Bảo làm Bảo ngây ngất và tiếp tục làm tới, không muốn ngừng lại. Nhưng bây giờ, nghe cơ quan thanh tra vào cuộc, Bảo mới bắt đầu lo lắng. Bảo đã gọi một số người trong cơ quan có liên quan đến những vụ việc ăn hối lộ giám đốc, mà Bảo là trung gian, lên phòng Bảo để làm công tác tư tưởng với họ. Bảo dùng lời nói ngọt ngào có, cứng rắn, thậm chí hăm dọa có, để nhỡ ban thanh tra có gọi đến họ thì họ không được hé răng khai ra nửa lời. Tất nhiên, những lúc đó Bảo tìm cách đuổi hết nhân viên ra ngoài. Bực nhất là Cường, nhưng Bảo đã nhờ giám đốc Hải gọi Cường lên phòng làm việc.

Riêng những đối tác liên quan các phi vụ làm ăn, Bảo gọi điện dặn dò đủ chuyện. Ngay cả có những người dường như đã quên, thì việc Bảo gọi nhắc làm họ nhớ lại tất cả. Đương nhiên, chẳng ai dại gì nói ra trừ khi bị bắt buộc, vì khai ra hai bên cũng đều có Ϯộι. Bảo đã hao tâm tổn lực như thế, nhưng không biết mọi việc có trót lọt không. Bảo không tiện nói với vợ vì sợ Dậu sẽ làm ầm lên. Với lại, anh cũng đang lo không biết vợ có nhúng tay vào chuyện này không? Bảo đã thấy nhiều người mang quà cáp đến cho Dậu, nhưng những lần trước anh đều mắt nhắm mắt mở để Dậu nhận. Dậu vẫn bảo, người ta ʇ⚡︎ự nguyện mang đến biếu chứ mình có đòi hỏi, gợi ý gì đâu mà sợ mang Ϯộι.
Việc rối bời như vậy, Bảo cũng không muốn đi về nhà ngoại lắm nhưng anh đã báo lịch nghỉ từ trước, thêm nữa trước đây anh cũng đã hứa với má vợ rồi nên anh không tiện từ chối. Mà dù sao, ra ngoài một bữa cũng thư giãn đầu óc.
Không bàn trước với Bảo, Dậu ʇ⚡︎ự ý điều cậu Quý, người lái xe của cơ quan chồng, đến đưa mọi người đi. Tất nhiên cậu này chấp hành răm rắp, lần trước đã mất điểm với phu nhân sếp vì không nghe máy rồi, lần này phải chuộc Ϯộι thôi. Mới sáu giờ sáng, cậu ta đã lái xe đến trước cổng nhà Bảo. Bảo hơi ngạc nhiên nhưng cũng chẳng nói gì.

Dậu muốn cả nhà mặc đẹp một tí. Cô chọn cho chồng bộ vét-tông màu xám. Bảo mặc vào trông vừa lịch thiệp, vừa sang trọng. Hai cô con gáι, cô lớn cái đầm hoa bi, cô bé đầm jean đúng mốt. Riêng với mình, Dậu chọn đi chọn lại mãi, cuối cùng vừa ý với bộ váy ngắn bó đùi kẻ sọc mới may. Mặc vào rồi, Dậu còn ngắm nghía mãi, không để tâm đến việc Bảo đang sốt ruột chờ ở bên ngoài. Mãi đến khi Thúy Hồng vào giục, cô mới chịu bước ra.
Bảo nhìn vợ, ngần ngại một chút rồi nói:
-Em vào thay cái áo khác đi!
Dậu ngạc nhiên:
-Sao vậy anh? Em thấy đẹp mà!
-Em mặc thế này, anh thấy không tiện lắm!
Dậu xoay người một ʋòпg:
-Có gì mà không tiện hả anh?
Bảo ngập ngừng:
-Chiếc váy…
Dậu hơi nhăn mặt:
-Chiếc váy làm sao, em mới may tuần trước, là moden hiện nayđó anh!

Bảo nhìn vợ:
-Anh thấy nó ngắn quá, không hợp với tuổi em, với lại hôm nay là ngày giỗ bố đó!
Dậu bĩu môi:
-Ngày giỗ bố thì càng phải ăn mặc đẹp chứ. Anh thiệt là lạc hậu, ở cơ quan em, mọi người toàn mặc thế! Mà anh đang chê em già phải không?
Bảo không muốn tranh luận thêm với vợ, lặng lẽ bước lên xe trước. Dậu và hai cô con gáι cùng ngồi ở băng sau. Cậu lái xe vừa thấy Dậu đã khen ngay một câu:
-Hôm nay, trông chị Dậu @ trẻ cả chục tuổi. Chị Dậu @ đi với cháu Nga, cứ như là hai chị em!
Dậu đưa mắt nháy chồng, ý nói “thấy chưa, cậu ta đã gọi tôi là Dậu @ đấy”, nhưng Bảo không quan tâm. Nhưng Thúy Nga thì lên tiếng:
-Chú lại cho má cháu đi tàu bay giấy rồi!
Bảo quay lại nhìn con, không nói gì. Cậu lái xe vẫn bô bô:
-Chú nói thật đấy. Vợ chú hôm kia gặp má cháu nói chuyện với chú ở văn phòng cứ tưởng có cô nhân viên trẻ nào đến xin việc, cứ vặn vẹo chú mãi. Chú đã giải thích là phu nhân trưởng phòng đến điều chú đi … công tác, cô ấy vẫn không tin. Đến khi gặp cô Ngọc bên phòng kế toán, vợ chú mới chịu tin đó.

Không biết sự việc có phải như Quý nói không nhưng Dậu vẫn phổng mũi lên vì những lời nịnh nọt dễ nghe đó. Thúy Hồng thắc mắc:

-Thế vợ chú không biết má cháu à?
Quý chậm rãi:
-Trước đây cũng có biết, nhưng mấy tháng nay không gặp, vợ chú nhìn không ra, cứ tưởng người khác.
Thúy Nga chen vào:
-Vợ chú nhìn không ra cũng phải. Từ hồi má cháu đi thẩm mỹ viện về, nhiều lúc cháu ʇ⚡︎ự hỏi có phải là má mình không đấy.
Thúy Hồng cười, tiếp lời chị:
-Cháu cũng thấy vậy chú à, thấy má cứ là lạ sao ấy, có bữa má ngủ cháu thấy mắt má cứ mở không chịu nhắm lại.
Rồi con bé phá lên cười một cách ngây thơ. Dậu đỏ mặt vì thẹn, hai sống mũi bắt đầu đỏ lên. Cô kéo tay áo Thúy Hồng, con bé quay qua nhìn mẹ:

-Gì vậy má? A, mà mũi má lại đỏ rồi chị Nga ơi!
Tự nhiên Thúy Nga nổi giận với em:
-Con nhỏ này nhiều chuyện quá!
Thúy Hồng ngạc nhiên nhìn chị:
-Hôm nay chị làm sao vậy?
Mặt Thúy Nga vẫn sa sầm:
-Không làm sao cả!
Nói xong, Thúy Nga quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe, không để ý đến cô em gáι đang xịu mặt xuống vì bị mắng oan. Không khí trở nên ngột ngạt. Dậu giận con lắm, mấy bữa nay nó cứ như muốn đối đầu với cô. Nhưng chẳng lẽ trước mặt người ngoài, cô lại mắng con sao. Dậu đành giả lả nói với Thúy Hồng:
-Chị con đi xe ô tô không quen nên mệt đó thôi.
Thúy Hồng không hiểu ý me:
-Những lần trước chị có sao đâu!

Dậu chưa biết trả lời con thế nào thì cậu lái xe đã nhanh trí chuyển đề tài bằng cách quay sang hỏi Bảo:
-Trưởng phòng có hay về quê không?
Bảo mãi suy nghĩ đâu đâu, không nghe câu hỏi. Dậu phải lên tiếng:
-Cậu Quý hỏi anh kìa!
Bảo giật mình:
-Quý hỏi gì à?
-Dạ, em hỏi là anh có hay về quê không?
-Quê mình thì có về, quê vợ lâu lâu mới về.

Quý chép miệng:

-Vâng, thế cũng phải, trưởng phòng còn bận bao nhiêu là việc, có thời giờ đâu mà! Hôm nào, trưởng phòng lại muốn về quê thì báo em một tiếng, dù bận thế nào em cũng sắp xếp đưa anh đi, anh nhé!

(còn tiếp)
PTX

Bài viết khác

Sợi dây chuyền – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Quê ông Nhượng ở Sὰi Sơn, vợ chết đα̃ lâu, mình ông chăm vườn cây ăn quα̉, năm thα̉ vὰi lứα lợn, ít mάi gὰ đẻ cũng đủ ăn.     Ông có mỗi αnh con tên Dũng mấy năm trước buôn hὰng biên giới dồn được món tiền lớn rα Hὰ Nội chung vốn […]

Thay 1
Tôi đang thay đổi, cố gắng thay đổi những gì để cuộc sống tươi đẹρ hơn

1. Tôi đang thaγ đổi. Trước đâγ tôi γêu bố mẹ, anh em, bà xả, con cái, bạn bè, giờ tôi Ьắt đầu biết γêu thêm chính mình. 2. Tôi đang thaγ đổi. Tôi đã hiểu ra mình không ρhải Thượng đế, mình không thể gánh nổi cả thế gian. 3. Tôi đang thaγ đổi. […]

Câu chuyện về phong thuỷ – Câu chuyện đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Triệu Tử Hào làm ăn kinh doanh rất phát đạt. Anh quyết định mua một mảnh đất rộng ở ngoại ô, xây một biệt thự, bên trong có vườn, ao cá rất đẹp. Sau nhà còn có một cây vải cổ thụ trăm tuổi. Sở dĩ vì nhắm đến cây vải mà Triệu mới mua […]