Chuyện trong quán phở – Câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc về tình người

Bà mẹ hỏi nhỏ cô chủ quán:

Bao nhiêu tiền một bát phở bò hả cô?

45 ngàn bác ạ.

Cô có thể bán cho tôi một bát 30 ngàn được không, tôi không đủ tiền.

Cô chủ quán tỏ vẻ khó chịu:

Bác không có tiền mà còn đi ăn phở. Mời bác ra quán cơm bụi ăn, để yên cho cháu buôn bán.

 

 

Có ông khách đang ngồi ăn phở gần đó, nghe được bèn lên tiếng:

Cô cứ bán cho người ta đi, tiền để tôi trả.

Cô chủ quán nghe vậy, mới làm một bát phở bò bê ra, nóng hổi và thơm phức.

Bà mẹ giục cậu con trai:

Con ăn đi cho nóng.

Người con nếm một chút nước lèo, rồi nhăn mặt:

Phở gì mà tệ thế này, nhạt như nước ốc.

Con rất thích phở bò mà. Mẹ lỡ gọi rồi, con không ăn bỏ phí lắm.

Con không ăn thứ dở tệ này đâu, mẹ ăn đi.

Nói rồi người con đi ra ngoài. Ông khách thấy vậy, ra gặp người con, nói giọng bức xúc:

Sao cậu nỡ đối xử với mẹ mình như thế, cậu thật là tệ.

Người con ngước nhìn ông khách, gật đầu:

Đúng rồi, cháu thật là tệ. Xưa cháu là trẻ em cơ nhỡ, được mẹ cháu nhận làm con nuôi, cưu mang và dạy bảo cháu.

Cháu thương mẹ suốt ngày phải đi bộ nhặt ve chai, bán vé số, nên muốn đi làm bốc vác để đỡ đần cho mẹ, nhưng mẹ cháu không cho.

Giọng ông khách chùng xuống:

Nhưng tại sao cháu lại không chịu ăn bát phở?

Mẹ bắt cháu đi học nghề. Mẹ bảo cháu cố gắng học, có một cái nghề, khi tốt nghiệp, sẽ thưởng cho cháu một bát phở bò, món ăn mà cháu rất thích.

Nhưng vì thương mẹ, nên cháu nhường cho mẹ ăn, đúng không cháu?

Dạ. Cháu biết là mẹ cháu chưa bao giờ dám ăn phở. Đến cơm mẹ còn nhường cho cháu ăn nữa là…

Ông khách có vẻ xúc động, đưa số điện thoại của mình cho người con:

Nếu cháu chưa có việc làm, không chê chú, thì hãy gọi điện cho chú, chú có rất nhiều việc cho cháu làm. Công ty chú luôn cần những người như cháu. Nhớ gọi cho chú đấy.

Còn bây giờ, cháu vào ăn phở với mẹ nhé. Thấy cháu chê không ăn, mẹ cháu ăn một mình không ngon miệng đâu.

Cháu ngồi xuống đây, để chú đi lấy phở cho cháu…

Bài NTV viết lại theo nội dung truyện trên mạng.

T/g: Võ Ngọc Trí

Bài viết khác

Một nụ cười – Câu chuyện tình yêu vượt đại dương đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Vào dịρ cuối năm 1984, một buổi họρ mặt các cựu tù nhân chính trị được tổ chức ở Sαn Diego. Xướng ngôn viên củα buổi lễ cho biết : “Khi tôi xướng tên trại nào, nếu quý αnh là trại viên củα trại đó, xin đứng dậy và tự giới thiệu tên củα mình […]

Bố mẹ mình hαy nói dối lắm – Câu chuyện ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Hôm tɾước mình ɾủ mẹ đi muα váy. Từ bé đến bây giờ mẹ chưα bαo giờ mặc váy. Mẹ kêu ngại vì chân tαy mẹ xấu lắm. Xấu vì ρhải đi gặt, đi cấy, đi làm đồng nhiều. Mà mẹ có đi đâu đâu mà mặc váy. Mẹ cũng chả thích mặc, loè xoè, […]

Con tàu chỉ có một người – Câu chuyện xúc động ý nghĩa sâu sắc

Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. […]