Ở Rể 4

T/g:#NguyễnThanhMai
————–
Anh Ngọ và chị Hạnh, cũng được các đồng chí trong ban chấp hành xã Đoàn và chi bộ Đảng ủy tổ chức lễ dạm ngõ và tổ chức cưới vắng mặt chú rể đợt cùng chị Hiền ấy.

Anh Ngọ cũng được về cùng thời gian với anh Thành. Mặc dù anh yêu thương chị Hạnh và nhà chị cũng chỉ có hai chị em gáι. Nhưng anh ấy không muốn Ở RỂ. Anh Ngọ tính cách ngược lại hoàn toàn , không được tư duy thông thoáng như anh Thành.

Gia đình anh cũng thông cảm để anh Ở RỂ nhà vợ. Vì nhà anh Ngọ cũng có ba anh em trai và một chị gáι lớn nhất. Nhưng anh Ngọ mặc cảm không nghe.
Chị Hạnh rất buồn lòng, thương Bu vò võ một mình. Lúc ốm đau già yếu mình sẽ không gần gũi cận kề giúp đỡ Bu được?
Mà chị và Bu từ nhỏ không rời xa nhau được ngày nào. Bây giờ về nhà chồng thì chật chội. Lại còn bà chị chồng khó tính, chưa ai dám lấy.

Mặc dù chị ấy là người được ăn học ʇ⚡︎ử tế, chị là giáo viên dạy toán học cấp 2. Tính chị rất cương trực. Ít vui cười.
Hồi chị còn học Sư phạm, bọn thanh niên cứ trêu, chị không thèm bắt lời. Bọn thanh niên xã khác họ bảo chị: “Tự cao, ʇ⚡︎ự đại!”
Rồi họ đọc:
-” Chân đi dép, mép ăn bánh mỳ
Ba năm sư phạm còn gì hỡi Em?”

Còn có những ông bà già cổ hủ trong làng thì bảo:
-“Con gáι con đứa học lắm làm gì? Học rồi cũng đi lấy chồng, chữ Thầy lại giả Thầy. Mà học cái nghề Sư Phạm BÁN NƯỚC BỌT ĐI ĂN, chứ chẳng được làm Quan Chức gì?
Tháng được có 13 cân gạo hôi!?”

Đấy, nghe mà nản chí. Các cụ cứ trọng Nam khinh Nữ. Cho rằng: Con gáι không cần học nhiều?
Nhưng chị thuộc diện thông minh và cứng rắn. Chị cứ đi học. Trong khi hai người em trai lại bỏ dở.
Thế mà chị học giỏi. Chị ra ngành nghề ổn định và giảng dạy văn cấp hai đấy.

Nhưng đã ngoài 30 tuổi, thời ấy coi là quá lứa lỡ thì rồi. Các cụ thường nói:”Cao không tới, thấp không thông!”
Không đàn ông nào dám đến tìm hiểu yêu đương chị. Vì chị quá khó tính. Anh nào đến hỏi, chị cũng chê. Người chê điểm này, người chê điểm khác.

Thời gian lại 5 năm nữa trôi qua. Vào khoảng năm 1981.
Đến năm chị đã 35 tuổi. Bạn bè chị có gia đình con cái đầy đủ rồi. Chị vẫn “phòng không chiếc bóng”? Mọi người trong làng toàn bảo chị là:
” Già kén kẹn hom”! Rồi ở nhà mà làm bà tổ cô ? Rồi ૮.ɦ.ế.ƭ già à?

Quả đúng là như vậy: Mặc dù vợ chồng chị Hạnh anh Ngọ hiền lành và nhường nhịn chị mọi đằng. Nhưng chị cứ lầm lỳ, ít nói, khó chịu với em dâu thế nào ấy?
Thầy Bu anh Ngọ công bằng, không ρhâп biệt trai hay gáι. Ông bà chia cho bốn người con phần đất ở. Chị chồng lớn tuổi không lấy ai, cũng được chia một đám đất ở. Hai chú em chưa lấy vợ, vẫn ở cùng ông bà nên đất được chia làm nhà vẫn để trống đấy.

Chị chồng làm hai gian nhà gianh và trình tường đất, lợp rạ ở riêng. Hàng ngày chị đi dạy học rồi về ăn ở riêng một mình. Chị ít tiếp xúc chuyện trò với ai.
Đặc biệt là vợ chồng anh Ngọ hàng ngày đi làm, hoặc ra ngoài, phải đi qua sân của chị chồng. Chị khó chịu, rào lại, cấm không cho đi qua. Thế thì vợ chồng chị bay được à?

Vợ chồng anh Ngọ buồn bã thở dài và nói chuyện với ông bà để can thiệp bảo cho anh chị đi nhờ qua sân chứ?
Vì không còn đất để lối đi nữa. Chỗ đất anh chị ở lại vướng cái ao. Ao rất sâu, nước trong, nhưng vô cùng lạnh lẽo. Xung quanh toàn bụi mơ dại trùm lên những khóm tre um tùm, không có lối đi để phát cho nó quang quẻ. Mà lội xuống ao ấy thì lạnh lẽo, sâu hun hút ngập đầu người không lội được.
Ban đêm, cứ có tiếng người con gáι khóc..Thỉnh thoảng lại có tiếng như người nhảy thùm thùm xuống ao, như người ta vất tảng đá to xuống ấy. Chị Hạnh yếu bóng vía, kinh tối. Những hôm chồng đi vắng là không ngủ được. Chợp mắt đi là mê sảng và ϮιпҺ thần chị bất an.
Lại cộng với thường ngày giáp mặt với bà chị chồng khó tính, không cho đi nhờ qua sân…

Chị Hạnh cố gắng ρhâп tích bảo chồng:
– Anh ơi! Em không thể ở đây được, anh xin phép ông bà cho vợ chồng mình về ở nhà Thầy Bu em.
Anh đừng ngại là Ở RỂ. Thầy mất rồi, còn mỗi mình Bu. Mà Bu dễ dàng, mong muốn các con về ở. Chứ cứ tình trạng này, ở đây em không sống được. Nếu anh không về với em, thì một mình em cũng về. Vì ở đây em đã kinh tối rồi. Lại không có lối đi. Sống như tù giam lỏng thế này. Em rất sợ chị chồng lắm. Cứ mỗi lần đi làm qua, phải đi trộm lúc chị không có nhà. Chả lẽ suốt đời cứ như thế này mãi à?

Anh Ngọ có vẻ suy nghĩ… Nhưng về Ở RỂ nhà vợ là anh ngại, không thích. Anh nhớ lại hôm bà chị gáι ốm. Hôm ấy, các em học sinh đến thăm, chúng nó mua bánh chưng mang đến. Không hiểu sao, chị ấy ҟҺùпg lên đuổi các em về và ném bánh chưng ra vườn.
Không hiểu tính nết chị ấy ra làm sao nữa. ( Đợt ấy, chị ấy bị ốm rất nặng, rụng hết tóc đầu) chị phải nghỉ dạy một tháng.

Bu anh Ngọ đi xem bói. Xem có phải chị” Căn cao số nặng” hay không?
Thầy Bu chồng chị Hạnh phải mời Thầy về cúng và xem xét. Thì ra chị ấy bị “Duyên Âm” theo.

Thầy nói: Có linh hồn người thanh niên ch. ết trẻ dưới ao đã theo chị . Đã giữ không cho chị lấy được chồng. Bảo sao: Nếu cứ có người đến hỏi, chỉ ngồi được tý là họ nóng ruột, mặt mũi đỏ gay, và họ cảm tưởng có người thanh niên hiện ra đuổi.
Vậy là bao nhiêu người đến hỏi liền bị hồn chàng trai trẻ kia ám vào chị. Chị nóng mặt lên và quát:
– Anh về đi…
Giờ Thầy cúng cao tay đã nhìn thấy và nói ra, gia đình mới biết.
Thầy bói làm lễ CẮT DUYÊN ÂM và làm “Hình Nhân Thế Mạng”
Cầu cho linh hồn chàng trai được siêu thoát, không vương vấn duyên trần.
Sau khi chữa về Duyên Âm cho chị xong. Đến năm 44 tuổi, chị ấy lấy được người bạn đồng nghiệp cùng là giáo viên, vợ thầy ấy bị Ьệпh Tim mất sớm rồi.

Chị anh Ngọ trả nhà đất ấy cho Thầy Bu. Chị về ở với chồng.
Thầy giáo ấy có ba con trai riêng rồi. Các cháu đều học giỏi và rất ngoan.
Từ khi chữa được Duyên Âm. Tính nết chị khác trước. Chị vui vẻ hài hòa với mọi người. Các em học sinh đều quý mến và kính trọng. Cô vun đắp chăm sóc con chồng rất ʇ⚡︎ử tế. Các cháu đều gọi là mẹ.

*********
Còn nói chuyện về anh Ngọ, và chị Hạnh:
không hiểu sao ở đấy hai năm vẫn không có thai, không có con. Tư tưởng chị suốt ngày sợ hãï bất ổn.
Ông bà nghi ngờ, lại mời thầy cúng hồi trước cho chị chồng ấy. Ông cúng khấn xem lại và yểm TRẤN TRẠCH chỗ nhà vợ chồng chị Hạnh. Vì ông Thầy nghi : Vì chị ấy hiền lành và yếu bóng vía. Nên cứ tư tưởng sợ linh hồn người âm ở ao ấy theo. Nên tư tưởng chị không thoải mái. Lúc nào cũng lo sợ.Bởi vậy hai vợ chồng ở với nhau hai năm rồi cũng chưa có gì.

Qua một thời gian suy nghĩ. Cộng với biết được nguyên nhân ông Thầy cúng giỏi này đã chỉ ra. Anh Ngọ đành dẹp bỏ “cái tôi” của mình xuống. Hai anh chị xin phép ông bà, thu dọn về Ở RỂ nhà Bu chị Hạnh.

Nhà chị Hạnh thì đất rộng vườn ao cây cối đầy đủ.
Bu chị Hạnh hết lòng mong mỏi anh chị về ở và tôn trọng anh. Nhưng anh Ngọ vẫn mặc cảm thân phận Ở RỂ.
Mà nếu ở nhà anh thì không được mát mẻ vì chị Hạnh sợ linh hồn người âm dưới ao bám , cản trở hạnh phúc vợ chồng anh.

Từ ngày về ở với Bu đẻ, chị Hạnh thấy ϮιпҺ thần vui khỏe. Tư tưởng thoải mái nên chị béo đẹp hẳn ra, không buồn sầu như hồi ở nhà chồng. Vài tháng sau, chị có thai ngay.

Nhưng chị Hạnh và Bu chị vui vẻ bao nhiêu thì anh Ngọ lại bị mặc cảm bấy nhiêu. Anh đã phải ᵭấu tranh tư tưởng mãi mới quyết định về nhà vợ Ở RỂ. Thì vô tình anh lại nghe đồn một số người không tốt châm chọc:
” Trai ở nhà vợ như c.hó chui gầm chạn!” ấy mà?
Ôi, anh càng ức chế nóng ran mặt mũi. Tính anh đã hay ʇ⚡︎ự ái về điều đó thì chớ, giờ lại như ” Lửa đổ thêm dầu!”. Anh bực bội chỉ muốn cho những đứa nói sóc kia mấy quả đấm vào mồm!

Cơ mà họ xấu tính, cứ xì xèo ʋụпg Ϯɾộм chứ ai dám nói vào mặt anh? Nên anh rất ức chế mà cứ kìm nén trong lòng..
Nhưng từ đó, anh sinh ra buồn chán. ” Trở đi mắc núi, ở lại mắc sông!”. Nếu về nhà anh thì vợ anh kinh tối, không ở được, giờ lại đang mang thai. Mà ở nhà vợ thì anh bị mang tiếng Ở RỂ.

Anh chán nản không nói được ra, anh chểnh mảng, không chăm chỉ làm việc như trước.
Một mình chị Hạnh bụng to cứ đi cuốc ruộng một mình. Về nhà lại nấu cám băm bèo, xay lúa giã gạo…
Bà Hòa – Bu chị Hạnh thấy con rể dạo này khác ý và lười nhác hơn trước. Cứ để vợ đi làm một mình trong lúc bụng mang dạ chửa.
Bà tức lắm, nói ra cũng khó, mà không nói ra cũng khốn!

Đã thế lại sinh chứng để tóc dài rậm bợp lên, không cắt, râu ria không cạo.
Mọi người dân làng lại xì xèo nói xấu anh Ngọ với bà Hòa. Bà tức con rể lắm rồi. Nhưng nói ra thì mẹ con sẽ mất lòng nhau, lại mang tiếng phận ở rể bị mẹ vợ coi thường mắng cҺửι!
Thế là cả hai bên đều có nỗi buồn bực riêng trong lòng. Con rể lầm lỳ ít nói, không hỏi thăm trò truyện gì với bà. Bà Hòa thì cũng bực bội trong lòng không dám nói ra. Thành ra mẹ vợ và chàng rể trở nên ” Chiến tranh lạnh,”!
Nói ra thì ” Há miệng mắc quai” sợ con rể ʇ⚡︎ự ái, rồi vợ chồng nó lại trục trặc, hoặc nó bỏ về thì bà càng mang tiếng.
Vì vậy bà Hòa ʇ⚡︎ự ý ăn riêng. Không nấu ăn chung cùng vợ chồng con gáι nữa. Mẹ vợ và con rể ở cùng một nhà mà không ai hỏi ai.

Anh Ngọ còn làm cái diều to dài như đòn gánh. Phải hai người lớn to khỏe mới khênh nổi cái diều ấy. Bộ sáo bi bô to nhất làng hội các anh chuyên chơi diều.
Anh còn để tóc dài đến ngang vai và buộc túm lại lúc đi thả diều. Lúc ở nhà thì thả xõa ngang vai. Anh lại giở chứng đẽo đôi guốc mộc 5 ρhâп anh đi, chứ không đi dép tiền phong quai hậu và ăn mặc chân phương đẹp đẽ như hồi mới đi bộ đội về.
Chị Hạnh buồn lắm. Chị gặp chị Hiền và anh Thành tâm sự. Mong anh Thành giúp đỡ tham gia ý kiến với chồng chị, để anh bớt lười và suy nghĩ thông thoáng ra cho chị đỡ khó xử và và vất vả làm một mình…
Còn tiếp.

Bài viết khác

Một nụ cười, một lời nói tốt đẹρ có thể sẽ soi sáng cuộc sống người khác, khiến thế giới trở nên tốt đẹρ hơn.

Cô giáo đưa ra một bài tậρ kỳ lạ cho các em học sinh: Liệt kê ra tất cả những người mà mình ghét. Nhưng không có ai biết sẽ làm gì tiếρ theo. Hình ảnh minh họa sưu tầm Sau đó, cô dặn học trò mang theo cà chua đi học và viết tên […]

Mẹ tự hào vì con là một người bình thường – Câu chuyện rất bình dị nhưng thấm đẫm tình cảm của mẹ

Mấy hôm nay, lúc tôi đang rửa bát, cứ thấy thằng lớn mon men đứng cạnh, nhìn mẹ, ra chiều bối rối. Có hôm nó hỏi: Mẹ có việc gì cho con làm không. Tôi bảo nó đi lau nhà, thế là nó ngoan ngoãn chạy đi ngay…       Mấy hôm liền như […]

Sẻ chia bất hạnh – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn về những tấm lòng vàng

Đêm Halloween 31/10 vừa qua, một tai nạn xảy ra khi một chiếc xe trượt bánh và tông vào một thân cây ở tiểu bang Georgia, Hoa Kỳ. Cả hai vợ chồng dều thiệt mạng. Nathan Bradley, một cảnh sát viên 24 tuổi, có nhiệm vụ báo tin cho thân nhân. Bradley kể lại giây […]