Lẽ đời 11
Phạm Thị Xuân
Thế là chuyện được bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kế hoạch Vật tư của Bảo không còn gặp chướng ngại vật nào nữa, vì đối thủ của Bảo đã ʇ⚡︎ự động rút lui. Tuy nhiên, hôm lấy phiếu tín nhiệm, xém tí là Bảo bị loại rồi vì số phiếu bầu cho Bảo chỉ vừa đủ để được thông qua. Vì chuyện này, Bảo tức giận lắm. Bảo thầm nghĩ, nếu anh ta mà điều tra ra được người nào dám không bỏ phiếu tín nhiệm cho anh ta, thì sau này sẽ biết tay anh ta.
Từ ngày Bảo được bổ nhiệm lên làm chức Trưởng phòng Kế hoạch Vật tư, Dậu bắt đầu tiến hành một cuộc cách ๓.ạ.ภ .ﻮ trong gia đình. Nhìn vào đâu, vào cái gì, Dậu cũng thấy nó không tương xứng với địa vị mới của chồng. Ngôi nhà ba gian xây cách đây hơn chục năm, giờ đây trở nên lạc hậu trong mắt Dậu. Dậu nghĩ, phải chi hồi ấy mà làm theo kiểu nhà hộp thì bây giờ có phải là đã dễ dàng xây thêm một tầng nữa như một vài nhà quanh đây không. Nhìn người ta lên tầng này tầng khác mà sốt ruột. Ai đời nhân viên thì ở nhà lầu mà sếp thì phải ở nhà trệt, nghĩ có ทɦụ☪ không. Dậu nói điều này với chồng thì bị Bảo vặn lại:
-Thế hồi ấy ai một hai đòi xây nhà ba gian cho bằng được?
Dậu nguýt chồng một cái rõ dài:
-Thì là tôi, là tôi, tôi có chối cãi gì đâu. Nhưng ông là đàn ông đàn ang, lẽ ra ông phải biết nhìn xa trông rộng chứ?
Bảo nhún vai:
-Nhưng nhà mình thì đã sao nào, vẫn còn tốt chán!
Dậu lên giọng:
-Ông đừng quên bây giờ ông đã là trưởng phòng, mà là trưởng phòng Kế hoạch vật tư, ông nhớ chưa, không phải như trước kia mà nhà cửa thế nào cũng được.
-Bà tưởng trưởng phòng là nhất rồi à?
-Không nhất cũng nhì, có phải ai muốn cũng được đâu. Ông không thấy ở cơ quan ông, nhiều người học vị học hàm hơn hẵn ông mà có tranh được ghế trưởng phòng với ông không?
-Nhất nhì gì chứ? Bà lúc nào cũng nói quá lên.
Tuy nói với vợ thế nhưng Bảo cũng cảm thấy hãnh diện lắm. Với người khác không nói làm gì, nhưng một nhân viên quèn với trình độ trung cấp làm việc ở văn phòng cho người ta sai vặt như Bảo, mà leo lên được địa vị ngày nay đâu phải là chuyện đơn giản, dễ dàng. Bảo phải dùng bao nhiêu chiến thuật, phải cúi mình xu nịnh, phải v.v và v.v. Và mới đây, nếu không nhờ kế hoạch cao siêu của Dậu, thì chắc gì Bảo đã yên vị ở chiếc ghế trưởng phòng ho ta bạc, khạc ra vàng này. Những người trước đây đã từng là cấp tгêภ của Bảo, từng sai bảo và nhìn Bảo bằng con mắt bề tгêภ bây giờ hẵn có phần nể nang vì anh đã đứng ngang hàng với họ, chưa nói vị trí của anh mang nhiều lợi lộc nhất. Một người làm quan, cả họ được nhờ, Bảo cũng để vợ con thơm lây tí chút. Thôi thì tùy Dậu, cô muốn làm sao thì làm.
Thế là Dậu bắt tay vào chiến ᴅịcҺ của mình. Dậu thở dài, nếu có nhiều tiền hơn, Dậu đã mua hẳn một ngôi nhà tầng ở trung tâm thành phố rồi. Nghĩ mãi, cải tạo nhà cũng tốn không ít tiền. Dậu bàn với chồng phá ngôi nhà cũ để xây lại một ngôi nhà mới hai tầng khang trang. Chứ cái kiểu chắp chắp vá vá thì không đẹp, mà rồi cũng phải chỉnh trang lại. Bảo không hài lòng lắm, mới lên chức trưởng phòng mà xây nhà ngay, sợ có người ghen ăn tức ở dòm ngó đến. Nhưng Dậu không đồng ý:
-Ông tưởng tôi không nghĩ đến chuyện đó à? Bây giờ mình xây nhà, người ta mới không nói vào nói ra được. Nhưng vài năm nữa, mới có lời ong tiếng ve. Mới lên trưởng phòng thì đã ăn uống gì được, người ta nghĩ thế đấy.
Bảo phản đối yếu ớt:
-Nhưng mà…
Dậu kiên quyết:
-Không nhưng nhị gì cả. Ông nghe lời tôi đi, không sai đâu.
Bảo đành phải nghe lời vợ. Dậu nhờ nhân viên của Bảo tìm thuê một căn nhà để ở tạm trong thời gian làm nhà, nhưng không tìm được. Cuối cùng, Dậu thuê hai căn phòng liền kề ở dãy trọ xóm tгêภ, vợ chồng con cái dọn lên đó.
Dậu thuê Hưng, một kỹ sư xây dựng, là họ hàng xa của Dậu vẽ kết cấu và trông nom luôn việc xây dựng. Thỉnh thoảng Dậu mới ghé ngang xem tiến độ thế nào, thưởng nóng cho thợ ít tiền đi nhậu, còn bao nhiêu công việc khác đã có Hưng trông coi. Chưa đầy bốn tháng sau, ngôi nhà hai tầng đã được hoàn thành, Dậu rất vừa ý. Ba mặt ngoài của ngôi nhà được lát bằng gạch men màu trắng trông rất trang nhã. Mặt trong ngôi nhà cũng lát gạch từ dưới lên mét rưỡi, tгêภ đó được sơn màu vàng nhạt. Gạch lát nền cũng được chọn loại cao cấp. Dậu rất hài lòng với căn bếp và các nhà vệ sinh. Ôi chao, đúng là có tiền có khác. Dậu vui sướиɠ và hãnh diện vì căn nhà của mình.
Tất cả các đồ nội thất cũ trong nhà, Dậu lập tức rao bán. Đồ cũ nên cũng không được bao nhiêu tiền nhưng mang cho thì Dậu lại tiếc. Dậu đến cửa hàng gỗ Hương Xoài, đặt mua bàn ghế, giường tủ, toàn loại cao cấp. Dậu vung tay rộng rãi làm Bảo cũng phải giật mình:
-Bà liệu liệu chứ tôi không còn tiền đâu.
Dậu nhìn chồng:
-Ông nói không còn tiền là sao? Bộ ông không tiếp tục các phi vụ với giám đốc nữa à?
Bảo đưa ngón trỏ lên môi, suỵt một cái, nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy:
-Không được để lộ ra, biết không?
Dậu phì cười:
-Ông không phải dặn tôi.
Bảo chắt lưỡi:
-Mới lên chức, cũng phải nhìn trước ngó sau đã chứ!
Dậu bĩu môi:
-Ông sợ gì chứ? Đằng nào cũng có giám đốc chống lưng rồi. Nói để ông biết, hôm trước tôi có về mẹ mượn ba trăm. Ông xem lúc nào vô mánh thì nhớ đưa tôi trả mẹ.
Mặt Bảo sa sầm:
-Có lúc nào tôi không đưa cho bà đâu.
Dậu lại cười:
-Thì tôi cũng nhắc nhở thế. Hôm thuê con bé đó, cũng mất cả một trăm triệu chứ ít đâu.
Bảo thở ra:
-Chuyện đó từ đây bà đừng nhắc lại, xem như không xảy ra. Tốn từng đó chứ hơn, cũng phải chịu. Mà về phía con bé đó không có vấn đề gì chứ?
-Đương nhiên là ổn thỏa rồi. Tôi là ai chứ?
-Ừm!
Vợ chồng Bảo dự định tổ chức một buổi tiệc thật hoành tráng để vào nhà mới. Ngoài ba má và các anh chị em hai bên, Bảo mời hầu như tất cả những người có ɱ.á.-ύ mặt trong cơ quan mình, ngoại trừ Cường. Có người cắc cớ, hỏi lý do sao Bảo không mời Cường, Bảo trả lời vì nhiều khách quá nên việc sót một người là bình thường.
Hôm đó, khách khứa đến rất đông. May mà vườn nhà Vợ chồng Bảo rộng, nên vẫn đủ chỗ để đặt được sáu bàn. Chỉ duy ông bí thư Tấn là không đến nhưng cũng đã gửi quá mừng, còn giám đốc Hải, các phó giám đốc, các trưởng phó phòng ban cơ quan Bảo làm việc đều có mặt. Ngoài ra còn có một số đối tác làm ăn với Bảo cũng không thể thiếu. Mọi người cười cười nói nói, chúc mừng Bảo song hỉ, vừa lên chức, vừa vào nhà mới. Dậu cùng chồng đi mời ɾượu hết bàn này đến bàn khác, nụ cười luôn nở tгêภ môi. Để chuẩn bị làm nhân vật chính cho buổi tiệc vào nhà mới, Dậu đã thuê một cô thợ ở salon tóc đến trang điểm cho mình. Dậu cũng thuê một chiếc váy đỏ đắt tiền ở tiệm nhưng Dậu vẫn thấy mình có phần thua kém một số phụ nữ đến dự, đặc biệt là phu nhân của giám đốc Hải.
Mãi đến tối, tiệc mới tàn. Khi khách khứa ra về hết, Dậu mới có thời gian để kiểm tra phong bì và quà cáp khách tặng trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Lúc thì Dậu reo lên vì số tiền lớn bất ngờ của một đối tác, lúc thì Dậu lại bực mình vì sự keo kiệt của một vị khách khác. Nhưng cuối cùng, Dậu rất hài lòng với kết quả thu được. Dậu dư sức trả lại tiền cho má cô, lại còn dư thêm một khoản không nhỏ.
(Còn tiếp)
PTX