Bà nội – Bà ngoại, Câu chuyện xúc động ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Từ tối đến giờ cô giáo cứ đọc đi, đọc lại bài của học sinh lớp mình. Con bé mới 10 tuổi mà khôn trước tuổi, rất ngoan, học giỏi. Ngày mai cô phải gọi điện thoại cho mẹ con bé, đề nghị mẹ nó đọc mới được.

Đề : “Em hãy viết câu chuyện về ông (hoặc bà) của mình”.

Nó viết như sau:

Từ nhỏ em đã sống với bà nội vì ba mẹ nói em khó nuôi lắm, chả ai chịu trông em nên ba phải về quê đón bà nội lên. Bà già rồi nhưng còn nhanh nhẹn lắm, bà nấu cơm, lau nhà, rửa chén, giặt đồ suốt ngày. Em cũng phụ bà gấp quần áo, còn đâu bà bảo cháu học đi, để đấy bà làm.

Mẹ em ngày nào cũng đi làm về rất muộn, em và ba cùng với bà ăn trước. Hơn 8 giờ mẹ mới về, bà lại xuống bếp đun nóng lại thức ăn, dọn ra cho mẹ.

Cứ đến ngày nghỉ là bà ngoại em lại ào đến như một cơn gió, Bà ngoại em trẻ lắm, nhuộm tóc vàng y như mẹ. Bà ngoại mang rất nhiều đồ ăn tới, mẹ em gọi bà là nhà tài trợ.

Đến bữa ăn mẹ ra sức gắp thức ăn cho bà ngoại. Em rất buồn vì chưa khi nào mẹ em gắp món ăn ngon cho bà nội.

Ăn xong mẹ và bà ngoại rủ nhau đi siêu thị mua quần áo, giày dép đến chiều tối mới về. Có lần bà nội em vừa quét nhà vừa lấy tay chùi nước mắt vì bà ngoại em nói ba em ” chuột sa chĩnh gạo” vì nhà mà em đang ở do bà ngoại mua cho.

Em vui nhất là khi Tết đến theo bà về thăm quê, thăm mộ ông nội. Ở quê ai cũng quí bà, cũng mong bà về. Bà nấu ăn ngon lắm, em có thể ăn món thịt kho hột vịt của bà cả tháng cũng được.

Bà ngoại và mẹ em chỉ thích ăn đồ mua sẵn ngoài đường như vịt quay, pizza, còn em và ba lại chỉ thích ăn cơm bà nội nấu. Nhà em có cái ban công bé tí mà bà trồng được rất nhiều rau ngót, mồng tơi, cả một dàn khổ qua nữa. Ai đến cũng khen bà mát tay, bà nói là trồng rau sạch để cho em ăn.

Thỉnh thoảng bà nội lại hỏi xin mẹ quần áo, giày dép thừa gửi về quê cho mọi người. Mẹ em có nhiều lắm nhưng mẹ cứ cằn nhằn bà lấy của miền xuôi nuôi miền ngược.

Dạo này dịch bệnh, ba em không có việc làm phải ở nhà suốt. Mẹ em đi làm về là cáu kỉnh. Mẹ nói sắp chết đói đến nơi rồi.

Mấy hôm trước bà nói em giờ đã lớn, bà cũng yếu rồi nên bà muốn về quê sống với các cô.

Em buồn lắm, em có con lợn đất để dành tiền lì xì từ nhỏ. Em sẽ đưa cho mẹ, để mẹ đừng càu nhàu nữa. Nếu bà mà về quê, em cũng đi theo bà luôn.

BÀ NỘI – BÀ NGOẠI

Tác giả : Chu Thị Hồng Hạnh

Bài & ảnh sưu tầm.

Bài viết khác

Bài kiểm tra nhớ đời, sâu sắc cách học làm người nhân đức

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngàγ nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào quá khó, vì tôi vốn là cô học trò thông minh […]

Giọt nước mắt chảy xuôi – Xúc động câu chuyện đầy ý nghĩα sâu sắc

Bà lão mắt đã mờ, bàn tαy ɾun ɾẩy nhón từng hạt cơm đưα vào miệng. Bà không muốn làm ρhiền những người ρhục vụ tɾong viện dưỡng lão này cả, mặc dù họ ɾα sức năn nỉ. Suất cơm tối bà thường không ăn ngαy, mà đợi khi nào vắng vẻ, bà mới ăn. […]

Tại sαo người đàn ông nhặt ɾác lại được dựng tượng – Câu chuyện thú vị đầy nhân văn

Với mức lương hưu khoảng 20 tɾiệu đồng/tháng, Vi Tư Hạo hoàn toàn có được một cuộc sống sung túc. Song ông lại giấu các con củα mình để đi nhặt ɾác. Tuy nhiên đằng sαu những việc ông làm là cả một câu chuyện ý nghĩα. Bức tượng của Vi Tư Hạo Tại thư […]