Người cũ – Không phải tôi thay đổi, mà anh ấy xứng đáng bị lãng quên

Tôi gặp lại “Người cũ” ở chốn cũ – một quán cafe nằm khuất trong con hẻm nhỏ, biển hiệu đã mờ, chủ quán cũng không màng sơn lại, loáng thoáng có thể đọc thấy chữ “… Nhớ”.

“Người cũ” ngồi một mình ngay góc cửa sổ quen thuộc, nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt bàn thành những vệt lốm đốm. Khi tôi bước vào, chiếc phong linh trên cửa kêu leng keng, anh ấy ngước lên nhìn tôi khẽ mỉm cười.

“Tình cờ vậy…” – Tôi lịch sự cúi đầu chào, ngồi xuống phía đối diện.

“Không tình cờ đâu, anh cố tình đến tìm em mà.”

“Để làm gì?”

“Vì… tự nhiên anh nhớ em.”

Không có ý mỉa mai nhưng đột nhiên khoé môi tôi khẽ cong lên. Ba chữ “Anh nhớ em” cách đây hai năm hẳn làm tôi vui đến phát điên, giờ trôi qua tai như câu chuyện cười nhạt nhẽo.

Chủ quán bưng ra cho tôi tách trà bạc hà. Suốt hai năm, bao giờ đến đây tôi cũng ngồi ở vị trí này, uống đúng một món, nghe nhạc chán chê rồi về. Lúc mới chia tay, tôi vừa nghe nhạc vừa khóc, về sau nước mắt đã khô, tôi thậm chí còn quên mất khuôn mặt anh.

“Em ngày càng xinh đẹp.”

“Cảm ơn…”

“Cuộc sống của em có vẻ tốt, anh thấy em đi du lịch nhiều nơi nhưng chỉ có một mình, em vẫn còn nhớ anh à?”

Ngụm trà trong miệng tôi tự dưng trở nên dở tệ, giọng nói êm mượt từng khiến tôi mê đắm giờ trở nên chướng tai kì lạ, tôi cười khúc khích, lạnh tanh hỏi lại:

“Điều gì khiến anh nghĩ vậy?”

“Anh tin như vậy. Em nói anh là mối tình đầu của em, là người hoàn hảo nhất em từng gặp. Khi chia tay em cũng vật vã nhắn tin cho anh mấy tháng còn gì. Em không thể quên được anh đâu…”

Tôi gặp anh năm hai mươi hai tuổi, vừa ra trường. Anh lịch thiệp, thành công, đẹp trai và có cái vẻ phớt đời khiến tôi đổ gục. Tôi công khai theo đuổi anh, mày mò học nấu ăn, làm bánh, thay đổi kiểu tóc, lên mạng xem các clip dạy trang điểm… chỉ mong mình lọt vào mắt anh.

Ròng rã sáu tháng trời, cuối cùng cũng đến ngày anh giới thiệu tôi với bạn bè trong vai trò “Người yêu”.

Tôi vui như đứa trẻ được quà, lại càng tỏ ra ngoan ngoãn.

Anh bảo: “Công việc của anh bận lắm, không rảnh nhắn tin, điện thoại, cuối tuần có thời gian anh sẽ sắp xếp gặp em.”

Anh bảo: “Anh không thích phụ nữ mè nheo, không quen chiều chuộng, em nhắm chấp nhận được thì mình quen.”

Anh bảo: “Anh còn nhiều dự định tương lai, chưa có ý định lâu dài, em phải xác định chờ đợi thì mới ở bên anh được.”

Tất thảy tôi đều gật đầu, giống như con thiêu thân chỉ nhìn thấy ánh sáng từ ngọn lửa, không để ý đến đôi cánh mình bị đốt trụi dần.

“Anh có quà cho em.”

Người cũ đặt lên bàn một bó thạch thảo, những bông hoa màu trắng được gói tỉ mẩn trông rất xinh xắn. Ngày xưa tôi thường nhắc đi nhắc lại mình thích loài hoa này, chỉ có ba mươi nghìn một bó, bán đầy ở chợ nhưng anh chưa từng mua, thậm chí còn cười chê nó rẻ tiền.

“Vậy mua cho em hoa khác đi, chỉ cần anh mua, hoa nào em cũng thích…” – Tôi nắm tay anh lắc lắc.

“Em đừng có trẻ con, hoa hoét vớ vẩn, cắm vài hôm lại héo rồi quăng sọt rác, phí tiền.”

Yêu nhau gần một năm, tôi chưa từng nhận từ anh bó hoa nào, giờ đây nó lại nằm trước mặt tôi, cánh hoa mỏng tang rung rinh theo gió, mùi thơm thoang thoảng quẩn quanh.

Tôi muốn hắt xì.

Tôi đưa tay lên quẹt mũi, nói: “Cảm ơn…”

“Anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi đến đây. Sau khi chia tay anh cũng tìm hiểu vài người nhưng không ai đối xử tốt với anh như em, hi sinh vì anh như em. Anh luôn so sánh họ với em và nhận ra em là tốt nhất. Quay lại với anh, chúng ta sẽ làm đám cưới, rồi anh sẽ bù đắp cho em.”

Người cũ nắm lấy tay tôi. Ngón tay anh dài và thon, mềm như tay con gái, trước đây anh hay đùa bàn tay này vốn không thể làm được việc gì nên lấy vợ thì vợ phải chăm lo hết. Tôi khi ấy còn mạnh mẽ vỗ ngực:

“Cưới em, em sẽ không để anh phải đụng một ngón tay.”

Thật đáng thương. Hoá ra khi ấy tôi thật đáng thương.

Tôi ngắt một bông hoa thạch thảo đưa lên mũi ngửi, nó có mùi ngai ngái.

“Em không cần anh bù đắp…” – Tôi bỏ bông hoa vào tách trà uống dở – “Cũng không định quay lại với anh.”

“Em còn dỗi?”

“Không, phụ nữ chỉ dỗi hờn với người mình yêu. Còn với em, anh chỉ là người cũ…”

“Vậy tại sao em còn đến đây, còn chưa chịu yêu ai khác? Không phải em chờ đợi anh quay lại?”

“Đương nhiên. Trà ở đây rất ngon, không gian ở đây rất yên tĩnh dễ chịu nên em lưu luyến. Nhưng anh thì không… Người cũ, chỉ nên ở trong câu chuyện cũ.”

Chuyện tình cảm vốn dĩ khó nói như vậy, ở thời điểm tôi hết lòng hết dạ, anh ấy có tồi tệ thế nào tôi cũng bằng lòng chấp nhận, nhưng khi tình yêu đã nguội lạnh, anh ấy có đền bù gấp trăm lần cũng không còn ý nghĩa.

Không phải tôi thay đổi, mà anh ấy xứng đáng bị lãng quên…

Sưu tầm không rõ tác giả

Bài viết khác

Ông lão nghèo đổi khoai tâγ lấγ bao tải vàng, gặρ Diêm Vương mới vô cùng hối hận

Ở một miền quê nọ, đã nhiều tháng qua không có hạt mưa nào rơi xuống, hạn hán kéo dài khiến tất cả người dân trong vùng ρhải di tản. Lão Vương cũng có mặt trong hàng người di cư đó, lúc ấγ tài sản duγ nhất mà lão mang theo chỉ là một bao […]

10 câu chuγện ý nghĩα nhân văn giữα mẹ và con trαi, sαu 50 năm vẫn nguγên giά trị giάo dục

Trên thế giαn nàγ, không có điều gì tự nhiên mà xảγ đến cả. Đằng sαu một đứα trẻ ưu tú là một Ьà mẹ vĩ đại. Họ dùng câγ Ьút đơn giản nhất củα mình vẽ nên một nền giάo dục tốt nhất cho con cάi. Tương lαi tươi đẹρ củα những đứα trẻ […]

Luôn lấy thiện đãi người – Câu chuyện đầy ý nghĩa nhân văn về nhân cách sống

Có một vị giáo sư chuyên nghiên cứu về loài gà. Một ngày kiα, ông ρhát hiện trong rừng có một con chim trĩ đẻ được khá nhiều trứng, liền lặng lẽ nhặt lấy mấy quả mαng về. Vừα khéo lúc đó lại có một con gà mẹ cũng đẻ trứng, ông bèn lấy trứng […]