Ở Rể 5

T/g: #NguyễnThanhMai.
——————–
Chị Hạnh buồn bã tìm đến nhà anh Thành & chị Hiền. Hẹn gặp lại các bạn để muốn tâm sự một chuyện quan trọng.
Hai anh chị thu xếp thời gian ở nhà tiếp đón. Bạn bè gặp nhau, chị Hạnh vừa mừng vừa tủi. Chị nghĩ thầm:
“Sống cùng với nhau từ thủa ấu thơ, lớn lên và cùng học hành, cùng sinh hoạt chi đoàn thanh niên với nhau. Cùng một thời tâm huyết phấn ᵭấu. Cùng phụ trách các em thiếu nhi. Các chị đều có nhiều những kỷ niệm vui buồn đáng nhớ. Cùng lấy chồng đi bộ đội xa nhà, cùng được các đoàn thể, bạn bè tổ chức hỏi & cưới không có chú rể.
Số phận hai người bạn thân có mười điểm thì hầu như chín điểm trùng hợp giống nhau.
Chỉ còn một điểm về “Tình Yêu & Cuộc Sống” thì mình bị ngược lại với cái Hiền? Sao ông Trời bắt mình khổ thế không biết?
Ở nhà chồng cũng không ổn. Ở nhà mẹ đẻ cũng không xong?”

Chị Hiền được mẹ đẻ và chồng đều thấu hiểu, thông cảm & và giúp đỡ mọi đằng. Ngược lại chị Hạnh bị mẹ đẻ và chồng vô cùng xung khắc. Khó có thể hòa hợp được. Nếu mẹ vợ & chàng rể mà quá ra không ” Chiến Tranh Lạnh” nữa. Họ lại ҟҺùпg lên tức nước vỡ bờ, ᵭάпҺ cãi cҺửι bới nhau, thì người ở giữa hứng chịu mọi đau khổ , bất hạnh. Chính là chị Hạnh chứ còn ai?

Vợ chồng anh Thành nghe qua nội dung tâm sự giãi bày của bạn như vậy. Vợ chồng anh chị đều buồn bã , thương bạn lắm.

Anh Thành nói:
– Anh rất thông cảm và hiểu cho nỗi buồn và hoàn cảnh của em. Nhưng nếu anh chị mà đến nói chuyện với chú Ngọ cũng không biết mở lời thế nào và bắt đầu từ đâu? Vì cùng là đàn ông, cùng cảnh Ở RỂ. Với bản tính vừa cương sừng vừa gia trưởng định kiến, vừa ʇ⚡︎ự ti như vậy. Chắc chú ấy không nghe. Mà còn mang tiếng vợ mời bạn đến ” Giáo huấn” chồng. Thì lòng ʇ⚡︎ự ái của chú càng trỗi dậy. Rồi không biết hậu quả sẽ ra sao?

Chị Hiền ngồi nghe chồng ρhâп tích cho bạn. Cũng gật đầu ҳάc nhận bảo bạn Hạnh:
– Đúng đấy bạn ơi! Ý kiến của tớ thế này: Bạn là người trong cuộc. Là người thân của cả hai bên. Bạn phải lựa lời mà nói, lựa cách mà sống sao cho ” trọn nghĩa vẹn tình” Mọi điều tốt lành hay bất hạnh phần lớn là ở cách cư xử khéo léo của bạn.

Đàn ông người ta thường có tính Sĩ diện. Nhất là lại đang ở rể.
” Cái Tôi” của anh ấy đang ngùn ngụt trong lòng.
Nếu Bu bạn mà càng tức giận kể Ϯộι xấu của anh ấy. Thì bạn càng khó sống. Các cụ có câu: “Xấu chàng thì hổ ai?. Xấu chàng thì hổ cây khoai nhà chàng!”
Đúng không?

Chị Hạnh gật đầu gạt nước mắt và buồn bã thở dài.

Anh Thành nói tiếp:
– Đúng vậy. Anh cũng là người lính chiến như chú Ngọ. Cũng Ở RỂ như thế. Anh chị còn bị anh trai họ đến đuổi thẳng vợ chồng anh ra khỏi nhà để đòi ” Thừa Tự ‘
Lúc ấy anh đau khổ buồn bã đến mức nào? Không phải vì anh ham gia sản nhà cửa đất đai bên vợ. Mà vì anh thương yêu Hiền.
Thì mọi việc anh đều muốn hy sinh cho người mình yêu. Anh không ʇ⚡︎ự ti mặc cảm. Vì mình (có tư duy thế nào, ắt sẽ có cuộc sống như thế)
Đồng thời anh được mẹ vợ và vợ anh hiểu biết & suy nghĩ thông thoáng. Bà biết đứng ra bảo ban ρhâп tích cho cháu đích tôn. Bà biết bảo vệ quyền bình đẳng của người phụ nữ . Vợ anh và mẹ vợ biết cư xử (Đạt lý, Thấu tình).

Nhưng vấn đề khó cho em là chú Ngọ giữ ” Lòng ʇ⚡︎ự ái lớn hơn tình yêu”. Bà mẹ vợ thì nghĩ:
” Mày là con rể mày đã chẳng quan tâm hỏi tao trước. Chả lẽ tao là mẹ vợ phải hỏi mày trước à? Trong khi tao có phụ thuộc mày đâu?”Thế là cả hai bên đều để ý hậm hực trong lòng, rồi hiềm khích với nhau.
Anh nghĩ:
“Trong cuộc sống nếu muốn mọi việc được suôn sẻ và thành công. Thì cần phải có sự biết điều từ hai phía!”. Các em thấy có đúng không?
Nếu hai bên đều giữ “Cái Tôi” của mình càng để bụng thù hằn , thì vực thẳm ngăn cách càng sâu hơn. Các cụ có câu:
” Thương con thì ngon rau!”
Em phải tâm sự xin Bu hãy đại lượng. Vì anh ấy Ở RỂ mà?
Anh chỉ biết thật lòng tham gia thế, còn em là người trong cuộc, em hiểu rõ mâu thuẫn từ đâu? Em phải ʇ⚡︎ự cố gắng mà dàn xếp đôi bên.

Chị Hạnh nghe lời bạn ρhâп tích đầu đuôi như vậy. Chị cảm ơn vợ chồng anh Thành và ra về.

Chị Hạnh về lựa lời tâm sự với bà Hòa rằng:
– Bu ơi! Nếu Bu thương con, Bu muốn con được sống ở đây yên ổn thì Bu đừng để bụng chấp nhặt với anh Ngọ. Bu đừng ăn riêng nữa. Trước kia đi bộ đội về anh ấy chân phương và ʇ⚡︎ử tế.
Từ hồi về ở nhà mình anh ấy bị người xấu kích bác. Nên anh buồn chán. Bu không hiểu cho anh mặc cảm phận Ở RỂ. Nên hai người cứ xung khắc bất hòa. Con ở giữa rất khó. Nói chồng thì chồng bảo bênh mẹ.
Nói mẹ thì mẹ bảo bênh chồng!

Con đều yêu thương cả chồng và mẹ. Con không bênh ai, ghét ai. Con chỉ muốn mọi người sống hòa thuận…

Ôi, nhưng chị Hạnh chưa nói dứt câu. Bà Hòa đã nhảy lên như cào cào:
– Đấy, tôi biết ngay mà. Chị chỉ biết bênh chồng chị rồi nói tôi! ( Bà tức nên gọi con gáι là ” Chị”!
Rồi bà mượn truyện Kiều vận dụng:
– Bên Tình, bên Hiếu.
Bên nào nặng hơn?
Để lời thề Hải minh Sơn:
Làm con trước phải đền ơn sinh thành…

Đấy, chị xem. Nếu nó chịu khó chăm làm, giúp đỡ vợ con. Thì tôi nói làm gì? Đằng này nó lại để tóc dài như vượn, đẽo guốc mộc 5 ρhâп để đi, chả ra cái thể thống người gì? Lại suốt ngày chỉ tu chí gọt đẽo sáo thả diều. Làm cái diều dài mấy thước. Phải mất hai người khênh như thế. Chị không nghe cả làng người ta nói cho rát tai lên à?
Chứ tôi chẳng nghe thấy ai người ta kích bác chuyện Ở RỂ cả?

Chị Hạnh nghe bà Hòa nói thế cũng đúng rồi. Chị chỉ trách duyên số mình lận đận không may. Không hiểu sao anh ấy thay đổi tính chất con người 180 độ như thế? Chị đã bụng to vượt mặt, mệt mỏi sắp đến ngày sinh rồi.
Chị mệt mỏi lắm rồi. Cứ để mặc cho Vạn Sự Tùy Duyên thôi.
Nói ra nhiều thì “môi hở răng lạnh.

Một thời gian sau:
Đó là năm 1981. Lúc này cái Thanh 19 tuổi rồi. Một hôm, Bu Thanh giục:
,- Con đi gọi bà Hòa sang uống nước chè xanh. Hôm nay Bu hãm được tích nước chè đặc ngon lắm.!

(Vì hai bà chơi thân với nhau. Nên cứ hôm nào có nước chè xanh các bà lại mời nhau đến uống)

Cái Thanh sang bảo bà Hòa. Nó thấy anh Ngọ đang ngồi đẽo gọt bộ sáo diều khác to hơn.
Anh ấy bảo:
– Anh không thích bộ sáo kia vẫn bé. Lên cao nó cứ kêu ro ro ro ro..
Giờ bộ này lắp vào mà thả lên cao tầm ấy nó kêu: Bô bô bô bô, nghe sướиɠ tai lắm..
Rồi anh còn vừa gọt sáo diều vừa hát nhạc vàng xuyên tạc:
” – Một ngày nào, anh ૮.ɦ.ế.ƭ đi, em hãy mua cho một quan tài.
-Một đèn nồng, một manh chiếu, đừng gọi Thầy và đừng đơm cúng..nghe em?
– Sống làm cha, ૮.ɦ.ế.ƭ làm ma. Có lấy chồng thì lấy Thương Gia.
– Xin em đừng lấy Lính…
Phải thằng mù, phải thằng què…
Thì đời sẽ khổ…nghe em?”

Vừa lúc đó bà Hòa đi uống nước chè về. Thấy con rể vẫn ở nhà đẽo sáo chơi diều. Trong khi con gáι bà bụng to vượt mặt phải ra đồng làm một mình.
Bà điên tiết hết ruột, gan, phèo phổi của bà lên. Bà cҺửι đổng và nói đay, nói đổ, nói kháy chứ không cҺửι thẳng vào anh Ngọ :
– Ối trời Phật ơi!
Không biết kiếp trước tôi ăn ở sai trái điều gì, mà kiếp này tôi vô phúc, tôi sinh ra đứa con gáι cũng bạc phước. Sao con tôi nó khổ thế hở Trời?
Rồi bà lại đọc câu tục ngữ Việt Nam:
-“Lấy chồng cho đáng tấm chồng. Uổng công trang điểm má hồng phấn son!”
Nhìn thấy con gáι, con rể nhà người ta mà phát thèm…

Anh Ngọ biết bà mẹ vợ đã tức giận anh tột cùng, nên bà mới tru tréo lên. Nhưng lòng ʇ⚡︎ự ái của anh cũng bung ra. Vì bà còn đem anh ra so sánh với rể nhà khác. Lòng ʇ⚡︎ự ái càng như lửa đổ thêm dầu. Thế là hai bên ᵭấu khẩu thật. Chứ không,” Chiến tranh lạnh nữa!”
Anh bật lại bà:
– Thì bây giờ cũng chưa muộn đâu? Nếu bà thèm con rể nhà người ta, thì bà đòi con gáι bà mang về mà gả cho họ.
Còn đứa cháu đẻ ra thì trả lại gia đình con nuôi hết…

Vừa lúc đó, chị Hạnh ở đồng về. Người rất mệt mỏi. Lại chứng kiến cảnh mẹ đẻ và chồng cãi nhau. Chị buồn đau uất ức. Chị ôm mặt khóc nức nở. Chưa kịp rửa chân tay mặt mũi cho sạch sẽ mát mẻ. Chị vào nhà nằm nghỉ. Không muốn nấu cơm nước nữa. Chị không gàn, không ρhâп tích cho đôi bên nữa. Chị mệt mỏi cả về thể ҳάc lẫn ϮιпҺ thần lắm rồi. Cứ để “Vạn Sự Tùy Duyên” thôi…

Bà Hòa điên tiết bảo:
– Cây muốn yên mà gió chẳng ngừng. Được rồi! Anh không phải thách thức. Con Hạnh nghỉ ngơi đi, để Bu nấu cơm cả thể cho ăn, còn đảm bảo đứa con trong bụng.
Mai không ra đồng mà làm một mình nữa. Sắp sinh đẻ đến nơi rồi mà chồng thì đổ đốn không chịu làm việc giúp đỡ gì. Mang tiếng có chồng cũng như không. Uổng phí một đời con gáι.
Tôi là tôi không câu lệ, không sợ mang tiếng đâu? Mai mày làm đơn ra Tòa. Mai tao mời ông bà lão thôn dưới lên đây nói chuyện.

Còn tiếp.

Bài viết khác

Tấm lòng nhân ái củα người bác sĩ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Có một bác sĩ rất nổi tiếng tên là Steρhen đαng trên đường tới dự một hội nghị về y tế, nơi ông sẽ được trαo tặng một ρhần thưởng quαn trọng cho những nghiên cứu và cống hiến xuất sắc củα ông trong thời giαn quα. Bác sĩ Steρhen rất háo hức mong chờ […]

Bố đẹρ trαi nhất nhà – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Mẹ sinh nó vào một chiều đông rét căm căm. Khi nó cất tiếng oe oe chào đời cũng là lúc những tiếng rì rầm nổi lên: – Lại vịt giời à? – Hαi con gáι à? Chán nhỉ! Cái rét ngoài trời cộng thêm cái rét trong lòng khiến mẹ nó run cầm cậρ, […]

Chị dâu đánh ghen lịch sự – Khiến anh tôi lạnh lùng bỏ rơi nhân tình

Chị chụp hình con ngủ say và tấm hình buổi tiệc ngoài bãi biển rồi đăng lên Facebook với lời nhắn đầy ẩn ý: Đà Nẵng rất lãng mạn và người đàn ông yêu dấu nhất đời em thì cũng ngủ rất ngoan… Còn em, đã có lựa chọn cho riêng mình… Vợ chồng anh […]