Cuối cùng lại một mình bước đi trên con đường riêng của mình
Ông Trung và bà Vân sống yên ổn trong căn nhà nhỏ ở một vùng quê yên bình. Hai ông bà đã ngoài sáu mươi, con cái đều trưởng thành và lập nghiệp xa nhà. Cuộc sống tuổi già của họ đơn giản: sáng đi chợ, chiều ra vườn tưới rau, tối ngồi trước hiên nhà hóng gió, kể cho nhau nghe chuyện làng xóm.
Một ngày nọ, điện thoại reo. Là Thùy – con gái ông bà ở TP. Hồ Chí Minh. Giọng con bé đầy gấp gáp:
Mẹ ơi, con sắp sinh rồi! Con cần mẹ vào trông quán giúp con ít bữa, chứ giờ không yên tâm giao cho ai cả. Anh Khánh đi làm cả ngày, con thì bụng to, mệt lắm!
Bà Vân nghe con nói mà lòng quặn thắt. Thùy là đứa con gái duy nhất của bà, từ ngày lấy chồng rồi lập nghiệp trong Nam, cũng chỉ về quê được dăm ba lần. Nay con sắp sinh, cần bà bên cạnh, sao bà có thể từ chối? Nhưng nhìn ông Trung ngồi im lặng, khuôn mặt trầm ngâm, bà lại phân vân.
Mình tính sao hả ông? – Bà rụt rè hỏi.
Ông Trung lặng lẽ rít một hơi thuốc rồi thở dài:
Thì bà cứ đi đi, con cái là trên hết. Nhưng bao giờ về?
Bà Vân cũng không biết trả lời sao. Lúc đầu, bà chỉ định đi vài tháng, chờ con gái sinh xong, cháu cứng cáp là về. Nhưng rồi mọi thứ không đơn giản như vậy. Quán cà phê nhỏ của Thùy càng ngày càng đông khách, trong khi cô vẫn còn phải chăm con nhỏ. Vậy là từ vài tháng, bà Vân ở lại vài năm.
Những ngày đầu xa nhà, bà nhớ ông Trung quay quắt. Nhớ cái sân gạch đỏ rêu phong, nhớ vườn rau xanh mướt, nhớ cả giọng nói trầm trầm của ông khi gọi bà pha trà mỗi sáng. Nhưng rồi bà cũng quen dần với nhịp sống Sài Gòn hối hả, với việc trông cháu, lo quán xuyến quán xá cho con.
Ở quê, ông Trung chầm chậm sống qua ngày. Sáng dậy sớm hơn, tự nấu bữa ăn đơn giản, rồi ra chợ mua chút thức ăn. Căn nhà vắng bóng bà Vân trở nên lạnh lẽo. Ông hay ngồi bên bậc thềm nhìn ra cổng, mong một ngày bà quay về. Ngày nào bà cũng gọi điện, nhưng nói được vài câu là ông lại bảo:
Ừ, bà lo cho con cho cháu đi, tôi vẫn ổn.
Nhưng có thực sự ổn không, chỉ mình ông biết.
Thời gian cứ thế trôi qua, ông Trung vô tình thân thiết với cô Nhung – một người phụ nữ đơn thân gần nhà. Cô Nhung góa chồng từ sớm, sống lặng lẽ nuôi con. Ban đầu, họ chỉ là hàng xóm tốt bụng, nhưng dần dà, sự cô đơn đã kéo hai người lại gần nhau hơn. Ông Trung vốn là người ít nói, nhưng bên cô Nhung, ông lại tìm thấy sự ấm áp và đồng cảm. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cô Nhung mang thai.
Lúc đầu, ông Trung hoang mang, nhưng rồi ông không thể phủ nhận trách nhiệm của mình. Ông chăm sóc mẹ con cô Nhung trong âm thầm, chẳng dám nói với ai. Nhưng thời gian trôi qua, đứa trẻ ra đời, và ông không thể mãi giấu giếm sự thật.
Rồi một ngày, bà Vân gọi về, giọng xúc động:
Ông ơi, Thùy bảo con bé giờ cứng cáp rồi, con sắp về nhà đây!
Ông Trung im lặng. Trái tim ông chùng xuống. Ngày này rồi cũng đến.
Ngày bà về, ông Trung ra tận đầu ngõ đón. Nhìn thấy dáng bà lụi cụi bước xuống xe, ông chỉ lặng lẽ cầm lấy tay bà, nhưng lần này, tay ông run run. Ông dẫn bà vào nhà, rót chén trà rồi ngồi xuống, hít một hơi thật sâu:
Bà à, tôi có chuyện này cần nói với bà…
Bà Vân khẽ nhíu mày, cảm nhận được sự bất an trong lời nói của chồng.
Trong mấy năm bà đi, tôi… tôi lỡ có tình cảm với cô Nhung gần nhà. Và… tôi đã có một đứa con với cô ấy.
Căn nhà bỗng chốc rơi vào im lặng. Bà Vân sững sờ, tay run lên. Bà không khóc, chỉ nhìn ông thật lâu rồi thở hắt một hơi.
Vậy… giờ ông muốn sao?
Ông Trung cúi đầu, giọng khàn khàn:
Tôi xin bà tha thứ cho tôi. Tôi không thể bỏ đứa bé, nó là con tôi. Tôi muốn về sống với mẹ con cô ấy.
Bà Vân im lặng hồi lâu. Rồi bà đứng dậy, bước ra sân, nhìn bầu trời chiều đang dần chuyển tối. Lòng bà đau như cắt, nhưng cuối cùng, bà nhẹ nhàng nói:
Nếu đó là điều ông muốn, thì tôi không giữ ông lại.
Bà Vân không gào khóc, không trách móc. Bà chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc, rồi đến ở nhờ nhà con trai lớn ngoài thị trấn. Căn nhà cũ giờ đây thuộc về một gia đình khác, còn bà, sau bao năm hy sinh vì chồng con, cuối cùng lại một mình bước đi trên con đường riêng của mình…
Sưu tầm không rõ tác giả