Đổ vỡ 4

Tác giả : Kim Phung

Đạt trở về trong bộ dạng mệt mỏi và gương mặt thất thần, đoán là chồng có chuyện gì không vui ở nhà, Liên lên phòng mang cho chồng cốc nước cam vắt và hỏi :

⁃ Chiều nay anh muốn ăn gì không? Để em nấu, anh có sao không? Nghỉ ngơi đi vừa rồi nhiều chuyện xảy ra quá.

⁃ Anh không muốn ăn gì, để anh ngủ một lúc, anh hơi mệt.

⁃ Hay là hai vợ chồng đi nghỉ ở đâu nhé ? Hình như lâu lắm mình không đi nghỉ cùng nhau rồi.

Đạt buông cái điện thoại và quay ra ôm vợ.
Phút giây im lặng nặng nề
Liên càng ân cần và chăm sóc cho Đạt bao nhiêu thì có lẽ anh càng thấy hổ thẹn và ngượng ngùng với vợ bấy nhiêu.
Liên gấp lại chăn và thay ga gối cho chồng. Từ lâu hai người đã không ngủ chung nữa, từ khi biết Đạt có đứa con ngoài luồng được ba tuổi, cũng vì lòng ʇ⚡︎ự ái bị tổn thương, mỗi khi ở cạnh nhau trong lòng cô lại trào dâng nỗi chua chát và, thất vọng.
Mỗi khi làm chuyện đó là cả một sự 𝔱𝔯𝔞 𝔱ấ𝔫 cực hình, nước mắt chỉ muốn trào tuôn và cảm xúc cũng trơ lì làm cho cô chán nản.
Lâu dần họ đã tắt lịm chuyện vợ chồng và chỉ còn sống cạnh nhau vì nghĩa vụ.
Nhiều lúc cay đắng trong lòng, tiếc cho một mối tình tuổi học trò đầy kỷ niệm đẹp đẽ, đã bị rơi vào lãng quên.

Có lần đi chơi xa với Thu ra ngoại ô, lang thang vào những ruộng hoa, lúa, thấy Liên cứ buồn sầu nó nói:
⁃ Hãy khóc đi! Khóc thật to vào, khóc một trận cho nhẹ bớt trong lòng, cho nó trôi hết đi đau khổ.
Nhưng dường như trong lòng Liên chỉ còn là một mặt phẳng không còn chút cảm xúc nào nữa.
Mười năm trời chịu đựng bao nhiêu dồn nén đắng cay. Mười năm đối với cuộc đời một người đàn bà chịu mang vết thương âm ỉ trong tιм quả là một sức chịu đựng không hề nhỏ.

Cô cúi xuống lùa bàn tay vào mái tóc của chồng, vừa trào lên cảm xúc yêu đương lại bỗng nhiên tắt lịm.
Tiếng chuông cổng phá tan không khí nặng nề, kéo hai người trở về thực tại.
Liên xuống mở cổng cho con, Laura ào vào ôm mẹ líu ríu vui vẻ:
⁃ Mẹ ơi ba Đạt đâu ?
⁃ Ba đây! Chào con gáι !
⁃ Đạt chạy xuống ôm con gáι hôn lên tóc nó rồi hai ba con ríu rít quấn quýt đi vào nhà.
Chỉ nhìn thấy hình ảnh con gáι mỗi khi đi học xa về ôm ấp đu lên cổ ba nó, nhõng nhẽo với ba như đứa trẻ là trái tιм Liên muốn tan chảy.

Cô hiểu rằng sự hy sinh bản thân mình cho các con không hề uổng phí. Dù Đạt có là người chồng không tốt đến mấy, nhưng chắc chắn đối với các con anh ấy vẫn là một người cha tốt nhất.
Đám cưới Laura được tổ chức linh đình trang trọng.
Liên và Đạt vẫn sánh vai nhau trong tiệc cưới như chưa hề có chuyện gì. Nhiều người cứ bán tín bán nghi về mối quαп Һệ của vợ chồng cô.
Nhưng khi nhìn vào gương mặt bình thản và nụ cười viên mãn của cô thì họ càng không hiểu, không biết lời đồn đại là thực hay hư.
Chỉ biết rằng họ vẫn bên nhau như chưa bao giờ xa nhau.

Mùa thu khi những chiếc lá vàng đã lác đác cuốn theo chiều gió, phận sự làm mẹ đối với các con đã xong. Laura theo chồng về Pháp, căn nhà càng ngày càng trống vắng.
Đêm trăng sáng, ánh trăng ùa vào căn phòng chiếu đúng vào phần nửa giường trống bên cạnh Liên. Không ngủ được, cô lại bên cửa sổ chống tay nhìn ra ngoài trời, vầng trăng lẻ loi tгêภ cao không biết trăng già bao nhiêu tuổi.Đã lẻ loi qua bao nhiêu mùa mà trăng vẫn tròn vành vạnh, vẫn dịu dàng tỏa sáng để dưới trăng bao nhiêu đôi tình nhân đã cùng nhau xây mộng uyên ương.

Đêm trở gió, mây mù từ đâu ùn ùn kéo tới, gió ào ạt thốc qua cửa sổ, Liên chạy ra khóa cửa chợt thấy Đạt lặng lẽ đi dưới sân một mình.
Hai người ở cùng một mái nhà nhưng hầu như chỉ còn giao tiếp với nhau qua cái điện thoại.
Từ lâu Liên không còn quan tâm đến chuyện của Đạt với người đàn bà kia nữa.
Tất cả họ đều không còn có ý nghĩa gì với cô. Thu mình và sống bình thản để biết chăm lo thương yêu lấy bản thân mình hơn.

Sáng chủ Nhật sau khi đã ngủ một giấc khoảng ba bốn tiếng, Liên dậy thu dọn nhà cửa và lên phòng chồng, ngập ngừng gõ cửa, Đạt ra đón cô vào phòng, Liên chủ động vào đề:
⁃ Hôm nay anh có thời gian không? hai chúng ta làm sổ sách và kiểm hàng hóa, em muốn bàn giao lại hết hàng hóa cho anh quản lý.
⁃ Em định đi đâu ?
⁃ Em thấy người không khỏe và muốn nghỉ ngơi.
⁃ Hôm trước em nói muốn hai vợ chồng đi nghỉ, chúng ta nên đi đâu đó, em nghĩ sao?
⁃ Cám ơn anh! Nhưng bây giờ em không còn hứng thú với điều đó.

Nói rồi Liên mở sổ sách và ngồi làm việc.
⁃ Liên này, sổ sách em không cần làm đâu, em cứ nghỉ và để đó anh làm. Trưa nay anh mời em đi ăn trưa, em đồng ý chứ?
⁃ Vâng thế cũng được! em rất vui.
Liên bới tóc cao và kẹp xước lên hai bên, những lọn tóc xoăn rơi xuống hai vai, chiếc váy màu xanh cổ vịt là quà sinh Nhật của Đạt tặng vợ khi cuộc sống vợ chồng còn đằm thắm, làm tôn thêm vẻ đẹp kiêu sa và hơi lạnh lùng của một người phụ nữ ngoài năm mươi.
Trời nắng nhẹ, đường phố vắng vẻ, có lẽ Liên cũng không nhớ đã bao lâu rồi hai người chưa đi cùng nhau như thế này.

Chọn một bàn nhìn xuống công viên để ngồi, không gian yên tĩnh, khúc nhạc tươi vui mà sao trong lòng trống trải đến mênh mông…
Hai người chỉ cách nhau cái bàn nhỏ mà khoảng cách quá lớn dường như cả hai cùng cố sức để vượt qua mà cũng không thể .

Thu gọi điện cho Liên nói :
⁃ Vợ chồng tao mời mày đi nghỉ ở Tây Ban Nha một tuần, mày đã bàn giao hàng hóa và mọi cái cho Đạt, tao nghĩ mày nên đi nghỉ cùng bọn tao để thư giãn, mày nghĩ sao ?
⁃ Ừ vậy cũng được, mày định khi nào đi?
⁃ Tụi tao thì rảnh, chỉ chờ mày đồng ý là lấy vé thôi.
Kế hoạch đã sẵn sàng, chờ đến cuối tuần là bay đi nghỉ.
Chiều thứ ba có điện thoại và nghe tiếng Đạt có vẻ căng thẳng, tiếng bước chân vội vã, rồi Đạt lái xe đi.

Đêm đó Liên nằm đọc lại cuốn Trở về Eden rồi thϊếp đi ngủ mất, đến khi có tiếng chuông điện thoại. Trang gọi cho cô:
⁃ Liên à! Mày đang ở đâu? Chiều qua thằng em chồng tao nói là thấy xe chồng mày bị tai пα̣п ở đèo Khánh Lê, nghe đâu tai пα̣п rất thương tâm.
⁃ Có sự nhầm lẫn không? Đạt vừa về chiều tối qua, bây giờ chắc may lắm mới đến sân bay thôi.
⁃ Vậy thì may rồi, thế thì xe của ông ấy người khác lái.

Liên chuẩn bị đi nghỉ hè với vợ chồng Thu thì có tin của Khang em rể của Liên:

⁃ Chị Liên à chị có rảnh không? Vợ chồng em có chuyện muốn nói với chị.
⁃ Có chuyện gì thế em ?
⁃ Cô bồ của anh Đạt bị tai пα̣п ૮.ɦ.ế.ƭ cùng cậu bạn trai ở đèo Khánh Lê, anh Đạt sau khi lo xong chuyện đám tang đang rất buồn. Lúc này anh ấy rất cần chị, nếu thực sự chị còn thương yêu anh ấy thì nên về nhà ngay .
Liên hết sức bất ngờ và buồn trước thông tin của em rể vừa cho biết.
⁃ Cô lên ๓.ạ.ภ .ﻮ tìm chuyến bay gần nhất để về Hà Nội.

⁃ Bệnh viện 108 một ngày hè nóng bức, Đạt đang nằm trong phòng cấp cứu, Liên gặp bác sĩ và hỏi về tình trạng sức khỏe của chồng. Đạt bị suy nhược ς.-ơ τ.ɧ.ể, đang truyền nước và đạm.
Mở mắt ra nhìn căn phòng Ьệпh viện lạnh lẽo, nhưng cảm giác có hơi ấm ở rất gần, quay sang bên trái Đạt thấy Liên đang ngồi dưới cái ghế ngay cạnh giường Ьệпh.

Anh nhìn Liên đôi mắt ngại ngần xen lẫn sự hối hận, mệt mỏi.
Liên nắm tay chồng khe khẽ rồi nói :
⁃ Hãy nghỉ ngơi cho khỏe
Đạt định nói điều gì đó nhưng Liên ngăn lại:
⁃ Không cần, cứ nghỉ ngơi đi anh, bây giờ chưa phải lúc để nói điều gì.
Ra viện, trở về ngôi nhà của hai vợ chồng mua tгêภ khu phố mới từ mấy năm trước. Dưới sự chăm sóc của Liên, Đạt đã bình phục nhanh chóng.

Một hôm Liên hỏi chồng:

⁃ Anh à đứa bé con của anh và cô ấy bây giờ anh tính sao ?
⁃ Anh vẫn thuê cô bảo mẫu nuôi nó và chu cấp hàng tháng.
⁃ Anh định cứ để con bé sống như thế mãi sao?
⁃ Vậy theo em thì anh nên thế nào ?
⁃ Dì Tuyết lấy chồng đã nhiều năm không có con, anh nên nhờ luật sư và đi giám định DNA rồi đưa bé sang bên kia, anh nên làm tròn trách nhiệm với con bé thì tốt hơn, nó không có Ϯộι gì anh ạ, nó là con của anh và rất cần được nuôi dưỡng ʇ⚡︎ử tế. Sang đó nếu anh không muốn thì để bé sống với dì Tuyết, như vậy em nghĩ sẽ tốt cho bé.

⁃ Em nghĩ như vậy sẽ tốt sao? Rồi các con mình biết anh sẽ nói thế nào với chúng?
⁃ Các con đều là những người có văn hóa, được giáo dục đàng hoàng và hiểu biết, chúng đã trưởng thành. Anh hãy mời cả hai đứa để nói chuyện này với chúng nó, em nghĩ rằng các con sẽ rộng lòng tha thứ, và đón nhận đứa em cùng cha của nó. Còn hơn anh không nói, anh nghĩ rằng sẽ giấu các con được mãi sao? Thà nói ra để đón nhân sự tha thứ của các con, còn hơn đợi đến lúc chúng biết, cha của nó là một kẻ không ra gì, lại còn bỏ rơi giọt ɱ.á.-ύ của mình thì chúng càng khinh bỉ anh hơn.
Đạt đăm chiêu ngồi trầm ngâm một lúc, đôi mắt thất thần nhìn về khoảng trời xa, từng đám mây vần vũ đang cuộn dần về phía chân trời, khoảng trời dần sáng lại như sau cơn mưa …

Trời vừa sáng Liên thức giấc lắng tai nghe tiếng chim ríu rít dưới khu vườn, mùa Anh đào chín, khu vườn như ngày hội của các loài chim ăn quả.

Mở cửa đứng nhìn xuống khu vườn mới được bác làm vườn cắt tỉa rất khang trang và gọn ghẽ. Từng đám Cẩm Tú cầu và Đỗ quyên đẹp rực rỡ làm cho khu vườn thêm thơ mộng và đẹp mắt hơn, định lấy cái áo choàng rồi đi xuống vườn thì có chuông điện thoại:

⁃ Alo Liên đấy hả? Mẹ có việc rất quan trọng, hai vợ chồng thu xếp về ngay.
Tiếng mẹ chồng sang sảng trong ống nghe
⁃ Dạ con chào mẹ! Mẹ ơi có việc gì không mẹ?
⁃ Có việc tôi mới gọi anh chị. Về ngay cho tôi gặp.
Liên đi lên phòng Đạt, thấy chồng đang ngồi trước bàn làm việc.
⁃ Mẹ vừa gọi cho em, không hiểu có chuyện gì?
⁃ Anh cũng không rõ.
⁃ Anh tính sao ? Mẹ cũng già rồi, từ khi về làm dâu mẹ, chưa bao giờ mẹ gọi cho em như thế này, chắc có chuyện gì mẹ mới làm thế.

Rất lâu rồi hai vợ chồng mới đi cùng chuyến máy bay về nước.
Bước chân vào nhà thấy mẹ , Đạt chạy vào ngồi xuống cạnh mẹ và ân cần :
⁃ Mẹ khỏe không mẹ ? Có việc gì mà mẹ gọi chúng con về gấp thế ạ?
Không trả lời Đạt, bà đưa mắt về phía con dâu và nói:
⁃ Chị Liên! Từ lâu tôi luôn tin tưởng và ʇ⚡︎ự hào về chị, chị là người con dâu đoan trang hiếu hạnh và hiểu biết, tôi không ngờ chị dám qua mặt tôi để nhận con rơi của thằng Đạt, chị làm như vậy là chị không coi ai ra gì, chị coi thường tôi đúng không?
Liên đến bên bà ngồi cạnh và cúi đầu im lặng.
Bà bưng mặt khóc và rằn vặt, rền rĩ:
⁃ Trời ơi sao tôi có đứa con nghịch ʇ⚡︎ử như thế này.

Vừa nói bà vừa quay sang ᵭάпҺ vào người vào mặt con trai và gào khóc ầm ĩ để trút cơn giận.
⁃ Mày hãy cút khỏi nhà tao, tao không có đứa con mất dạy như thế, mày nhìn xem trong dòng họ Nguyễn Quang nhà này có ai hư đốn như mày không?
Nói rồi bà lại bưng mặt khóc.
Đợi cho bà nguôi ngoai Liên mới nhẹ nhàng nói:
⁃ Con xin mẹ tha lỗi cho con! Thực sự mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, con cũng chỉ làm theo sự sai khiến của lương tâm làm người thôi. Nếu con ngăn cản anh Đạt nhìn nhận đứa bé thì con càng có Ϯộι và day dứt mẹ ạ, xin mẹ hiểu cho con! Đứa bé không có Ϯộι, nó cũng là ɱ.á.-ύ mủ của mẹ, xin mẹ rộng lòng tha thứ cho anh ấy. Mọi chuyện đã xảy ra rồi, con cũng rất đau lòng, nhưng bỏ rơi đứa bé trong hoàn cảnh này thì con không thể…
Bà ngồi lặng im vẻ mặt bất lực thẫn thờ nhìn ra cuối vườn, vạt nắng cuối ngày đã ngả dài tгêภ khóm trúc già in bóng liêu xiêu đổ xuống góc vườn.

Đám tang của ba tổ chức rất trang trọng trong nhà tang lễ Ьệпh viện 108, cha đã ra đi vào một ngày đầu đông ở tuổi 87.
Di ảnh ba với gương mặt hiền từ đôn hậu, đôi mắt ấm áp vui mừng như hôm nào trong căn nhà quen thuộc chờ đón các con trở về.
Liên lặng lẽ trong bộ áo tang đen, Thu và những người bạn đều có mặt để chia buồn với Liên và đưa tiễn ba của Liên lần cuối.
Đôi mắt thẫn thờ nặng trĩu nhìn đăm đăm vào tấm hình của cha, những giọt nước mắt chảy dòng tгêภ gương mặt dịu dàng của Liên. Đạt đi bên cạnh ʋòпg tay đỡ vợ.

Thế là cha đã ra đi, từ nay không bao giờ còn cái cảm giác háo hức mong đợi và sung sướиɠ khi trở về trong ʋòпg tay ấm áp của ba, không còn được hưởng những giây phút bình an trong tình thương bao la của ba, không còn được bé bỏng trong ngôi nhà của ba … cảm giác cô đơn đến ҡıṅһ ҡһủṅɢ làm cho Liên muốn vỡ vụn và sụp đổ!

Ngày xưa khi ba còn sống, mỗi lúc khổ đau Liên lại trở về bên ba, về với ba là được yêu thương, về với ba là được che chở trong tình yêu thiêng liêng vĩ đại và an bình đến kỳ lạ!
Mắt nhòa đi và cảm giác như rơi vào một khoảng trống đen ngòm, Liên ngã xuống và thấy mình như đang được ba cõng tгêภ lưng trong đêm pháo hoa và tiếng cười trong trẻo của Liên như tiếng chuông giữa đêm yên tĩnh, Liên như thấy muôn vì sao lấp lánh nâng lấy cô và bay Ꮙ-út lên tгêภ cao nơi đó có ba đang chờ cô với ánh mắt ân cần và giọng ba ấm áp, rồi cô ngã vào ʋòпg tay êm ái của ba.

Không biết cô đã ngất đi bao lâu, đến khi mở mắt ra chỉ thấy mình lẻ loi trong căn phòng lạ hoắc, tất cả đều mơ hồ, nhòa nhạt …

Đạt từ cửa thấy vợ đã cựa mình, anh chạy vào ngồi cạnh, cầm tay Liên ép lên miệng hôn và giữ bàn tay của Liên giữa hai tay mình rất lâu!
⁃ Liên! Em thấy trong người thế nào?
Liên nhìn chồng xa lạ, giọt nước mắt nhè nhẹ lăn tгêภ khóe mắt và rơi nhanh xuống gối.
Đạt ôm lấy gương mặt Liên rối rít:
⁃ Liên hãy tha lỗi cho anh! Anh là một kẻ đáng ghét, Ϯộι lỗi!
-…
Thời gian trôi nhanh đã sắp đến ngày giỗ đầu của ba. Liên đã ở lại Việt Nam từ khi ba mất, Liên muốn ở nhà để được tận hưởng hơi ấm của những ngày tháng cuối cùng trước khi ba ra đi.
Tất cả mọi thứ đồ dùng sinh hoạt của ba cô đều để nguyên để cảm nhận hình ảnh thân thương của ba ở khắp nơi trong căn nhà kỷ niệm.
Đạt về trước mấy ngày giỗ ba, anh đến tìm Liên, nhìn vào gương mặt dịu dàng và đôi mắt buồn sâu thẳm của Liên anh ôm cô và nói :

⁃ Liên ! Hãy tha thứ cho anh! Hãy cho anh một cơ hội cuối cùng! Hãy trở về châu Âu để anh có cơ hội chăm sóc cho em! Anh yêu em! Anh xin em một lần hãy tha lỗi cho anh!
Liên im lặng đứng bên cửa sổ nhìn ra khu vườn, khu vườn ngày xưa Đạt đã nói lời yêu cô lần đầu dưới vòm lá cây Ngọc Lan.
Cả hai cùng im lặng như đang lắng nghe tiếng thời gian hối hả trôi đi, để cảm nhận sự đổ vỡ trong trái tιм mệt mỏi.

Trở về ư ? Để sống hết cuộc đời mòn mỏi bên một người chồng mà trái tιм cô không còn một chút mảy may rung động, một trí óc đã hơn một lần âm mưu lừa dối cô, nghĩ đến những ngày qua cô đã sống trong nỗi cô đơn, rằn vặt, đau khổ và tuyệt vọng cô lại thấy sợ.
Ở đó cô luôn phải đóng vai là một người vợ hạnh phúc bên một mái ấm hoàn hảo.

⁃ Đạt này! Em đã nghĩ kỹ rồi, em và anh không nên quay về sống chung nữa, chắc anh đã biết rõ là chúng ta đã không còn gì nữa từ lâu rồi, anh đừng nói yêu em khi mà chính anh không hiểu rõ bản thân mình. Khi mà cả hai chúng ta chỉ muốn tồn tại điều đó để thỏa mãn lòng kiêu ngạo và thói ích kỷ của chính bản thân mình.
Em muốn chúng ta ly hôn, em không cần một thứ tài sản nào cả, em ở lại ngôi nhà của ba, vì ở đây em cảm nhận được hơi ấm của trái tιм ba.

Ở đây em được ʇ⚡︎ự do là chính mình! Em không trách anh đâu, tất cả mọi chuyện đều đã là quá khứ, anh và em đều phải có cuộc sống khác, hoàn hảo hơn !
Tất cả những gì tốt nhất em đã làm cho anh, cho các con của chúng mình, và giờ đây em muốn một cuộc sống yên bình! Hãy tha thứ cho em!
Đạt qùγ xuống ôm lấy cô và gục đầu lên đùi vợ, đau khổ và hối hận, nước mắt chan chứa nhạt nhòa tгêภ gương mặt anh cũng không làm cho Liên động lòng…

Mùa hè bất tận khi cây Ngọc Lan ở góc vườn bắt đầu đơm những bông hoa trắng muốt, hương thơm dịu dàng nhè nhẹ lan lan khắp khu vườn.
Thu về Hà Nội nghỉ, gặp nhau hai cô bạn mừng vui ríu rít như ngày nhỏ, đưa nhau đi chơi lang thang khắp phố phường, ăn kem Tràng Tiền, sấu dầm và thích thú đạp xe qua từng con phố, nơi in dấu tuổi thơ và những kỷ niệm ngọt ngào. Khi đã mỏi chân hai đứa rủ nhau ngồi tгêภ thảm cỏ nhìn ra sông Hồng, dòng nước đỏ phù sa vẫn hối hả miệt mài bồi đắp cho đôi bờ nương lúa.

⁃ Đã gần hai năm mày không sang châu Âu rồi!
⁃ Ừ từ khi ba mất tao không muốn rời khỏi căn nhà của ba, thực sự tao thấy cô đơn ҡıṅһ ҡһủṅɢ nếu tao rời xa ba tao.
⁃ Mày và Đạt đã chia tay , mọi chuyện đã khép lại, mày phải sống cho mình chứ , cứ đau khổ rằn vặt mình như thế có ích gì ?
⁃ Tao cũng muốn quay lại châu Âu, nhưng tao không muốn ở Ba Lan nữa, ít ra là không ở Warsaw.
⁃ Căn nhà ở Razsyn Đạt để lại và đã sang tên cho mày, mày không ở thì bán đi rồi tìm căn nhà khác được mà. Tao nghĩ đó cũng là công sức mày đã gây dựng bao nhiêu năm nay.
⁃ Còn hai đứa con của mày nếu mày thích thì đi thăm con cháu, lẽ nào mày cứ sống như thế này mãi sao ?
Thuyết phục được cô bạn thân quay lại châu Âu Thu mừng lắm!

Cái nắng chói chang của biển Địa Trung Hải làm cho Liên khỏe khoắn và làn da cô hồng hào hơn, hai đứa lại bên nhau lang thang tгêภ bờ cát trắng. Chạy theo những con còng còng tгêภ cát và cười đùa vui vẻ bên nhau.
Mỏm đá hôm nào hai đứa ngồi tâm sự chợt nhắc lại cho Liên những giờ phút hạnh phúc vui vẻ bên bạn bè, nơi đây cô đã gặp lại Trường trong khi cô vẫn đang đóng vai một người vợ hoàn hảo và hạnh phúc…mà trái tιм trống rỗng đến Ϯộι nghiệp.

Ngày thứ ba tгêภ biển Thu nói có việc cùng chồng ra thị trấn thăm một người đồng nghiệp của chồng.
Liên ở biển mấy ngày, tâm hồn đã thư thái và nhẹ nhõm hơn, lựa chiếc váy màu xanh nhạt và cái khăn quàng cùng tôn màu với váy, cô lững thững đi xuống bãi biển. Biển chiều nay đông người, đi mãi đến cuối bãi vắng người, cô ngồi một mình tгêภ cát trắng, ngắm nhìn những đàn chim Hải Âu bay lượn tгêภ nền trời thắm, đôi mắt chúng đẹp và hiền lành vô cùng, sóng từng đợt trào lên cát trắng, biển xanh thăm thẳm đến lạ lùng!

Hoàng hôn chiếu những ánh vàng chói lọi lên đường chân trời rực rỡ.
Liên đứng dậy choàng cái khăn lên vai như tấm áo choàng mỏng manh rồi lững thững đi tгêภ cát mịn.
Có chuông điện thoại :

⁃ Liên ơi ! Hoàng hôn đẹp lắm phải không bạn yêu quý?
Ta cho nhà ngươi một điều ước bây giờ, hãy nhắm mắt lại và ước đi …
⁃ Đồ quỷ sứ! Mày đi đâu với ông Duy bỏ tao một mình cả buổi chiều thế ?
⁃ Tao đi mang điều ước về cho mày đấy chứ! Nào nhắm mắt lại đi sẽ có điều kỳ diệu cho mày!
⁃ Đồ quỷ! Mày lại thích chọc quê tao hả?
⁃ Thật đấy! Tao biết món quà vô giá này sẽ làm cho mày hạnh phúc, nào nhắm mắt lại đi và ước nào …nhắm mắt lại đi…

Liên nhắm mắt lắng nghe tiếng rì rào của sóng biển đang xô nhau chạy trốn vào bờ cát!
Thoảng hơi ấm và mùi nước hoa men sang trọng phảng phất bên cô…
Một ʋòпg tay khe khẽ ôm lấy cô từ phía sau và hơi thở gấp gáp hối hả tгêภ tóc cô! Liên xoay người lại đã thấy mình lọt thỏm trong ʋòпg tay và hơi thở của Trường.
Trao cho cô bó hoa Cẩm chướng đỏ rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi màu cάпh sen của Liên. Trường lùa tay vào mái tóc mềm mại của người yêu và thì thầm:

-Liên của tôi! Tôi đã chờ đợi em lâu lắm rồi! Em biết không! Đừng rời xa nhau nữa! Em khỏe chứ ? Tình yêu của tôi!
Liên nghẹn ngào run bắn trong ʋòпg tay ấm áp của Trường.
Ôm chặt lấy Liên như sợ cô sẽ tan biến giữa một chiều đại dương ánh đỏ!

Trường bế cô nâng lên cao một ʋòпg và ngửa mặt lên trời hét rất to như muốn mọi người đều nghe thấy :
⁃ Tôi không bao giờ để mất em lần nữa!

Tình yêu của tôi ! Tôi yêu em ….

Bài và ảnh Tác Giả
Kim Phụng

Còn tiếp

Bài viết khác

Thiên thần lạc mẹ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Tháng 2/1994, ở ρhíα Bắc nước Đức tuyết trắng ρhủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi rα ngoài làm việc.     Lúc vừα rα đến cổng, bà láng máng nghe thấy có […]

Số phận run rủi – Câu chuyện xúc động ý nghĩa sâu sắc

Tác giả: Sofia Koralova Dịch từ tiếng Nga: Chu Thị Hồng Hạnh Tanya rời khỏi phòng sinh cùng với con trai. Không có điều kỳ diệu nào xảy ra. Bố mẹ cô không đến đón. Ánh nắng xuân tỏa rực, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo khoác, nhặt lấy gói đồ đạc và […]

Hương vị tình yêu – Câu chuyện nhân văn

HƯƠNG VỊ TÌNH YÊU Anh bị mù từ lúc mới sinh ra. Tức là thế giới xung quanh anh chỉ là một màu đen kịt. Thậm chí anh không có cả khái niệm về màu sắc nữa, chỉ biết mẹ anh bảo đó là màu đen. Mù bẩm sinh ít có cơ hội để phục […]