Tiếng bà – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Trước kia, lúc thằng út lấy vợ sinh con, chúng toàn gọi Mẹ bằng Bà. Lúc ấy Mẹ không phiền lòng, vì chúng gọi như thế là thay cho con, là cháu của Mẹ. Mẹ nhủ thầm trong bụng, chúng gọi thế cũng được, miễn sao chúng hòa thuận, ăn ở đừng thất đức, coi trọng Mẹ là được rồi.

Đấy là khi Mẹ còn khỏe, còn minh mẫn, còn giúp được cho chúng việc này, việc kia. Mẹ thấy mình thật may mắn, khi có con trai thảo, dâu hiền.

 

Nhưng Mẹ không thể cứ trẻ mãi, khỏe mãi. Tuổi Mẹ càng cao, thì tiếng Bà buông ra từ miệng con trai và con dâu càng nặng.

Nhiều khi Mẹ ước tai mình bị nghễnh ngãng đi, để khỏi phải nghe những tiếng Bà từ miệng các con. Mẹ luôn thương con thương cháu, muốn đỡ đần cho con chút gì đó, bởi vì các con quá bận.

Nhiều hôm Mẹ thấy các con đi làm về, nằm dài ra, rất mệt mỏi. Mẹ vắt nước cam đưa cho con, hy vọng con uống sẽ bớt mệt.

Con dâu Mẹ cầm ly nước lên xem, thấy có mấy hạt cam trong ly, nên khó chịu “Bà phải lọc hết hạt đi chứ, không làm được thì ngồi yên đấy con làm cho chồng con. Bà thật phiền phức”.

Con trai Mẹ nghe vợ nói vậy, có vẻ đồng thuận, chờ con dâu Mẹ làm ly khác rồi mới uống.

Mẹ uống ly nước cam mình làm, cái vị đắng như tiếng Bà từ miệng con dâu mới thoát ra, cứ mắc ngang ở cổ.

Mẹ định bụng rằng, sẽ không mó tay vào bất cứ việc gì nữa, nhưng buồn lắm. Một ngày thời gian dài dằng dặc, một mình Mẹ với căn nhà rộng thênh, im ắng đến mức đáng sợ. Mẹ đi tới đi lui trong nhà, như một cái bóng.

Nhưng Mẹ không làm gì cũng không ổn. Con dâu về muộn, nhờ Mẹ cắm dùm nồi cơm. Mẹ mừng quýnh vì được con dâu nhờ, nên làm rơi vãi gạo ra nền nhà.

Mẹ đang dọn thì con dâu từ nhà tắm bước ra nhìn thấy, la lên “Trời ơi từ nãy giờ mà Bà chưa cắm nổi nồi cơm à?

Còn làm rơi vãi gạo ra ngoài nữa. Thôi thôi để đó con làm, dạo này không nhờ Bà được cái gì cả”.

Tiếng Bà cộng với thái độ của con sao mà nặng trĩu, như một lời chì chiết, từ miệng con dâu quăng vào tấm thân ngày một gầy của Mẹ. Ông trời ơi, sao bắt Mẹ còn nghe được làm chi?
Mẹ đi về phòng mình.

Cái phòng ở cạnh phòng khách, con trai mới ngăn ra để Mẹ ở, vì chân Mẹ dạo này hay đau nhức, bước lên cầu thang cũng khó. Con trai gắn Camera trong phòng Mẹ, chắc là để theo dõi.

Đêm thật dài, Mẹ không ngủ được, hết nằm lại ngồi. Mẹ nhìn cái Camera rồi thắc mắc, không biết con Mẹ có xem không, có biết Mẹ dạo này không ngủ được không? Bất giác trong đầu Mẹ vang lên tiếng con dâu “Bà lẩm cẩm quá rồi”.

Mẹ lại nằm xuống, thở dài. Cứ hễ nhắm mắt là Mẹ lại thấy bố chúng nó hiện về, ông vẫy tay với Mẹ. Mẹ không dám kể cho các con nghe, sợ chúng lại bảo Mẹ lẩn thẩn, rồi buông ra những tiếng Bà, trong những hoàn cảnh cụ thể, càng ngày nghe càng nặng, xót xa…

T/g: Võ Ngọc Trí

Bài viết khác

Bề ngoài không nói lên ᵭược hết về một người – Câu chuyện ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Một tɾαng mạпg xã hội ᵭã chiα sẻ câu chuyện ᵭáng suy ngẫm về cuộc ᵭối thoại ᵭầy tình người giữα cụ già Ьán vé số và người giαng hồ tɾong một chiều mưα. Quα ᵭó mới Ьiết, vẻ Ьề ngoài không thể nào nói lên ᵭược hết tất cả về một con người, mọi […]

Người chồng chậm chạρ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα nhân văn sâu sắc

Quán cà ρhê củα chị mới dựng lên chỉ chừng 5 năm, nhưng đã trở thành địα chỉ quen thuộc củα cả xóm. Ai cũng biết, cái quán đông khách là nhờ sự duyên dáng củα bà chủ. Chị xinh đẹρ, tháo vát và lαnh lẹ. Nhưng cũng chính vì thế, những thắc mắc càng […]

“Bán cái giếng không bán nước” – Chuyện thú vị và bài học để đời cho những kẻ khôn vặt

Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quγết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấγ bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, […]