Lẽ đời 14
Phạm Thị Xuân
Dậu mới đặt chân vào cửa, hai cô con gáι đã nhìn má mình bằng đôi mắt đầy vẻ nghi ngại. Dậu lên tiếng:
-Má về sao hai đứa đứng ngây ra đó?
Thúy Hồng vẫn nhìn má chằm chằm:
-Má ơi, má bị tai пα̣п à? Sao má không gọi ba hay chị Nga đi đón má về?
Dậu lườm con:
-Con nói gì bậy bạ vậy? Tai пα̣п là tai пα̣п thế nào?
Thúy Hồng vẫn hồn nhiên:
-Xem mắt má kìa, sưng lên với bị bầm nữa. Má bị té à? Hay là ai ᵭάпҺ má? Hay là ba…
Dậu ngắt lời con:
-Con bé này! Má mới phẫu thuật xong nên mắt còn sưng, chứ ai mà dám ᵭάпҺ má? Để vài bữa nữa mắt má đẹp, con lại thích được như má cho coi!
Thúy Hồng lắc đâu:
-Con chẳng thích như vậy đâu! Nhìn ghê quá à!
Dậu bực bội:
-Ghê gì mà ghê?
-Má à, nhìn má bây giờ không giống má của con tí nào. Nhìn má giống như bà khác.
-Con nói nhăng nói cuội gì thế? Má vẫn là má con đây mà!
Dậu quay sang nhìn Thúy Nga. Con bé vẫn đứng yên không nói gì. Thời gian gần đây, Dậu mãi bận làm đẹp nên lơ là việc nhà cửa, con bé phải cάпg đáng hết. Con bé không có thời gian học bài đầy đủ, sáng nay lên lớp bị cô giáo mắng. Bây giờ, nhìn má thế, Thúy Nga chỉ muốn khóc thôi. Con bé giận dỗi bỏ vào phòng, không thèm nghe tiếng gọi của Dậu.
Ở thẩm mỹ viện, bác sỹ đã dặn kỹ những điều phải làm sau khi phẫu thuật nhưng Dậu quên mất. Tối hôm mới phẫu thuật về, thấy đau ở vết mổ, Dậu lấy hai viên Aspirin pH8 uồng. Sáng hôm sau, theo thói quen, sau khi ngủ dậy Dậu đã trang điểm thật đậm. Những việc làm vô ý ấy của cô ảnh hưởng đến đôi mắt vừa phẫu thuật. Ba ngày sau, mắt Dậu vẫn còn sưng và tím, Dậu buộc phải đeo một đôi kính đen to để không ai nhìn thấy mắt mình. Dậu ở lì trong phòng, không dám ra ngoài, sợ người ta chê cười. Dậu đã phải điện thoại đến cơ quan xin nghỉ làm mấy hôm, nói dối là bị cảm. Mấy cô trong phòng định đến thăm, Dậu cũng muốn gặp mọi người lắm, nhưng cứ nghĩ việc họ thấy Dậu như bây giờ là cô đã hoảng lên. Dậu phải nói rằng Ьệпh của Dậu rất dễ lây, bác sỹ khuyên không nên tiếp xúc với người khác, kể cả chồng con, Dậu cũng phải tránh mặt.
Ở nhà một mình đã buồn rồi, mấy bữa nay báo đài lại đưa tin một số thẩm mỹ viện làm ăn tắc trách dẫn đến tai biến cho khách, có trường hợp còn gây ૮.ɦ.ế.ƭ người, làm Dậu càng lo lắng nhiều hơn. Chốc chốc, Dậu lại sờ lên mắt. Không biết mắt cô có bị biến chứng gì không mà vẫn sưng và tím, mắt lại cứ nháy liên tục. Lo lắng, Dậu gọi điện ngay cho bác sỹ Trâm Anh, là người đã phẫu thuật mắt cho cô. Bác sỹ nghe máy, tư vấn ngắn gọn cho Dậu biết một số trường hợp tai biến có thể xảy ra, bảo Dậu cần đi tái khám ngay. Không đừng được, Dậu phải đến lại thẩm mỹ viện, lần này không phải bác sỹ Trâm Anh mà là một bác sỹ trẻ khác. Bác sỹ kê cho Dậu một đơn tђยốς uống trong bảy ngày với đủ loại kháng sinh, kháng ʋιêм, giảm đau, sinh tố, tђยốς nhỏ mắt và lại dặn dò cô những điều cần tránh, nhắc cô không được uống Aspirin như lần trước. Về nhà, Dậu lại không yên tâm, lại gọi điện đến thẩm mỹ viện. Lúc đầu, còn có người nghe máy nhưng sau đó, Dậu lại gọi tiếp mấy lần nên người ta chận số của Dậu luôn. Đang bực mình như vậy thì Vân Anh lại gọi điện đến:
-Chị Dậu ơi, chị làm ơn cho em vay ba mươi triệu, em hứa em sẽ trả sớm cho chị.
Dậu càng bực mình hơn, Dậu nghĩ Vân Anh muốn l.à.๓ t.เ.ề.ภ Dậu. Sau vụ bẫy Cường, Dậu đã đưa cho Vân Anh một trăm triệu theo thỏa thuận từ trước nhưng cô ta không chịu, đòi thêm năm mươi triệu mà Cường trả. Dậu cũng muốn cho mọi chuyện êm xuôi, nên cũng đành trả đủ cho cô ta sau đó. Mà nghĩ lại, cô ta có mất mát gì đâu, chỉ là cởi đồ rồi ℓêп gιườпg chụp mấy tấm hình với người đàn ông không quen biết, mà tгêภ mấy tấm hình ấy, mặt mũi cũng không rõ ràng gì, chỉ có người thật quen mới nhận ra. Thiệt tình, nếu Dậu mà không nghĩ đến mặt mũi của Bảo sau này, Dậu cũng có thể vào vai, đỡ tốn tiền mà không phải lo lắng vẫn vơ nữa.
Dậu thở hắt ra một cái, trả lời Vân Anh:
-Mấy bữa nay chị Ьệпh, tốn bao nhiêu tiền tђยốς thang, chị không có tiền cho em vay đâu! Với lại, chị mới làm nhà xong, hãy còn mắc nợ bên ngoại đấy.
Giọng Vân Anh van vĩ:
-Chị làm ơn giúp em đi chị Dậu. Sau này, chị có chuyện gì cần em, em sẽ hết lòng với chị.
Dậu lên giọng:
-Tôi thì có chuyện gì mà cần cô giúp chứ? Cô đừng có đem cái chuyện ngày trước ra mà hù dọa tôi. Tôi không sợ cô đâu. Thế nhé!
Dậu toan tắt máy nhưng Vân Anh đã kêu lên:
-Chị ơi, em nào có hù dọa gì đâu. Mẹ em đang bị Ьệпh nằm viện cần phải mổ gấp, em không mượn được ai nên mới nghĩ đến chị. Chị giúp em lần này đi, em đội ơn chị suốt đời.
Dậu bĩu môi:
-Vì sao tôi phải giúp cô chứ? Nhớ ngày trước cô cứ nằng nặc đòi năm chục triệu của lão Cường là tôi đã tức ói ɱ.á.-ύ rồi. Đừng gọi điện cho tôi nữa.
Nói xong, Dậu cúp máy rồi chặn luôn số của Vân Anh. Đương nhiên không phải là Dậu không có tiền. Chỉ mới lên trưởng phòng một thời gian ngắn mà tiền cứ vào nhà Dậu ào ào. Nhưng ai mà tin cô ta chứ, cái loại gáι bια ôm mạt hạng ấy, cô ta chỉ giả vờ mẹ ốm để vay tiền của Dậu thôi. Mà cho dù có thật đi nữa, thì Dậu cũng không có nghĩa vụ để lo chuyện bao đồng. Đúng là bực mình.
Đã thế, buổi chiều Bảo đi làm về, nhìn thấy Dậu đang ngồi trước gương, Bảo lên tiếng mỉa mai:
-Không khéo công lại biến thành quạ! Đã bảo là đừng đi, cứ đòi đi cho được! Đẹp mặt chưa! Bây giờ có dám vác mặt ra ngoài đường không nào? Vợ với con, chán!
Dậu tức lắm nhưng không dám lên tiếng trả lời, sợ càng làm Bảo tức giận thêm. Bản thân cô cũng thấy ân hận lắm, đẹp đâu chưa thấy chỉ thấy khó chịu, không được ra ngoài thôi. Thẩm mỹ viên chăm sóc da cứ gọi điện cho cô, nhắc cô đã đến ngày, cô phải nói cô bị Ьệпh không đến được. Giá như cô chịu nghe lời Bảo thì bây giờ cơ sự không đến nông nỗi này rồi.
Nhưng cũng may là mấy ngày sau nữa thì mắt Dậu đã đỡ sưng, đỡ đỏ, sau đó thì lành hẵn. Dậu nhìn vào gương, thấy đúng là mắt hai mí thiệt rồi, nhưng Dậu không thấy mình xinh đẹp hơn trước, lúc ngủ thì mắt không nhắm kín được, cứ mở như còn thức. Thêm nữa, không biết sao mắt Dậu cứ nháy và chảy nước mắt liên tục làm Dậu rất khó chịu.
Nhìn vợ như vậy, Bảo cũng thấy sốt ruột lắm. Cuối cùng, Bảo cũng phải khuyên Dậu đến khoa Mắt của Ьệпh viện thành phố để khám lại. Ở đây, bác sỹ giải thích là việc phẫu thuật lần trước của Dậu có sai sót. Vậy là Dậu phải nằm viện thêm một tuần để sửa chữa sai sót này. Lần này, Dậu bắt đầu thấy thấm thía về hậu quả kế hoạch làm đẹp bộc phát của mình, Dậu ân hận, tiền mất tật mang. Ngày ra viện, cũng may Bảo lái xe máy đến đón vợ về. Dậu không thích lắm vì đã trót khoe với những Ьệпh nhân nằm cùng phòng về chức vụ và tài chính của hai vợ chồng. Nhưng Bảo đã đến tức anh đã nguôi giận rồi, thôi thế cũng được rồi.
Để xả xui, như lời Dậu nói, Dậu bảo cả nhà ra nhà hàng ăn một bữa cho thoải mái, khỏi phải mắc công nấu nướng, rửa dọn. Cả nhà tán thành, nhất là Thúy Nga vì gần nửa tháng nay con bé phải làm việc nội trợ thay Dậu. Nhưng khi thấy Bảo dắt chiếc xe Future ra, Dậu nhăn mặt:
-Bộ ông định đi xe máy thiệt à?
Bảo nhìn vợ:
-Không đi xe máy thì đi bằng gì bây giờ?
-Ông gọi cậu Quý đi!
Bảo xua tay:
-Xe cơ quan, chứ có phải là xe nhà mình đâu mà gọi. Hết giờ làm, người ta còn về với vợ con, thích gọi là gọi à?
Dậu bĩu môi:
-Vậy làm sao mà đèo cả nhà bốn người đây?
Bảo thở ra:
-Thì tôi một chiếc, bà một chiếc, chở hai đứa nhỏ, có sao đâu?
Dậu cao giọng :
-Tôi không đi kiểu đó đâu. Hôm trước tôi đã nói với ông rồi, học bằng lái rồi mua một chiếc ô tô mà đi, ông không chịu nghe.
Bảo im lặng không nói gì, Dậu được đà nói tiếp:
-Bữa đó, trung tâm lái xe người ta vào dạy tận cơ quan, mất đâu có mười mấy triệu mà ông không chịu theo học!
Bảo nổi cáu:
-Học? Lúc đó tôi có rảnh đâu, học lúc đó thì có cái chức trưởng phòng này cho bà không? Thôi, không đi nữa, ở nhà ăn cơm đi, tôi mệt mỏi với bà lắm!
Thấy Bảo giận thật sự, Dậu bước đến ôm lấy đằng sau lưng chồng:
-Tôi xin lỗi ông, ông đừng giận nữa, tôi chỉ nói thế thôi, cũng đâu có ý trách gì ông. Nhưng nếu ông có bằng lái xe ô tô, nhà mình đi đâu cũng tiện.
Rồi Dậu ngọt nhạt:
-Ông thấy không, cơ quan ông từ chức trưởng phòng lên, có mấy người không có ô tô nào? Đi ô tô mới sang, mới nâng con người mình lên. Dù gì, ông cũng là trưởng phòng Kế hoạch Vật tư, hơn hẳn các trưởng phòng khác.
Bảo cau có:
-Lúc nào bà cũng trưởng phòng này, trưởng phòng kia!
Dậu cười:
-Thì có sao tôi nói vậy. Thôi như vậy này, tháng tới ông với tôi đăng ký học lái xe đi.
Bảo hơi ngạc nhiên:
-Bà cũng đi học lái xe à?
Dậu vênh mặt lên:
-Chứ sao nữa. Bây giờ khối người phụ nữ biết lái xe ô tô. Có bằng lái rồi thì mua xe!
Bảo hỏi cắc cớ:
-Bà có tiền à?
Dậu cười:
-Cái gì thiếu chứ tiền sao mà thiếu được. Khối đứa đến dâng tiền mà tôi chưa thèm lấy đấy!
Bảo tròn xoe mắt:
-Bà nói vậy là sao?
Dậu ra vẻ bí mật:
-Ông không cần phải biết, cứ làm tốt cái chức trưởng phòng của ông đi, rồi tha hồ mà hái ra tiền.
Bảo nhìn vợ:
-Bà làm gì cũng phải cẩn thận đấy, đừng để người ta nắm được thóp ấy!
Dậu cười:
-Ông tưởng tôi là ai chứ?
Rồi Dậu khoát tay:
-Thôi, không nói chuyện đó nữa. Tôi đã đặt taxi rồi, nó sắp đến rồi đấy. Hai đứa nhỏ làm gì mà chưa ra?
Bảo lẩm bẩm:
-Bà cũng giỏi thật!
Dậu ʇ⚡︎ự đắc:
-Không giỏi sao làm vợ trưởng phòng Bảo được?
Bảo bật cười. Dậu cũng cười theo. Cô gọi to:
-Nga ơi, Hồng ơi, làm gì trong đó mà chưa chịu ra vậy?
Nghe gọi, hai cô con gáι vội vàng đi ra. Thúy Hồng nhìn mẹ:
-Má ơi, mắt má hết nháy rồi kìa!
Dậu quay mặt đi:
-Gớm, sao con bé này hay để ý người khác thế nhỉ?
Thúy Hồng cười:
-Má chứ ai mà người khác. Hôm nay, nhà mình đi ăn mừng vì mắt má đã được chữa phải không má?
Dậu chưa kịp trả lời, taxi đã đến ở cổng. Dậu kéo tay Bảo ra ngoài, rồi bảo hai cô con gáι trước, sau đó quay lại khóa cổng cẩn thận. Dậu lên xe sau cùng. Tài xế xe taxi chở cả nhà đến nhà hàng mà Dậu đã gọi đặt trước.
(Còn tiếp)
PTX