Ở Rể 2
Rể hiền là trai)
T/g: #NguyễnThanhMai.
————–
Hai bác Thầy Bu anh Thành nhận được thư anh gửi về, nên mừng lắm. Đồng thời biết tin về việc bà Sự bắt ép chị Hiền không chờ đợi người yêu nữa, phải lấy anh Hoàng con ông “chuyên đào tường khoét vách kia” ?
Chị đã ra gan chống đối và tuyệt thực. Các bác đã đến nhà thăm chị Hiền để nói chuyện với bà Sự:
– Mong bà thông cảm, vuôn vén cho các con. Chúng nó đã yêu thương nhau thực sự thì bà đừng rẽ duyên bà ạ.
Các cụ có câu: ” Thương con thì ngon rau!” Hôm qua nhà tôi mới nhận được thơ của thằng Thành gửi về. Nó vẫn mạnh khỏe, công tác tiến bộ. Cháu gửi lời thăm ông bà và toàn bộ gia quyến. Cháu nhờ chúng tôi đến nói chuyện. Mong bà đồng ý cho gia đình tôi làm lễ “dạm ngõ” cháu Hiền.
Để mọi người biết cháu Hiền đã có nơi có chốn, người ta không dòm ngó hỏi con dâu của chúng tôi nữa.
Bà Sự băn khoăn:
– Thế lễ “dạm ngõ” mà không có chú rể thì làm sao? Con gáι có thì, có phải nó cứ trẻ được mãi đâu? Sau này con ông bà về, nó thay lòng đổi dạ. Nó chê con gáι tôi già, rồi nó không cưới thì sao?
Thầy Bu anh Thành từ tốn gật đầu và ρhâп tích:
– Bà yên tâm, nền gốc là hai cháu có tình cảm thề hẹn gắn bó yêu thương là chính rồi. Vì đất nước còn chiến tranh, đàn ông con trai phải lên đường ᵭάпҺ giặc. Chúng ta là bậc cha mẹ, hãy nên động viên và tác hợp cho các con.
Chúng tôi còn sống xin hứa đảm bảo với bà: “lời thề như dao chém đá”! Nếu thằng Thành nhà tôi mà thay lòng đổi dạ, thì nó không xong với chúng tôi đâu?
Chị Hiền cũng nói vào:
– Bu yên tâm. Dù anh Thành không có ở nhà, nhưng có chính quyền UBND xã, có các anh các chị trong Ban Chấp Hành xã Đoàn đứng ra làm chứng đăng ký kết hôn cho chúng con.
Đại diện xã làm lễ dạm ngõ cho con. Có mời đầy đủ mọi người chứng kiến. Dù sống ૮.ɦ.ế.ƭ, hoặc sau này già đến mức nào, chúng con cũng cương quyết chờ đợi nhau.
Thế là bà Sự phải đồng ý theo mọi thủ tục của UBND xã. Cùng các anh chị phụ trách với chị Hiền.
Những ngày sau đó họ tổ chức buổi lễ luôn ở nhà chị Hiền cả thể là hai đôi:
-Chị Hiền + Chị Hạnh là cùng xóm nhà Thanh.
-Anh Thành+ anh Ngọ cùng xóm dưới.
Hai gia đình họ bảo nhau và nhờ chính quyền xã, với các anh chị ban chấp hành xã Đoàn đứng ra làm lễ dạm ngõ cho. Ngụ ý các cụ lễ hỏi nhận phần cho con trai họ. ( Hồi ấy rất nhiều các cặp đôi anh chị ăn hỏi và cưới chính thức mà không có chú rể! )
Ở xóm nhà Thanh có mấy đôi, bọn Thanh đi xem ăn hỏi hôm ấy, chị Hiền tiếp nước chè và tҺuốc ℓά Tam Thanh. ( Hồi ấy chỉ có tђยốς đấy thôi) Loại tҺuốc ℓά Sông Cầu thì thơm và lịch sự nhất, nhưng không mua được. Chị chào mời mọi người, mà mắt chị buồn rười rượi. Chị khóc sưng hết mắt lên. Chị phải lấy khăn mùi xoa bịt từ mu mắt lên trán.
Vì đất nước còn chiến tranh, các anh phải lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc trước đã. Bỏ lại những mối tình dang dở hàng ngày ngóng đợi ở phía sau.
Ngày ấy các cụ gọi là “lễ rào ngõ”
Ý là hoa đã có chủ rồi, để người khác không được đến hỏi nữa.
Sau đó bà Sự đành phải bảo anh Hoàng:
– Anh thông cảm, hỏi người khác không được hỏi con Hiền nhà tôi nữa. Nhà người yêu của nó đã làm “lễ rào ngõ” rồi! Con gáι trong làng này đầy, thiếu gì đứa yêu anh. Anh hỏi đâu cũng được vợ.
Anh Hoàng buồn rầu:
– Vâng, tại số con đen đủi. Con không được làm con rể Bu, thì Bu nhận con là con nuôi nhé?
Bà Sự gật đầu bảo:
– Được rồi! Bu sẽ coi con là con trai nuôi. Nhà ông Thắng có hai đứa con gáι cũng xinh và ngoan. Con đến hỏi cái Hoa – đứa em ấy. Đừng hỏi cái Vinh -đứa chị. Con ấy nó vào đoàn chèo của xã. Tối nào cũng tập chèo và lăng nhăng đến nửa đêm mới về đấy.
Anh Hoàng không hỏi được chị Hiền, anh buồn bã lắm. Bù lại, được bà Sự nhận làm con nuôi, anh cũng nguôi ngoai phần nào. Anh nghe lời mẹ nuôi đến nhà ông Thắng. Chủ bụng của anh là đến tìm hiểu yêu đương chị Hoa. Nhưng chị lại không ưa anh.
Chị Hoa hiền lành xinh đẹp kia cũng không thích anh, chị tránh và không tiếp, vì cũng mặc cảm là : “Thầy anh trước kia làm nghề ăn trộm”.
Anh đến nhà thì chỉ chị Vinh tiếp chuyện và rót nước. Còn chị Hoa là lảng tránh. Chị toàn sang nhà Thanh. Chị chơi thân với chị gáι của Thanh. Các chị đều làm thảm len ở xã.
Chị Vinh thấy anh Hoàng đến nhà, cứ nghĩ anh đến muốn hỏi mình.
Còn anh Hoàng đang hụt hẫng về tình cảm. Đành chấp nhận đi chơi với chị Vinh là lấp chỗ trống cô đơn trong trái tιм . Anh nghĩ là chỉ quαп Һệ chơi bời thôi. Chứ không ý muốn lấy làm vợ chính thức.
Còn chị Vinh bản tính đa tình lẳng lơ, chị tiếp chuyện và quấn lấy anh ngay. Đàn ông mà? ϮhịϮ dâng đến miệng Hùm, chả ngu gì mà Hùm không ăn?
Anh theo chị đi tập chèo. Xong là hai người đi chơi riêng với nhau.
Hôm ấy, bọn cái Thanh đi tập thiếu nhi về. Trời sáng trăng vằng vặc. Bọn chúng đã được các anh chị phụ trách cho nghỉ tập múa hát rồi. Nhưng cả lũ vẫn rủ nhau đi một ʋòпg quanh làng “hô Khẩu Hiệu” Bọn nó nhìn thấy hai anh chị gục đầu vào nhau, ôm nhau và cười rúc rích ở chỗ bờ mương. Chỗ cạnh bờ ao trạm xá có cây dừa ấy. Chúng nó ù té chạy.
Một thời gian sau:
Chị Vinh đã có thai. Bụng to rõ lùm lùm rồi. Ôi trời, cả làng xóm đều xì xèo:
” Con Vinh nhà ông Thắng không chồng mà chửa . Ễnh bụng ra rồi kìa ?”
Còn ông Thắng rất bực bội và xấu hổ với dân làng. Ông cứ lấy gậy và roi mây quất ᵭάпҺ cҺửι chị Vinh. Ông đuổi chị ra khỏi nhà.
Vì ngày ấy con gáι chưa lấy chồng mà có chửa hoang thì rơ xấu lắm.
Ông bảo :
-Mày bôi do trát trấu vào mặt chúng tao rồi! Loại gáι không chồng mà chửa thì chỉ có cạo đầu bôi vôi hoặc đóng bè trôi sông . Chứ còn lấy ai được nữa hở Trời?
Ông Thắng ᵭάпҺ cҺửι chị Vinh ҡıṅһ ҡһủṅɢ. Bọn chúng nó xem mà sợ vãi linh hồn.
Chị Vinh bị Thầy quất roi mây đau quá. Chị khai ra là ngủ với anh Hoàng xóm dưới.
Thầy chị bảo:
– Mày phải bảo nó đến đây gặp tao ngay!
Chị Vinh vừa khóc vừa chạy sang nhà bà Sự.
– Bác ơi! Tối nay nếu anh Hoàng – con nuôi bác mà có lên nhà thì bác bảo giúp cháu. Phải đến gặp Thầy cháu ngay. Không thì Thầy cháu ᵭάпҺ ૮.ɦ.ế.ƭ cháu và làm đơn kiện cho anh Hoàng vào tù.
Bà Sự cũng động lòng trắc ẩn. Một phần cũng vì nhận anh Hoàng làm con nuôi rồi. Nên bà cũng sợ bị ầm ĩ mang tiếng. Đồng thời bà cảm thấy có lỗi, có trách nhiệm trong việc này.
Bà hỏi đầu đuôi ʇ⚡︎ử tế:
– Thế cháu và thằng Hoàng có hẹn hò thề thốt với nhau gì không?
Nó có yêu cháu thật lòng không?
Chị Vinh lúc ấy mới giật mình:
– Bác ơi! Cháu cũng chẳng biết có thật không nữa? Anh ấy rủ cháu đi chơi. Anh ấy khoét đồng xu làm một cái nhẫn, khắc đôi chim bồ câu rất đẹp tặng cháu. Rồi chúng cháu có quαп Һệ với nhau. Anh ấy không hứa hẹn gì. Thấy cháu bảo có thai, là anh cứ từ từ lảng tránh.
Bà Sự chau mày trách chị:
– Các cháu là con gáι, phải biết giữ gìn thân phận chứ? Đàn ông con trai nhiều người không thật lòng. Nó chỉ chơi bời thôi. Mình là đàn bà phải biết giữ gìn tiết hạnh.
Con gáι “Khôn ba năm dại một giờ. Ba năm giữ được, một giờ thì không?”
Vừa lúc hai bác cháu nói chuyện đến đây thì anh Hoàng lù lù đến.
Bà Sự nói:
– Bu bảo con đến hỏi lấy con em. Mà mày lại làm con chị nó bụng to thế này à? Mày phải có trách nhiệm việc này. Chứ để quá vài tháng nữa, nó “không chồng mà chửa” thế này là ầm làng xã này lên. Nó mang tiếng chửa hoang, rồi Thầy nó đuổi ra khỏi nhà.
Ông Thắng đang ᵭάпҺ con Vinh lằn roi mây đây.
Bây giờ tôi đưa anh và con Vinh này về nhà nó gặp ông Thắng để có lời nói chuyện với người ta chứ?
Anh Hoàng ngượng ngùng đỏ mặt và bảo:
– Thì con cũng nghe lời Bu, con đến nhà xin phép hai bác, muốn làm bạn với em Hoa. Nhưng em ấy không thích con. Em toàn lảng tránh chứ không tiếp.
Cô Vinh là chị thì thích và cứ quấn lấy con. Thực lòng là con chỉ quαп Һệ chơi bời thôi. Chứ không có ý muốn lấy. Tại vì em Hiền không yêu con. Nên con quá hụt hẫng. Khi nghe lời Bu giới thiệu. Thì con mới đi thử. Chứ con có muốn lấy người khác đâu?
Bà Sự tuy cương trực và nóng tính vậy, nhưng cũng biết suy nghĩ thấu đáo. Bà cùng anh Hoàng đến nhà ông Thắng, bà nói:.
– Tôi xin thay mặt bà Huân xóm dưới. Bà lão ốm, Tôi có đôi nhời với ông bà: “Thằng Hoàng nó nhận làm con nuôi tôi. Các cháu đã đến tuổi trưởng thành. Bọn nó yêu nhau thì ta nên vun vén. Thôi thì “Con dại cái mang”!
Tôi dẫn nó sang đây xin lỗi ông bà. Mong ông thông cảm cho hai đứa lấy nhau. Chúng tôi sẽ sắm cái lễ chạm mặt, xin phép ông cho con Vinh về ở với thằng Hoàng. Để chứng nó có trách nhiệm với đứa cháu, không bị mang tiếng là “con hoang”! Không cần phải thủ tục rườm rà nữa? Sướng hay khổ, xấu hay tốt các con ʇ⚡︎ự chịu!”.
Quay qua anh Hoàng, bà nói tiếp:
– Còn anh, phải có trách nhiệm với cái bụng to của con Vinh này. Số phận Trời định rồi, nên khó tránh khỏi. Người anh muốn hỏi thì chẳng được. Mà người không muốn cũng phải lấy. Thế mới là duyên nợ ở đời!
Anh Hoàng không còn đường chạy trốn hoặc chối cãi. Đã “bốn mặt một lời” rồi!
Anh đành nhờ mẹ nuôi đứng ra đại diện hỏi và làm lễ cưới sơ sài. Nhà ông Thắng chỉ có hai cô con gáι. Nhà đất rộng rãi nhiều vườn tược. Ông bà bảo anh “Ở RỂ”!
Nhưng anh cứ ngượng với chị Hiền và mọi người xung quanh.
Đến khi gia đình ông Thắng đi xây dựng vùng kinh tế mới ở Móng Cái -Quảng Ninh . Anh chị cũng đi theo. Anh chị xin làm Công Nhân Quảng Ninh và lập nghiệp, ở hẳn đấy cùng Thầy Bu vợ.
– ***********
5 năm sau:
Anh Thành và anh Ngọ đều hoàn thành nhiệm vụ và được trở về.
Hai bên gia đình mừng vui khôn ҳιếϮ. Vậy là bõ công chị Hiền và chị Hạnh đợi chờ trông ngóng suốt 5 năm.
Nói chuyện về nhà anh Thành trước:
-Nhà anh có hai anh em trai. Nhà chị Hiền chỉ còn hai cô con gáι. Mà cô Lý -em út, nó đã lấy chồng ở riêng xã khác rồi. Ý bà Sự muốn anh Thành ở rể. Hai vợ chồng chị Hiền, ở đây với bà để lo hương khói tổ tiên. Sau này bà mất đi, trăm sự nhờ vào vợ chồng Chị Hiền.
Anh Thành rất yêu chị Hiền. Mà nhà anh cũng có em trai ở nhà rồi.
Thầy Bu anh ở xóm dưới rất thông cảm. Mặc dù hồi đó mà “Ở RỂ”
Là một điều rất khó nghĩ.
Vì tư tưởng phong kiến vẫn ẩn sâu trong tiềm thức, tư duy của mọi người. Anh Thành hiền lành và thương vợ đành chấp nhận ở đây để tiện chăm sóc báo hiếu cho bà là hợp cảnh,hợp tình. Nếu về xóm dưới thì chị Hiền lại không muốn để Bu buồn tủi vò võ một mình. Còn khi ốm đau già yếu nữa.
Thế là vì yêu vợ và kính trọng mẹ vợ nên anh phải chấp nhận Ở RỂ.
Nhưng từ khi vợ chồng anh Thành quyết định Ở RỂ thì được hơn một tháng sau:
Anh Công -con trai đích tôn của dòng họ: ( tức là anh trai Cả, con của bác Cả -. Thầy anh Công và Thầy chị Hiền là anh em ruột)
Nhưng Thầy chị Hiền chỉ có ba cô con gáι như vậy, ông lại mất sớm rồi. Thầy anh Công đẻ được hai người con trai. Anh Công cầm gậy gộc đến cҺửι đuổi vợ chồng chị Hiền ra khỏi nhà.
Anh tuyên bố xanh rờn:
– Chúng mày phải thu xếp quần áo đồ dùng ra khỏi nhà này, đất này. Chỉ mình tao được quyền “Ăn Tự” tức là: nhà cửa, đất đai vườn tược.
Cây cối hoa màu.Tất cả là do tao thừa kế hưởng hết. Vì tao là cháu đích tôn. Là trưởng tộc cả dòng họ. Mày là con gáι đã lấy chồng là hưởng phúc đức nhà chồng. Phải ở nhà chồng.
“Nữ Nhân Ngoại Tộc, Xuất giá Tòng Phu!” – Anh ấy nhắc lại câu nói của các cụ phong kiến xưa kia
Áp đặt thế.!
Mày không được quyền ở đây. Huống chi còn dám đưa chồng về đây “Ở RỂ” mà được à? Chỉ có một mình Thím được ở đây. Tao đi lại thăm nom. Sau này Thím mất là vợ chồng tao có trách nhiệm hương khói, cúng giỗ. Chúng mày là gáι. Đã đi lấy chồng là không còn quyền hành gì ở nhà mẹ đẻ nữa, nghe chưa?
Chị Hiền giật mình, uất ức vì không hiểu sao các cụ lại có cái lệ luật này? Anh Thành thì rất ʇ⚡︎ự trọng, anh ʇ⚡︎ự ái cao độ. Nhưng phận Ở RỂ, anh chỉ lảng tránh và buồn bã trong lòng. Anh để yên mọi việc bên vợ cho vợ anh giải quyết.
Chị Hiền rất bực bội khi nghe anh trai Cả con bác ruột bảo thế. Rồi ʇ⚡︎ự nhiên đùng đùng vác gậy gộc đến đuổi vợ chồng chị để ” Thừa Tự”! . Vì Thầy Bu chị không có con trai nối dõi tông đường.
Nhưng chị là người có tư duy tiến bộ, có hiểu biết văn mình. Chị cũng đã được chi bộ Đảng ủy xã kết nạp Đảng Viên cho chị. Ngay sau đợt “dạm ngõ” cách đây ba năm rồi.
Chị không thể chấp nhận kiểu anh trai họ đòi thừa kế gia tài và đuổi vợ chồng em gáι ra khỏi nhà như vậy. Chị bảo:
– Được rồi! Anh cứ về đi, Bu em vào nhà cái Lý chơi hai hôm nay chưa về. Để em về hỏi Bu em thực sự lệ luật mà anh nói ấy có đúng không? Có giấy tờ di chúc giao ước gì của dòng họ, của Thầy anh và Thầy em bảo thế không?
Đồng thời, em sẽ có đơn gửi xuống chi bộ Đảng để xem xét việc này..
Anh Công thấy chị Hiền có vẻ cương quyết, nói năng mạch lạc. Lại bảo hỏi Thím và chi bộ Đảng Ủy xã. Anh có vẻ bớt Һuпg Һᾰпg, anh lại cầm theo gậy gộc ấy và đi về.. Nhưng anh vẫn ngoái đầu lại nói tiếp:
– Được rồi, mày cứ hỏi đi, tao cho thời hạn ba ngày thu xếp đồ dùng.
Xong là tao lên đây ở. Chỉ để cho một mình Thím ở lại. Bao giờ ૮.ɦ.ế.ƭ thì thôi. Còn mày khôn hồn thì về nhà chồng mà ở!
Còn tiếp.