Lẽ đời 1

Tác giả: Phạm Thị Xuân

Mấy hôm nay, về đến nhà, vẻ mặt Bảo lúc nào cũng rầu rầu. Nhưng Bảo cứ im lặng không nói gì, thỉnh thoảng lại còn thở dài thườn thượt. Trước đây, mỗi buổi tối Bảo đều xem bài vở của Thúy Hồng, nhưng bây giờ, ăn xong, Bảo lại ℓêп gιườпg nằm quay mặt vào vách. Mấy chậu cây cảnh trước đây Bảo chăm bẳm là thế, bây giờ anh bỏ bê, không cần tưới tắm gì cả. Dậu nhìn chồng, trong đầu đặt ra bao nghi vấn. Chẳng lẽ Bảo đang có bồ nhí bên ngoài, đang tìm cách xù vợ để đến với người tình chăng? Hay ba mẹ Bảo lại đay nghiến Bảo vì cái Ϯộι Dậu chỉ sinh được hai cô con gáι? Hay là Bảo đổ đốn Ьὰι Ьα̣c nợ nần ai chăng? Tất cả giả thiết Dậu vừa chợt nghĩ đến hầu như không có cơ sở. Chỉ còn một lý do, là ở cơ quan Bảo đang xảy ra chuyện.

Mới hai tuần trước đây, khi đi làm về, Bảo đã nhảy cẩng lên khoe với vợ:

-Tôi được đề nghị bổ nhiệm chức trưởng phòng kế hoạch vật tư!

Dậu cười:

-Thế lão trưởng phòng cũ đâu rồi mà ông được lên chức, hay là lão chuẩn bị nghỉ hưu?

Bảo cười:
-Bà thật thông minh. Đúng vậy, lão đã nhận được thông báo cho nghỉ hưu rồi, chỉ sáu tháng nữa là lão nghỉ hẳn.
Dậu thở phào nhẹ nhõm:
-Bao năm đợi chờ, bây giờ cũng đã được toại nguyện rồi. Hôm nào nhà mình tổ chức ăn mừng một bữa nhé!
Bảo ngăn lại:
-Thôi, từ từ chứ vội gì. Chưa gì mà đã tổ chức, người ta lại cười cho. Để hôm nào tôi chính thức nhận được quyết định đã rồi tính.
-Thế cũng được.
Vậy mà chiều nay, Bảo mới về đến nhà đã quăng cái cặp lên bàn rồi vào phòng nằm, để nguyên đôi giày không chịu cởi ra. Dậu cũng mới đi làm về, nhìn chồng như vậy, cô bực tức hỏi:
-Ông có chuyện gì à?

Bảo lắc đầu:
-Cũng không có chuyện gì!
-Hay là ông có Ьệпh gì à? Hôm đi khám tổng quát, bác sỹ phát hiện ra gì bất thường à?
Bảo ngồi dậy:
-Tôi vẫn khỏe mạnh bình thường. Làm gì có chuyên Ьệпh tật.
Dậu nhíu mày:
-Không có chuyện gì, cũng không Ьệпh gì, sao mặt ông khó coi vậy? Hay là ông đang có điều gì muốn dấu diếm tôi.
-Làm gì có!
-Vậy thì ông nói đi, là chuyện gì. Có nói ra mới biết mà tìm cách khắc phục chứ.
Bảo cứ ậm à. Dậu quắt mắt nhìn chồng:
-Hay ông đang léng phéng với con nào, đang định lập phòng nhì bên ngoài phải không?

Bảo nhìn vợ, thở ra một cái rõ dài:
-Bà cũng biết rồi. Làm gì có chuyện đó!
-Vậy thì chuyện gì?
-Thì chuyện bổ nhiệm trưởng phòng mà hôm rồi tôi có nói với bà đó!
Dậu lập tức đến ngồi gần chồng:
-Có gì không ổn à? Người ta không bổ nhiệm ông nữa à?
-Không phải thế!
-Vậy thì sao? Sao ông cứ úp úp mở mở thế? Mệt ông quá!
Bảo gật đầu:
-Tôi nghe nói có người định Ϯố cάσ tôi về Ϯộι sử dụng bằng giả với lãnh đạo.

Dậu nhíu mày:
-Bằng giả? Bằng giả nào?
-Là cái bằng thạc sỹ mới nhận năm trước ấy.
-Nhưng bằng đó do nhà trường cấp đàng hoàng, chứ có phải là gian dối gì đâu?
-Thì hồi đó, tôi đi học bữa đực bữa cái, còn lại thì vẫn ở cơ quan làm việc, đặc biệt là những phi vụ của giám đốc. Ai cũng thấy điều đó. Cậu Phi ở phòng tôi hóng được có mấy tên xấu bụng định có ý kiến trong hội nghị lấy ý kiến bổ nhiệm để cho tôi ra rìa.

-Chúng có Ϯố cάσ ông thì có giám đốc đó, chẳng lẽ ông ta không che chở cho anh à?
-Nhưng có phải chỉ có giám đốc đâu, còn có ông Tấn bí thư. Hình như ông ta không thích tôi, cái mặt ông cứ lạnh như băng.
Dậu gật đầu:
-Tôi có gặp lão ấy mấy lần. Nhưng lão ấy có ghét ông nhưng bọn chúng không có bằng chứng cũng làm gì được ông mà lo. Dù mình đi học không chuyên cần nhưng nhà trường cũng đã cấp bằng rồi. Họ có đi thẩm tra gì nữa, nhà trường cũng không nói khác đâu.

Bảo bĩu môi:
-Tưởng là bà thông minh lắm. Đợi khi họ thẩm tra rồi thì có còn cơ hội nào cho tôi nữa không? Hơn nữa, kỳ này bên đảng ủy cũng đề cử thêm lão Cường. Bà nghĩ xem có đáng lo không nào?
Dậu chép miệng:
-Vậy à? Vậy là ông Tấn muốn chơi ông đây mà. Nhưng lão Cường ấy là ai thế?

Bảo thở dài:
-Lão ấy đang làm bên phòng nhân sự.
-Thế à?
Im lặng một lát, Dậu lên tiếng:
-Ông không biết đứa nào định khui ông ra à?
Bảo lắc đầu:
-Tôi không biết, cậu Phi chỉ nghe mấy cậu ở các phòng ban bàn tán thôi. Mà biết thì làm sao được.

Dậu cười khẩy:
-Dùng tiền để bịt mõm nó lại. Có ai chê tiền đâu nào?
-Thì vậy, nhưng chưa điều tra ra.
Dậu suy nghĩ một lát rồi nói:
-Hay đó là người của lão Cường?

Bảo lắc đầu:
-Có lẽ không phải đâu. Mấy bữa nay tôi cũng có để ý lão nhưng không thấy lão có biểu hiện gì.
-Ông có gây thù chuốc oán với ai không?
Bảo chắt lưỡi:
-Muốn được việc cho xếp, đương nhiên sao khỏi đụ.ภ.ﻮ ς.ђ.ạ.๓ với người này người khác.
Dậu hừ một tiếng:
-Mấy người như lão Cường mới cần phải đề phòng. Nói cho cùng chắc lão đã có chỗ dựa, nếu không, sao lão lại được đề cử chức vụ trưởng phòng tổ chức ngon ơ vậy chứ? Trong khi lâu nay, ông đã là phó phòng rồi. Cúc cung tận tụy với họ bao nhiêu năm, đợi mãi bây giờ ông Nghĩa mới chuẩn bị về hưu mà họ lại muốn đá ông ra à. Không được!

Bảo ρhâп bua:
-Giám đốc cũng chỉ muốn đề cử tôi, kể cả ông Nghĩa cũng vậy. Nhưng ông Tấn với ông Học, một hai cứ giới thiệu lão với lý do lão có chuyên môn cao, đạo đức tốt nữa. Tôi cứ tưởng ngon ăn rồi, đâu có ngờ đối thủ lại xuất hiện như vậy.
Dậu chống tay lên má, chì chiết:
-Chuyên môn cao? Phòng kế hoạch vật tư mà cần chuyên môn cao cái khỉ gì chứ? Trong khi công việc này, anh đã quen thuộc từ lâu. Lão Cường vào đó, liệu lão có làm ngay được không.
Bảo thở ra:
-Vậy mới nói. Tôi đã nói, bà không hiểu à, lãnh đạo đâu chỉ mình giám đốc, có phải muốn làm gì là làm đâu.

Dậu suy nghĩ một lúc rồi bảo chồng:
-Bây giờ tới lúc bỏ phiếu tín nhiệm chắc cũng không còn lâu, nên phải cố gắng xem có lật được tình thế không. Ông hãy điều tra xem lão Cường có điểm yếu nào không, có tham ô hủ hóa gì không?
Bảo cười đau khổ:
-Ai chứ lão ấy thì không thấy có điểm yếu gì. Lão là người nghiêm túc, học hành đàng hoàng, làm việc đâu ra đấy. Lão chỉ là nhân viên, có phải trưởng phòng, phó phòng đâu mà tham ô.
-Thế lão có bồ bịch gì không?
-Không, ở phòng lão, mấy người nữ đều trẻ trung xinh đẹp mà chẳng thấy lão chọc ghẹo ai, hết giờ là về thẳng nhà, chẳng thấy bù khú gì với ai bao giờ.

Dậu chắt lưỡi:
-Lão trong sạch thế cũng khó nhỉ? Nhưng thế nào lão cũng có điểm yếu gì đó chứ?
-Không biết!
Tự dưng, trong đầu Dậu nghĩ ra một ý táo bạo. Dậu mỉm cười ʇ⚡︎ự khen sự thông minh của mình. Bảo ngạc nhiên khi thấy nụ cười của vợ:
-Tôi thì đang lo sốt vó mà bà thì lại cười. Bà xem chuyện của tôi vui lắm à?
Dậu vẫn mỉm cười. Cô ghé tai chồng nói nhỏ, như sợ có ai nghe thấy. Mặt Bảo càng lúc càng dãn ra, anh ta cười thích thú:
-Ôi, vợ tôi. Tôi không ngờ bà lại thông minh tuyệt đỉnh, có vậy mà bà cũng nghĩ ra được.

Dậu bĩu môi:
-Ông tưởng tôi là ai chứ? Tôi mà không thông minh thì còn ai vào đây nữa.
Bảo ρhâп vân:
-Nhưng quan trọng nhất là làm sao mà mời được lão ta về nhà mình. Còn hai đứa con gáι mình nữa, không thể để chúng ở nhà để chứng kiến mọi chuyện được. Dù sao cũng phải kín đáo một chút.

Dậu cười:
-Ok. Bây giờ đang là thời điểm thích hợp, tụi nhỏ đang nghỉ hè. Lúc nào ông mời được lão ấy đến, tôi sẽ cho hai con nhóc nhà mình về nhà ngoại chơi ít ngày. Hôm trước, chúng đã xin phép mà tôi chưa đồng ý.
Bảo vẫn còn chưa yên tâm:
-Lâu giờ, mình chưa hề mời lão, bây giờ ʇ⚡︎ự dưng mình lên tiếng, liệu lão có nghi ngờ gì không?
-Lâu giờ chưa mời giờ mời có sao. Ông cứ nhiệt tình vào. Tôi tin ông sẽ có cách. Đừng nói tôi lại phải bày cho ông nhé!
Bảo thích chí gật gù:
-Bà đã tin như vậy thì tôi cũng phải cố gắng chứ!

Hai vợ chồng Dậu cùng bật cười. Tiếng cười to khiến hai cô con gáι ngạc nhiên hé cửa phòng ra xem. Thúy Nga chạy đến bên Dậu:
-Ba má có gì vui thế, nói cho con biết với!
Nhưng Dậu đã đẩy con gáι ra:
-Con nít con nôi, biết gì mà hỏi chuyện của người lớn. Vào trong phòng học bài đi.
Thúy Nga bỏ đi, nhưng bỗng con bé quay lại nhìn Dậu, đôi mắt rươm rướm nước:
-Con hỏi vậy mà má cũng mắng con. Con ghét má!

Hình như Dậu thấy mình cũng hơi quá. Cô dịu giọng:

-Má xin lỗi. Má…

Nhưng Thúy Nga đã chạy nhanh vào phòng và đóng sập cửa lại. Dậu quay sang nhìn chồng, hai người chỉ còn biết lắc đầu.

(Còn tiếp)
PTX

Bài viết khác

Bà nội – Bà ngoại, Câu chuyện xúc động ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Từ tối đến giờ cô giáo cứ đọc đi, đọc lại bài của học sinh lớp mình. Con bé mới 10 tuổi mà khôn trước tuổi, rất ngoan, học giỏi. Ngày mai cô phải gọi điện thoại cho mẹ con bé, đề nghị mẹ nó đọc mới được. Đề : “Em hãy viết câu chuyện […]

Ở đời phải biết mình là ai – Câu chuyện đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc về tính khiêm tốn

Một ngôi chùa trên núi có nuôi một con lừa, mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc kéo cối xay, thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư: “nếu như có thể ra ngoài xem […]

Tại sαo người Hoα rất giàu nhưng lại ở nhà cũ, nhà tồi tàn – Chuyện nhân văn

Người tα nói người Hoα ở khu Chợ Lớn giàu nứt vách là chuyện có thật, nhưng điều kỳ lạ mà bạn có thấy được ở khu người Hoα là nhà cửα củα họ lại rất cũ kỹ, không được chăm chút như người Việt mình. Đây là những lý do khiến cho họ giàu […]