Nuối tiếc muộn màng – Chuyện đáng suy ngẫm

*NUỐI TIẾC MUỘN MÀNG

Tôi và em yêu nhau rất đặc biệt…

Chỉ còn có năm ngày nữa là nhà em dọn đi nơi khác để sinh sống. Ấy vậy mà em cãi lời gia đình ở lại để lấy tôi mặc cho gia đình ra sức ngăn cản…

Tôi biết rằng em yêu tôi nhiều… Nên tôi thường ra giá này nọ.

– Lấy tôi trước tiên em phải chiều lòng mẹ tôi. Kế nữa là em chồng… Và không tự ý làm bất cứ điều gì nếu như tôi chưa cho phép…!

– Em ngoan ngoãn gật đầu. Chấp nhận lời yêu cầu của tôi vô điều kiện…

Trước khi về với tôi, tôi hứa sẽ làm đám cưới với em, một đám cưới giản dị để em có được danh phận một người vợ. Nhưng rồi tôi lại nuốt lời… bởi mẹ tôi nói làm đám cưới rất tốn kém…

Em không tỏ ra buồn, mà chỉ nói một câu :

– Em không ham đám cưới, nhưng đó là danh dự của người con gái trước khi theo chồng.!

– Tôi lờ đi vì câu nói đó. Và thế là em lặng lẽ về nhà tôi làm dâu.

Hàng xóm buông lời dị nghị… Nói em xinh đẹp như vậy mà mặc áo gấm đi đêm… Chắc có bầu rồi chứ gì.

Em có vẻ buồn, nhưng tôi chẳng cần an ủi… vì em yêu tôi sẽ vượt qua thôi. Với suy nghĩ đó. Tôi dần dần trở nên tự mãn. Không cần sợ mất em.

Tôi bắt em làm những việc nặng nhọc… như gánh nước. cuốc đất trồng rau… Và đi bộ năm bảy cây số để đi làm.Tôi nói làm nhiều cho dễ đẻ. Đi bộ cho dễ sinh…

Rồi một ngày cuối đông em kêu đau bụng tôi rước mụ đỡ đẻ cho em. Trong lúc em quằn quại đau đẻ thì tôi tham việc bỏ đi làm. Em thật sự đi biển mồ côi có một mình. Vì thiếu sự quan tâm của tôi.

Một tháng sau khi sinh… em bước xuống giường đi lại cho cứng cáp. Trông em lúc này thật hấp dẫn lạ thường… Tròn lẳng, da dẻ hồng hào đến không thể ngờ.( Đúng là gái một con trông mòn con mắt) . Mặc dầu nhịn (đói) suốt hơn tháng trời. Nhưng tôi vẫn cứ kiên nhẫn chờ em hai tháng để được tận hưởng hương vị của gái một con.

5 giờ sáng, tôi thấy mọi người còn ngủ ngon. Lại nghe thấy tiếng em lục đục phòng bên cạnh nên tôi nhẹ nhàng bước qua phòng em với ý nghĩ như tôi đã nói…. Tôi đứng khựng lại ở ngưỡng cửa… Rất ngạc nhiên khi thấy em soạn hết đồ đạc đang dùng cho vào giỏ

– Em đang làm gì vậy? Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Em về nhà em.

– Ai cho phép em đi? Em có hỏi chồng em chưa? Tôi giận dữ định đưa tay lên tát, thì em đã chụp tay tôi lại nói vào mặt tôi như thác đổ…

– Anh mà chồng tôi ư? Có dám bỏ tiền ra để cưới tôi chưa? Anh là chồng của tôi mà lại đang tâm để cho tôi làm những công việc nặng nhọc đến khi tôi sinh sao? Anh là chồng của tôi mà lại nỡ bỏ tôi đi biển có một mình ư? Anh trả lời đi. Tôi đã gắng chịu đựng để sinh con trong nước mắt..Con người ta có thể yêu mù quáng nhất thời… chứ không mù quáng vĩnh viễn anh nhé!

Tôi run rẩy giữ tay em lại vì quá bất ngờ… Nhưng em đã hất tay tôi ra. Lặng lẽ bồng con ra đi khi trời vừa hửng sáng…

Tác giả: Hướng Dương

Ảnh sưu tầm minh họa cho bài.

Bài viết khác

Chúng ta nợ con trẻ một lời xin lỗi – Câu chuyện thú vị

✍️Bạch Cúc Tôi phải dưỡng bệnh ở một ngôi chùa hoang vắng, bên cạnh một bờ biển… Hôm ấy, thấy trong người khỏe hơn, tôi xin phép Sư phụ bắt xe vào trung tâm, ngồi uống cafe ở 1 quán sát bờ biển, không gian thật yên bình, cho đến khi… Tiếng một bé gái […]

Người dưng nước lã – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Xe bánh mì thì xe nào cũng vậy, cũng nhiêu đó …thịt, chả, trứng,… nhưng cái mình chú ý là có một ông mặc áo đen đứng chờ từ nãy giờ mà chị bán bánh không để tâm, vẫn thản nhiên đưa bánh cho người khác đến sau. Tới lượt mình lấy bánh, mình ngứa […]

Khi nào con về – Câu chuyện đầy cảm động và ý nghĩα, hạnh ρhúc cho những αi còn chα mẹ .

Không chỉ cách xα hàng ngàn cây số, ρhải Ьắt tận 3 tuyến xe, mà công việc củα tôi bận rộn đến nỗi có ρhân thân rα cũng không làm hết việc, còn lấy đâu rα thời giαn mà về quê thăm mẹ. Tαi củα mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi […]