Lẽ đời 13
Phạm Thị Xuân
Từ hôm Dậu đi thẩm mỹ viện nâng mũi về, mấy cô bạn cùng cơ quan cứ trầm trồ khen đẹp và còn hỏi Dậu làm ở đâu, cho họ xin địa chỉ thẩm mỹ viện với. Tất nhiên, Dậu cũng không hẹp hòi gì mà giấu. Có điều, đã hơn hai tuần, rồi hai tháng qua mà không thấy có cô nào, chị nào đi làm đẹp cả. Dậu hỏi Lam Sương, cô bạn làm cùng phòng thì nhận được câu trả lời:
-Mình cũng muốn đi nhưng ông xã không đồng ý.
Rồi Lam Sương chép miệng nói thêm:
-Ông xã mình cũng quá ki bo, vừa sợ tốn tiền, vừa sợ vợ đẹp thì ra đường người ta dòm ngó. Chán cái mớ đời. Như Dậu là sướиɠ nhất, có ông xã tâm lý hết biết, cũng không lo chuyện tiền bạc.
Cô này thì bảo không có thời gian, còn cô kia thì sợ tốn kém, toàn những lý do không đâu vào đâu. Dậu nhìn mấy người bạn bằng ánh mắt thương hại và ʇ⚡︎ự hãnh diện nghĩ rằng mình là người phụ nữ đã được giải phóng hoàn toàn và đi đầu trong lĩnh vực thời trang ở đây.
Hôm kia, hai vợ chồng Dậu đi dự tiệc ở nhà giám đốc. Vợ giám đốc có lẽ chỉ hơn Dậu năm, bảy tuổi gì đó nhưng tỏ ra là một phụ nữ sành điệu, lịch thiệp làm Dậu cũng có phần ngưỡng mộ. Khi chỉ có hai người ngồi với nhau, vợ sếp nhìn Dậu chăm chăm rồi nói:
-Chị thấy lúc này em đẹp hẵn ra, mà trẻ nữa.
Dậu cười:
-Em vẫn bình thường mà chị.
Chị ta lắc đầu:
-Chị thấy thay đổi nhiều so với lần chị gặp ở tiệc vào nhà mới.
-Tại mấy hôm đó vừa làm nhà xong, bao việc phải lo nên mới kém sắc đó chị.
-Ừ, có lẽ là như vậy. À, mà này em, phải chi…
Chị ta bỏ lững câu nói. Dậu nôn nóng:
-Phải chi gì hả chị?
-Nói ra em đừng buồn, phụ nữ là phải đẹp, phải chi mắt em hai mí thì đẹp phải biết. Chỗ chị em, chị mới nói. Còn người khác thì chị mặc kệ họ.
-Dạ!
-Em có đi làm thẩm mỹ à?
Dậu lắc đầu nói dối:
-Có đâu chị.
Chị ta gật gù:
-Vậy à? Chị tưởng em đã từng đến các spa rồi chứ. Em cũng nên đến những nơi đó, dù em cũng đã đẹp rồi nhưng phải bảo dưỡng sắc đẹp em ạ. Chị sẽ giới thiệu cho em một nơi làm đẹp, vừa uy tín mà giá cả phải chăng.
Dậu giả vờ ngây thơ:
-Thế à chị?
Trước khi vợ chồng Dậu về, chị ta còn ghé tai Dậu tỉ tê:
-Dại gì mà không làm đẹp hả em. Tiền để làm gì mà không phục vụ cho bản thân chứ? À, mà em xem lại chuyện phẫu thuật mắt nhé. Nhanh thôi em ạ.
Chị ta chỉ vào đôi mắt mình:
-Chị làm cũng đã hai năm rồi đấy. Nè, khi nào em muốn đi thì phôn cho chị nhé, chị sẽ đưa số điện thoại và địa chỉ của bác sỹ cho em.
Dậu đành lịch sự gật đầu.
Tối đó về nhà, mặc dù Dậu không muốn đi phẫu thuật cắt mí lắm nhưng lời nói của vợ giám đốc cứ vang lên trong đầu Dậu. Không phải Dậu không muốn làm đẹp nhưng con mắt là cửa sổ tâm hồn, nhỡ phẫu thuật có sai sót thì sao Dậu sống nỗi. Trước đây ai cũng bảo mắt Dậu đẹp và nhờ đôi mắt một mí mà trông Dậu cứ như phụ nữ Nhật bản. Dậu ngồi bần thần mãi trước gương và suy nghĩ rất nhiều. Hay là mình cứ nghe lời vợ giám đốc, biết đâu khi có đôi mắt hai mí, nhìn mình cũng sẽ sang trọng như chị ta.
Thấy vợ cứ mãi ngồi một chỗ, Bảo ngạc nhiên nhìn :
-Bà làm gì mà săm soi mãi thế?
Dậu nhìn chồng, thở dài thườn thượt:
-Mắt của tôi …
Bảo đến gần vợ:
-Mắt của bà làm sao, bị đau à?
-Không!
-Vậy thì sao?
Dậu kêu lên:
-Tôi muốn đi phẫu thuật!
Bảo giật mình:
-Vì sao mà phải đi phẫu thuật?
Dậu dằn dỗi:
-Không sao cả, nhưng tôi không thích mắt một mí, tôi thích mắt hai mí, tôi muốn đi phẫu thuật thẫm mỹ!
Bảo hiểu ra, thở dài ngao ngán:
-Vậy mà bà làm tôi giật cả mình. Cứ tưởng mắt bà đang bị Ьệпh gì nghiêm trọng.
-Thế theo ông thế nào mới là nghiêm trọng? Ông có biết đối với phụ nữ cái gì là quan trọng nhất không?
Bảo chưa kịp trả lời thì Dần đã rít lên:
-Là sắc đẹp đó!
Bảo nhíu mày:
-Tôi thấy như bà là cũng đẹp rồi, hơn bốn chục tuổi rồi, còn muốn làm gì nữa. Dẹp mấy cái thẩm mỹ viện của bà đi!
Dậu cũng không vừa:
-Dẹp gì mà dẹp!
Rồi cô tru tréo:
-Ông không cho tôi làm vì sợ tốn tiền chứ gì? Tôi có đi cũng chưa bằng một lần tiếp khách ăn nhậu của ông, nào là tăng một rồi thì tăng hai tăng ba…
Bảo xua tay:
-Thôi thôi, nói nhỏ tiếng chút đi.
-Tôi sợ ai mà phải nhỏ tiếng?
-Con nó nghe thấy bây giờ!
Nghe đến con, giọng Dậu nhỏ lại:
-Tôi hứa lần này là lần cuối, thiệt đó. Mà tôi làm đẹp vì ai, nếu không phải vì ông? Tôi mà xấu, người ta cười ông chứ không phải cười tôi đâu. Đáng lẽ ông phải ủng hộ, khuyến khích tôi chứ, đằng này lại…
-Nhưng tôi không cần!
Dậu lạnh lùng:
-Ông không cần nhưng tôi cần. Ông có thấy bà Hồng, vợ giám đốc đó không? Chẳng lẽ tôi phải chịu thua bà ta à?
-Người ta là vợ giám đốc, bà chịu thua có sao đâu?
Dậu rống lên:
-Nhưng tôi không cam tâm, tôi trẻ hơn bà ta!
Bảo thở dài:
-Tôi mệt mỏi với bà quá. Bà có biết mấy lúc này công việc của tôi áp lực lắm không?
Dậu trề môi:
-Mỗi một tên phó phòng mà ông cũng không đối phó được thì còn nước non gì?
Bảo tức giận:
-Bà tưởng nói đối phó là đối phó ngay được sao?
Dậu nhíu mày:
-Thôi thôi, tôi không can thiệp vào việc của ông nữa. Việc ở cơ quan đừng mang về nhà cho thêm nhức đầu.
-Thì do bà khơi gợi đó thôi.
-Tôi biết rồi, tôi xin lỗi. Ông đồng ý cho tôi đi sửa mắt nhé?
Có tiếng thì thầm của hai đứa con gáι bên ngoài cửa, có lẽ tụi nhỏ thắc mắc không biết vì sao ba má lại cứ cãi nhau mãi. Cái nắm cửa xoay nhẹ nhưng không có ai vào phòng.
Bảo không muốn đôi co với vợ nữa. Anh thở dài:
-Thôi thôi, tùy bà, bà muốn làm gì cứ việc, tôi không có ý kiến, sau này có gì đừng trách tôi không nói trước nha!
Dậu cũng dịu giọng:
-Thế cám ơn ông nhé. Ngay từ đầu mà ông đồng ý ngay có phải tốt hơn không?
Thế là mấy ngày sau, theo lời giới thiệu của vợ giám đốc, Dậu đến ngay cơ sở thẩm mỹ của bác sỹ Trâm Anh. Đến đây, Dậu được giải thích phẫu thuật Dậu định làm cho mắt một mí thành hai mí là phẫu thuật cắt mi. Đại khái, cắt mi chỉ là một loại tiểu phẫu tạo ra một vết rạch mảnh ở da phía tгêภ bầu mắt để loại bỏ da và mỡ thừa ở mắt. Kết quả là tạo một mí mắt mới, đôi mắt một mí sẽ thành hai mí, to và sâu hơn, hài hòa với gương mặt hơn. Sau khi nghe giải thích, Dậu càng yên tâm và thấy quyết định của mình là đúng đắn. Lần này, các chị em ở cơ quan cô cũng như cơ quan chồng thế nào cũng lác mắt vì thán phục. Phụ nữ mà không biết làm đẹp thì còn gì là phụ nữ nữa.
Nhưng mọi việc không được suông sẻ như dự kiến ban đầu. Cuộc phẫu thuật tưởng chừng rất nhanh lại kéo dài gần ba tiếng đồng hồ. Nằm tгêภ bàn mổ, Dậu nóng ruột lắm, đã thấy ân hận vì quyết định của mình. Bác sỹ bảo vì mắt Dậu có nhiều khuyết điểm cần chỉnh sửa nên thời gian phẫu thuật kéo dài hơn so với những người bình thường khác.
Bảo giận nên không thèm đưa, cũng không đến đón vợ về từ thẩm mỹ viện như mọi lần. Cậu tài xế cơ quan Bảo không biết có vấn đề gì mà Dậu gọi mãi, điện thoại đổ chuông hoài nhưng không bắt máy. Dậu đành gọi taxi chở về nhà.
(Còn tiếp)
PTX