Lẽ đời 12

Phạm Thị Xuân

Sau ngày đó, Dậu cũng bắt đầu ăn diện hơn. Dậu không ngần ngại xếp xó những bộ đồ tây hoặc những áo váy đã lỗi mốt mà trước đây cô vẫn mặc đi làm. Dậu đến các cửa hàng quần áo sang trọng, sắm một loạt những bộ đồ hàng hiệu, thôi thì đủ kiểu, áo đầm, váy ngắn, váy dài. Với Dậu, đây cũng là lần đầu tiên cô mua sắm và mặc những y phục cao cấp như vậy. Trước đây, cô chỉ may ở một cô thợ may quen hoặc mua hàng chợ, những áo quần đó thường rẻ tiền. Dù gì bây giờ Dậu cũng là phu nhân của một trưởng phòng kế hoạch vật tư rồi , Dậu đâu thể ăn mặc xuề xòa được. Với lại, Dậu cũng đâu đã già. Bốn mươi hai tuổi, khi trang điểm vào, trông Dậu vẫn còn xuân sắc lắm. Nếu da Dậu mà trắng thêm chút nữa thì các cô gáι ở cơ quan Bảo khó mà bì kịp. Nhắc đến các cô gáι trẻ, lòng Dậu không tránh đôi chút lo ngại. Từ ngày Bảo lên chức, Dậu thấy hình như các cô gáι trẻ cứ vây quanh anh. Có lần, có việc, Dậu đến gặp chồng ở văn phòng, thấy có cô gáι trẻ đang ở đó. Về nhà, Dậu hỏi thì Bảo trả lời:

-Người ta đến làm việc chứ phải chơi đâu mà thắc mắc?

Dậu vẫn nghi ngờ:

-Làm việc gì mà chỉ có hai người, lại anh anh em em ngọt sớt?
Bảo cười:
-Ghen à?

Dậu bĩu môi:
-Tôi mà thèm ghen vào, nhưng nhìn vào cứ thấy chướng mắt thế nào ấy!
-Vậy tôi phải làm sao đây, không làm việc với đối tác, từ chức à?
-Việc gì mà phải từ chức? Ông có nhớ làm thế nào mới ngồi lên được cái ghế này không?
-Bà không phải nhắc!

Thôi, công việc của chồng như vậy, Dậu đành chịu. Dậu cũng phải tân trang một chút cho chồng khỏi tham của lạ. Theo lời khuyên của mấy cô bạn thân, Dậu đặt mua những mỹ phẩm cao cấp để dùng. Trước khi đi làm hoặc ra ngoài, Dậu đều trang điểm cẩn thận. Mình mà không ʇ⚡︎ự chăm sóc và làm đẹp thì khó mà giữ chân được quý ông chồng. Chả bù ngày còn con gáι, Dậu không cần son phấn cũng xinh ra phết. Chẳng thế mà không ít chàng trai lò dò đi theo xin trồng cây si. Bảo lấy được cô cũng nhờ cái tài dẻo miệng và ga lăng ra phết.
Nghe lời xúi của cô bạn thân, Dậu đến một thẩm mỹ viện có tiếng trong thành phố. Với Dậu, màu da là khuyết điểm lớn nhất của cô. Theo tư vấn của các nhân viên ở đó, Dậu bắt đầu áp dụng liệu pháp trẻ hóa làn da, liệu pháp tắm trắng, thôi thì liệu pháp nào, Dậu cũng muốn được thực hiện. Việc chăm sóc da đúng là có hiệu quả thật, nhưng cũng tốn tiền không ít. Nhưng kệ, tiền thì đã có Bảo kiếm rồi, cô không tận hưởng rồi ít năm nữa già đi, có muốn làm thì cũng vô ích.

Đương nhiên đi kèm với chăm sóc da là một loạt ᴅịcҺ vụ làm đẹp khác mà Dậu được giới thiệu. Đầu tiên, Dậu được giới thiệu xăm môi, xăm mày. Dậu hơi ngại tí nhưng nhớ đến vợ giám đốc Hải, Dậu không ngần ngại làm ngay. Những ngày đầu sau khi xăm thì môi, mày, Dậu thấy hơi sưng đau một tý chỉ mấy ngày sau, Dậu đã sở hữu một làn môi căng mọng và đôi mày đen nhánh. Đó cũng nhờ Dậu đã dùng tђยốς kháng sinh và bôi son dưỡng môi đều đặn. Dậu hài lòng lắm, bây giờ dù có đi dự tiệc ở đâu cũng không sợ ăn uống làm phai màu son môi.
Một hôm, có một cô đồng nghiệp khen Dậu:
-Lúc này, em thấy chị Dậu càng ngày càng xinh đẹp trẻ trung đó nha.
Dậu mỉm cười:
-Chị vẫn vậy thôi mà.
-Sao lại vẫn vậy? Chị làm thế nào mà da chị đẹp quá vậy. Chị đi spa à?
Dậu chưa kịp trả lời thì cô ta chăm chú nhìn rồi gật gù:

-Giờ mà chị đi nâng mũi nữa thì đúng là hoàn hảo.

Một cô khác ngồi cạnh bên Dậu lên tiếng:

-Thôi, Thanh đừng có xúi dại, Mỹ thấy chị Dậu như vậy là đẹp rồi, dao kéo làm gì cho rách việc.
Thanh bĩu môi:
-Mỹ đúng là lạc hậu, người ta sửa mắt sửa mũi đầy ra đấy!
-Nhưng mũi chị Dậu hài hòa với khuôn mặt rồi, sửa làm gì cho tốn tiền.
-Chỉ biết nói đến tiền, chị Dậu mà thiếu tiền à?
-Không thiếu tiền, nhưng cũng không phung phí bỏ ra một cách vô bổ.
Dậu nghe hai cô đồng nghiệp tranh cãi, ʇ⚡︎ự nhiên Dậu sờ lên mũi mình. Mũi Dậu không cao, phần giữa mũi hơi lõm xuống, không được đẹp lắm. Dậu nghĩ thầm trong bụng, hay là mình làm theo ý kiến của Thanh nhỉ? Nghĩ là làm, lần tiếp theo khi đi chăm sóc da, Dậu hỏi ý kiến cô chủ thẩm mỹ viện luôn. Cô này giới thiệu cho Dậu bác sỹ Ân đang làm ᴅịcҺ vụ nâng mũi tư, rất uy tín.

Thế là mấy hôm sau, Dậu xin nghỉ làm một buổi chiều để đến phòng khám của bác sỹ Ân. Dậu được tiếp đãi ân cần và được đưa làm phẫu thuật nâng mũi luôn. Nói là không đau là không đúng, nhưng vì cái sự đẹp, Dậu sẵn sàng làm tất cả.
Khi Dậu bước vào nhà, Thúy Nga tròn mắt nhìn Dậu, lắp bắp:
-Má, có phải là má không?
Dậu cười:
-Bộ má lạ lắm nên con không nhìn ra à?
Thúy Nga vẫn nhìn má chằm chằm:
-Má lạ lắm, con gặp ngoài đường chắc tưởng bà nào.
-Con thấy má thay đổi phải không? Má đẹp, sang trọng hơn trước nhiều phải không?

Thúy Nga lắc đầu:

-Con thấy má như diễn viên…tuồng!
Dậu bực bội:
-Con bé này!
Thúy Nga tỉnh bơ:
-Thì có sao con nói vậy! Con thích má như lúc trước!
Dậu không thèm nói chuyện với con nữa. Thích má như lúc trước? Lúc trước thì có gì mà thích, quê mùa, không biết làm đẹp. Má bây giờ xinh đẹp, quý phái, sao lại không thích nhỉ. Dậu nghĩ thầm, nhưng cô lại ʇ⚡︎ự an ủi, Thúy Nga hãy là một đứa trẻ , chưa suy nghĩ thấu đáo, Dậu chẳng chấp nhất mà làm gì. Buổi chiều, lúc đi làm về, Bảo không để ý đến vợ mặc dù Dậu cứ lượn lờ trước mặt chồng. Đến khi ngồi vào bàn ăn, Bảo mới la toáng lên:
-Lại đi mỹ viện nữa à? Bà làm ơn thôi đi cho tôi nhờ!

Dậu dằn dỗi:
-Ông làm sao thế? Tôi làm đẹp chẳng phải cũng vì ông sao? Sao ông lại lớn tiếng với tôi?
Bảo chắt lưỡi:
-Tôi đã nói rồi, bà như vậy là đẹp rồi, sao bà không chịu nghe tôi. Bà sửa rồi có lúc tôi không nhận ra vợ tôi nữa.
Dậu xịu mặt:
-Ông sợ tốn tiền chứ gì?
Bảo bực bội:
-Ừ, tôi sợ tốn tiền đấy. Ở cơ quan đã bực mình, về nhà càng bực mình hơn.

Nghe chồng nói vậy, Dậu chợt dịu giọng lai:
-Ở cơ quan ông lại xảy ra chuyện gì thế?
Bảo thở ra:
-Lão Cường được bổ nhiệm về làm phó phòng cho tôi, thế có bực không chứ?
Dậu cười:
-Ông làm sếp của lão mà sợ lão à?
Bảo liếc nhìn hai cô con gáι nãy giờ vẫn đang yên lặng theo dõi câu chuyện của ba má. Bảo nháy mắt ra hiệu cho vợ rồi bảo:
-Thôi, cả nhà ăn cơm đi, nguội hết cả rồi!
Rồi quay sang vợ, Bảo nói bằng giọng nhấm nhẳng:
-Lần sau, bà có đi làm gì, cũng phải báo với tôi một tiếng, chứ không khéo lợn lành lại thành lợn què đó!

Mặt Dậu cau có:
-Ông nói gì thế, ông ví tôi với lợn à?
Hai cô con gáι phá lên cười. Dậu trợn mắt quát:
-Hai đứa này, có im đi không, lo mà ăn đi.
Hai cô gáι không cười nữa, quay lại nhìn bát cơm trước mặt. Bảo phải nói đỡ:
-Là câu tục ngữ vậy, chứ tôi có nói bà là lợn đâu.

Dậu quắt mắt nhìn chồng:
-Tôi ghét nhất là tục ngữ ca dao. Lần sau, có gì ông nói rõ cho tôi, đừng nói kiểu ví von đó. Tôi không thích đâu.
-Ừm!
Bảo vừa ăn vừa nhớ lại sáng sớm hôm nay. Bảo vừa bước vào phòng thì đã thấy Cường ngồi ở đó. Mấy nhân viên trong phòng đang chào và chúc mừng phó trưởng phòng mới nhậm chức. Có trong mơ, Bảo cũng không ngờ Phòng Tổ chức lại âm thầm bổ nhiệm cho Cường lên làm phó trưởng phòng do Bảo phụ trách. Mà sao ông Hải không nói gì với Bảo chứ. Mặt Bảo cứ nghệch ra trông thật buồn cười. Cường chào Bảo:

-Trái đất tròn, không ngờ lại được làm việc dưới quyền anh.
Bảo giả lả:
-Từ nay, chúng ta sẽ là đồng đội, cậu Cường nhé!
Cường cười nhạt:
-Tôi không dám!

Bảo nhìn Cường, trong lòng có chút nghi ngại. Cường là người thẳng thắn và cương trực. Chưa kể Cường đã từng bị Bảo bẫy một cú đau, chuyện Cường nuôi hận trong lòng là điều đương nhiên. Có lẽ từ nay, làm việc gì, Bảo cũng phải dè chừng Cường. Nếu không, sự việc mà lộ ra, Bảo sẽ không được yên thân. Bảo cũng không thể ngừng lại mọi việc, guồng máy đang chạy trơn tru, mà Bảo là mắc xích trong đó. Bây giờ, Cường mới nhậm chức, anh ta chưa nắm được mọi hoạt động của phòng. Nhưng với trí óc thông minh của Cường, Bảo biết chỉ một thời gian ngắn, Cường sẽ nắm được tất cả thông tin về các dự án mà phòng Kế hoạch vật tư đang thực hiện.

(Còn tiếp)
PTX

Bài viết khác

Lời van xin của cậu bé đánh giày và chuyện không ngờ sau 15 ngày – Suy ngẫm câu chuyện nhân văn

Lương thiện không cần qua sát hạch… Vào một ngàγ, ông Walter ρhải đi công tác ở ngoại thành, trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấγ một cậu bé ᵭάпҺ giàγ chừng hơn 10 tuổi… Hình minh họa Cậu bé hỏi: “Ông có muốn ᵭάпҺ giàγ không?” Ông Walter cúi đầu […]

Giàu có và nhân cách – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα sâu sắc về lòng người

– Alo! Mời αnh rα quán Thiên nhiên uống cà ρhê với em.- Nghe điện thoại củα một chú em, tôi nghĩ chắc lại có việc gì quαn trọng chú tα muốn đàm đạo đây. Thoại kém tôi 4 tuổi, giα đình chú tα lâu nαy vẵn coi tôi như người trong nhà tuy rằng […]

Câu chuyện về lòng hiếu thảo: Bài học cho tuổi già rất đáng để suy ngẫm

Có một ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có năm người con hiếu thảo và sống rất hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng khá giả và thành đạt. Ông rất hài lòng, tin tưởng, tự hào về con cái mình.     Xét thấy tuổi cao sức yếu, ông […]