Đừng nên để dành những thứ quý giá, mà hãy cho đi để tạo phúc cho đời

Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney.

Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa tơ tằm. Trong chuyến đi du lịch NewYork, họ đã mua chiếc khăn này ở một cửa hàng nổi tiếng.

Đó là một chiếc khăn hàng hiệu rất đẹp và sang trọng, chiếc tem ghi giá vẫn còn chưa được bóc. Vợ anh cứ để dành, cô ấy muốn chờ đợi một dịp đặc biệt nào đó mới sử dụng. Kể đến đây anh dừng lại. Tôi im lặng chờ đợi.

 

 

Một lúc sau anh nói tiếp: Đừng nên để dành những đồ dùng quý giá đến một ngày đặc biệt nào đó mới sử dụng, mỗi ngày bạn đang sống đều là ngày đặc biệt.

Sau này, mỗi khi nhớ đến câu nói của anh, tôi lại gác những công việc vặt sang một bên, tìm một cuốn tiểu thuyết, nằm trên ghế sofa đọc, tranh thủ tận hưởng thời gian của mình.

Tôi đứng cạnh cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc thành phố, mặc kệ bụi bẩn bám trên khung kính. Tôi đưa vợ ra ngoài ăn cơm mỗi khi hứng chí cho dù vợ đã nấu xong cơm canh.

Tôi chia sẻ câu chuyện này với một đồng nghiệp nữ. Sau này, khi gặp mặt, cô ấy nói với tôi, bây giờ cô ấy không giống như trước nữa, cất những chiếc bát sứ đẹp vào trong tủ kính.
Trước đây, cô ấy cũng để dành đến một ngày đặc biệt nào đó mới lấy ra sử dụng, nhưng bây giờ cô ấy nhận thấy cái ngày đặc biệt ấy chưa từng một lần xuất hiện.

Những từ chẳng hạn như “sẽ có một ngày”, ” trong tương lai” không còn tồn tại trong cuốn từ điển của cô nữa. Nếu có điều gì đáng vui mừng, thì ngay bây giờ cô muốn nghe thấy nó, muốn nhìn thấy nó, muốn tận hưởng nó.

Chúng ta rất muốn gặp lại bạn bè cũ, nhưng luôn nói:”để đến dịp nào đó”.

Chúng ta thường muốn ôm hôn đứa con khôn lớn đã trưởng thành, nhưng luôn chờ đợi tới dịp thích hợp.

Chúng ta thường muốn viết thư cho một nửa còn lại của mình để thổ lộ tình cảm chân thành được giấu kín trong lòng hoặc muốn cho anh ấy biết rằng bạn rất ngưỡng mộ và khâm phục anh ấy, nhưng bạn luôn tự nhủ đi đâu mà vội.

Thực ra mỗi buổi sáng, khi thức giấc, chúng ta nên tự nhủ với bản thân, hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi giờ, mỗi phút trong cuộc sống đều rất đáng quý.

Một nhà tâm lý học đã đưa lời khuyên:

Bạn hãy nhảy hết mình, giống như không có người xem vậy.

Bạn hãy yêu hết mình giống như trước đây bạn chưa từng bị tổn thương vậy.

Tôi cũng cần phải nhảy, phải yêu hết mình.

Còn bạn. Chắc có lẽ bạn đang nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ hoặc lập tức đứng dậy đi thực hiện một việc mà bạn đang làm dở. Nhưng trước khi tắt máy tính hãy chia sẻ bài viết này đến bạn bè của bạn nhé. Biết đâu nó sẽ thay đổi cuộc đời của họ!

Sưu tầm.

Bài viết khác

Người phụ nữ bao dung và độ lượng – Câu chuyện nhân văn

Đó là một buổi chiều tháng tám, trời mưa tầm tả, anh đến nhà tôi, khi tôi cùng bọn nhóc trong xóm đang ngồi chuốt mấy cọng trúc làm lồng đèn trung thu. Anh ngồi bên cạnh giúp chúng tôi dán những tờ giấy xanh đỏ vào khung lồng đèn đủ loại. Mưa tháng tám […]

Hồi ức – Tôi lại muốn được khóc òa như một đứa trẻ

Hôm nay gặp câu chuyện này trên mạng FB. Tôi đọc và mắt cứ nhòa đi theo từng dòng chữ … Ở ngưỡng U70, tôi lại muốn được khóc òa như một đứa trẻ … Và lại thầm mong… Gía như các con trai của tôi vô tình đọc được câu chuyện này …HỒI ỨC… […]

Chuyện của tôi – Những việc tôi đã làm liên quan đến nước lá bàng

CHUYỆN CỦA TÔi. Nguồn :Thái Hồng Nguyễn Năm 1983 tôi được đi thực tập ở Liên Xô 4 tháng.Tôi gửi thằng con 2,5 tuổi cho chị gái,khi về thấy 2 chân cháu nhiều mụn có mủ, xanhmêtylen bôi cả 2 chân,khi đó trong nhà có quyển :”Những cây thuốc và vị thuốc Việt nam” của […]